Chương 7 - Khi Cửu Hoàng Tử Trả Thù
15
Từ sau khi về nhà.
Ta sống không còn được vui vẻ như trước nữa.
Tuy rằng hiện tại phụ thân mẫu thân và ca ca đã có nhiều thời gian ở bên ta hơn.
Nhưng trong lòng ta lúc nào cũng thấy trống rỗng.
Ngày nào ta cũng nhớ tới Tiêu Khác.
Muốn cùng hắn ăn cơm, đi ngủ, thả diều.
Thậm chí còn muốn hôn hắn thêm mấy cái…
Sau bữa tối.
Ta trèo lên nóc nhà ngắm mặt trời lặn.
Đột nhiên nhớ tới ngày đó vị lão thái y trong cung nói đầu óc của ta vẫn còn
chữa được.
Nhưng phải uống thuốc sắc đắng ngắt, còn phải châm kim lên đỉnh đầu.
Làm vậy ta sẽ trở thành một người thông minh.
Lúc đó ta nghe thấy phải châm kim vào đầu thì có chút sợ hãi.
Nhưng bây giờ đột nhiên ta lại có dũng khí rồi.
Hơn nữa ta cũng không muốn làm đồ ngốc cả đời.
Đặc biệt là sau khi gặp Tiêu Khác.
Đang mải suy nghĩ, ca ca ta cũng trèo lên theo.
“A huynh, có phải huynh cũng thấy muội là một kẻ ngốc không?” Ta hỏi.
Huynh ấy ngồi xuống cạnh ta, xoa xoa đầu ta.
“Ninh Ninh mới không phải là kẻ ngốc, muội là tâm can bảo bối mà phụ mẫu và a
huynh yêu thương nhất.”
Ta chu môi cãi lại:
“A huynh nói dối, hồi trước lúc muội núp sau gốc cây lớn đếm kiến, rõ ràng muội
còn nghe thấy huynh nắm tay A Uyển tỷ tỷ bảo đời này thích tỷ ấy nhất cơ!”
“Ninh Ninh, muội đúng là…” Huynh ấy bịt miệng ta lại, “Sao muội núp sau gốc
cây mà không lên tiếng, tuyệt đối đừng nói cho phụ mẫu biết đấy nhé!”
Ta chớp chớp mắt, ậm ờ ra điều kiện: “Vậy muội muốn ăn thịt lợn nướng vừa ra lò
của miếu Đại Tướng Quốc cơ, hắc hắc.”
Ca ca ta thở dài, nhướng mày cười nói.
“Ai dám bảo muội ngốc, Ninh Ninh nhà chúng ta, thông minh cực kỳ.
Ngày mai ca ca đi mua, mua phần thịt non và ngon nhất cho muội!”
16
Sáng hôm sau.
Ca ca ta xách hai gói thịt lợn nướng bọc giấy dầu thơm nức trở về.
Huynh ấy đưa cho ta một gói, “Ninh Ninh, ca ca giữ đúng lời hứa, dành cho muội
miếng mềm nhất này.”
Ta nhận lấy, lại nhìn gói còn lại trên tay huynh ấy, kề sát tai huynh ấy thầm
thì:
“Gói này, có phải a huynh lại định mang đi ăn chung với A Uyển tỷ tỷ không?”
Ca ca gõ nhẹ lên trán ta một cái, “Thông minh.”
Nhìn bóng lưng rời đi của huynh ấy, lại ngửi mùi thịt nướng thơm lừng.
Ta đột nhiên rất muốn tiến cung, muốn đi tìm Tiêu Khác.
…
Ta cầm tấm lệnh bài mà vị nữ quan tỷ tỷ kia để lại, thông suốt không chút trở
ngại tiến thẳng vào hoàng cung.
Điều kỳ lạ là dường như Tiêu Khác đã sớm biết ta sẽ đến.
Ta vừa xuống xe ngựa đã nhìn thấy hắn.
Hắn nhìn ta, nở một nụ cười xán lạn.
“Còn chịu trở về sao, đồ tiểu vô lương tâm.”
Ta giơ giơ túi thịt lợn trên tay, “Tiêu Khác, ta mang đồ ăn ngon đến cho ngươi,
thơm chết ngươi!”
Hắn cười càng rạng rỡ hơn.
Ta học theo dáng vẻ của a huynh và A Uyển tỷ tỷ.
Kéo Tiêu Khác chạy lên mái ngói của một tòa cung điện rồi ngồi xuống.
Phía xa xa, trên tàng cây lớn có mấy chú chim nhỏ đang ríu rít nô đùa, vô cùng
hân hoan.
Ta và Tiêu Khác chia nhau gói thịt lợn nướng, ăn vô cùng ngon lành.
“Tiêu Khác, ngươi có thấy ta rất ngốc, rất đần độn, là một kẻ vô dụng không?” Ta
đột nhiên hỏi hắn.
Tiêu Khác nhíu mày nhìn ta, nhưng đôi mắt lại sáng rực.
“Ai nói nàng ngốc? Ta thấy nàng thiện lương, thông minh lại đáng yêu, là một tiểu
phúc tinh.”
Tuy biết hắn chỉ nói lời ngon ngọt dỗ dành ta.
Nhưng ta vẫn thấy rất vui, nhịn không được bật cười khanh khách.
Ta lại nhét thêm một miếng thịt nướng vào miệng hắn.
Hắn nhai nhai nhai, ánh mắt nhu hòa nhìn ta đắm đuối.
Ta ngắm phong cảnh phía xa xa một lát, lại nói:
“Tiêu Khác, ta muốn chữa đầu óc.”
“Ta không muốn cả đời làm một kẻ ngốc nữa.”
Tiêu Khác cười đến mức mắt cong thành vành trăng khuyết, hắn nắm lấy tay ta, khẽ
khàng bóp nhẹ.
“Được, ta sẽ ở bên cạnh nàng.”
17
Vì để chữa đầu óc.
Ta lại dọn vào cung ở.
Lần này phụ thân mẫu thân và ca ca đều vô cùng ủng hộ, còn gói ghém mang cho ta
rất nhiều đồ ăn ngon.
Vị lão thái y râu tóc bạc phơ kia mỗi ngày đều đến bắt mạch, châm cứu cho ta.
Ngày nào ta cũng phải uống hết bát này đến bát khác những chén thuốc đắng ngắt.
Lần nào châm kim, Tiêu Khác cũng đứng bên cạnh đau lòng nhìn ta.
Lại sẽ lập tức đút cho ta một viên mứt quả ngọt lịm sau khi ta vừa uống xong
thuốc đắng.
Ngày qua ngày.
Đầu óc ta cuối cùng cũng ngày càng trở nên minh mẫn.
Tiêu Khác còn dẫn ta luyện chữ, giảng giải đạo lý, hiện giờ ta đã thuộc lòng rất
nhiều bài thơ rồi.
“Tiêu Khác, có phải chàng hơi thích ta không?” Ta bất chợt hỏi.
Bàn tay đang cầm tay ta luyện chữ của hắn khựng lại một nhịp.
Hắn không nói gì, chỉ dẫn tay ta viết xuống mặt giấy Tuyên Thành hai chữ:
【Thích.】 (Hỉ hoan)
Sau đó hắn lại tự mình đề lạc khoản: 【Tiêu Khác.】
Ta cười tít mắt, ở phía sau tên hắn vẽ thêm một mặt cười thật to, hệt như bức
thư xin lỗi năm xưa.
“Vậy chàng sẽ cho ta làm phi tử của chàng chứ?” Ta hỏi hắn.
Từ khi Tiêu Khác lên ngôi Hoàng đế, hậu cung chưa hề có lấy một vị phi tần.
Hắn còn bác bỏ mọi dị nghị của triều thần, chỉ truy phong sinh mẫu của mình làm
Thái hậu.
Lúc này, Tiêu Khác nhìn ta với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Không làm phi tử, làm Hoàng hậu.”
“Tạ Ninh, kiếp này ta chỉ có một mình nàng, bạch đầu giai lão.”
Ta mỉm cười.
Nơi ngực trái phảng phất có mấy chú hươu con đang chạy nhảy đâm sầm lung tung.
Khoảnh khắc tiếp theo, ta ôm choàng lấy cổ hắn, dán lên môi hắn, nhẹ nhàng hôn
xuống.
Mềm mềm.
Lạnh lạnh.
Ngọt ngọt.