Chương 8 - Khi Cục Nợ Gặp Trùm Trường
Có người xì xào bàn tán.
Giáo viên chủ nhiệm từ văn phòng bước nhanh tới.
“Tất cả về lớp hết đi.”
Mẹ tôi lập tức đưa xấp giấy ra phía trước.
“Thầy giáo, thầy đừng vội bênh vực.”
“Đây là lịch sử tôi mua quần áo cho nó.”
“Đây là số tiền trước đây bố nó đã chuyển cho nó.”
“Nó nói mình không ai lo, chính là nói dối.”
Tôi nhìn mấy tờ giấy đó.
Tờ thứ nhất là chiếc áo phao tôi mua hồi tốt nghiệp cấp hai.
Tờ thứ hai là tiền lì xì năm mới.
Tờ thứ ba là một trăm tệ bố tôi chuyển khoản, ghi chú là “đừng làm phiền”.
Tôi bỗng bật cười.
“Chỉ có thế này thôi sao?”
Mẹ tôi sững người.
“Mày có ý gì?”
Tôi nói: “Hai người tìm kiếm cả một đêm, chỉ tìm được chừng này thôi à?”
Sắc mặt bố tôi thay đổi.
“Ôn Lê, mày đừng có quá đáng.”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông ấy.
“Con chỉ đang hỏi sự thật thôi.”
Phó Nghiên Chu từ đầu cầu thang bước tới.
Trên tay cậu ta cầm mấy tờ bản sao.
Tóc cậu ta vẫn còn rối, nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo.
“Thưa thầy, bên phòng bảo vệ có camera giám sát đầu hẻm tối qua.”
“Biên bản của tổ dân phố cũng đã ký bổ sung rồi.”
Sắc mặt mẹ tôi lập tức trở nên khó coi.
“Cậu lại đến xía vào à?”
Phó Nghiên Chu không nhìn bà ấy.
Cậu ta đưa giấy tờ cho giáo viên chủ nhiệm.
“Tối qua bà ấy nửa đêm dẫn thợ chuyển nhà đến chỗ ở của Ôn Lê.”
“Sáng nay lại làm đơn tố cáo Ôn Lê.”
“Dòng thời gian rất rõ ràng.”
Bố tôi cười khẩy.
“Cậu là một học sinh thì biết gì về dòng thời gian?”
Phó Nghiên Chu ngước mắt lên.
“Cháu biết ai đang nói dối.”
Bầu không khí bỗng chốc căng thẳng.
Giáo viên chủ nhiệm lập tức đứng chắn ở giữa.
“Phó Nghiên Chu, chú ý thái độ.”
Phó Nghiên Chu im miệng.
Nhưng cậu ta đứng bên cạnh tôi, không lùi bước.
Lúc này, nam sinh đứng sau người phụ nữ trung niên bỗng lên tiếng.
“Mẹ, con không muốn ở nữa.”
Sắc mặt người phụ nữ trung niên trắng bệch.
“Mày đừng có nói lung tung.”
Nam sinh liếc nhìn tôi, giọng rất nhỏ.
“Tối qua con nghe thấy rồi.”
“Dì bảo trước tiên cứ ép chị ấy đi ở nội trú, rồi thay ổ khóa.”
Hành lang bỗng nhiên nổ tung.
Mẹ tôi quay ngoắt đầu lại.
“Mày nói linh tinh gì thế hả?”
Nam sinh sợ hãi lùi về phía sau.
Người phụ nữ trung niên vội vàng kéo nó lại.
“Trẻ con không hiểu chuyện, nói bậy bạ thôi.”
Phó Nghiên Chu lạnh lùng nói: “Trong đoạn ghi âm cũng có.”
Sắc mặt mẹ tôi hoàn toàn thay đổi.
Bố tôi nhìn bà ấy, giống như mới biết bà ấy từng làm những gì.
Nhưng ông ấy rất nhanh lại chĩa mũi nhọn về phía tôi.
“Cho dù mẹ mày làm không đúng, mày cũng không nên đem chuyện nhà làm ầm ĩ lên tận trường học.”
Tôi nhìn ông ấy.
“Là hai người đến trường làm ầm ĩ lên đấy chứ.”
Ông ấy bị chặn họng không nói được lời nào.
Giáo viên chủ nhiệm trầm giọng nói: “Ở đây là khu vực giảng dạy.”
“Có vấn đề gì xuống phòng họp giải quyết.”
Nhưng mẹ tôi lại đột ngột nắm lấy cánh tay tôi.
“Ôn Lê, hôm nay mày bắt buộc phải đi theo bọn tao.”
“Mày cứ thế này mãi, sớm muộn gì cũng sinh hư.”
Phó Nghiên Chu bước tới một bước.
“Buông tay.”
Mẹ tôi hét lên chói tai: “Tôi là mẹ nó.”
Tôi rút tay về.
“Nhưng con không đi theo mẹ.”
Bà ấy sững người.
Tôi gằn từng chữ: “Chiều nay con sẽ đến phường.”
“Cần bàn chuyện tiền cấp dưỡng thì bàn chuyện tiền cấp dưỡng.”
“Cần bàn chuyện chỗ ở thì bàn chuyện chỗ ở.”
“Hai người không thể vừa không nuôi con, vừa muốn tùy ý lấy đi chỗ ở duy nhất của con được.”
Mẹ tôi tức đến mức vành mắt đỏ hoe.
“Mày thật sự muốn dồn mọi chuyện đến bước đường cùng?”
Tôi nói: “Con chỉ muốn sống tiếp thôi.”
Câu nói này vừa dứt, hành lang bỗng nhiên không còn ai lên tiếng nữa.
Phó Nghiên Chu cúi đầu nhìn tôi.
Ánh mắt của cậu ta rất thâm trầm.
Giống như có rất nhiều lời muốn nói, rồi lại nhịn xuống.
Đúng lúc này, chủ nhiệm giáo vụ từ dưới lầu bước lên.
Theo sau thầy là một nhân viên cầm túi hồ sơ.
Chủ nhiệm giáo vụ nhìn chúng tôi một lượt, vẻ mặt nghiêm nghị.
“Ôn Lê.”
“Em tạm thời đừng về lớp.”
“Phía Sở Giáo dục vừa nhận được khiếu nại đích danh.”
“Nội dung khiếu nại, còn nghiêm trọng hơn cả những gì nhà trường nhận được.”
08
Khi cửa phòng họp đóng lại, lòng bàn tay tôi đầy mồ hôi lạnh.
Tài liệu khiếu nại được đặt trên bàn.
Trong đó viết tôi lén lút thu tiền dạy thêm giá cao, xúi giục bạn học trốn tiết, lối sống không trong sáng, và ác ý bôi nhọ bố mẹ.
Từng chữ đều như một chậu nước bẩn.
Tạt đến vừa nhanh vừa chuẩn.
Giáo viên chủ nhiệm xem xong, tức đến mức tay run rẩy.
“Cái này do ai viết?”
Chủ nhiệm giáo vụ nhìn bố mẹ tôi.
“Người khiếu nại để lại thông tin liên lạc của người giám hộ.”
Mẹ tôi quay mặt đi.
Bố tôi ho nhẹ một tiếng.
“Chúng tôi cũng chỉ vì lo cho con bé thôi.”
Phó Nghiên Chu đột nhiên bật cười.
Tiếng cười đó không có chút nhiệt độ nào.
“Lo cho cậu ấy, nên đẩy cậu ấy vào con đường buộc thôi học?”
Bố tôi đập bàn.
“Ở đây không đến lượt cậu lên tiếng.”
Phó Nghiên Chu vừa định mở lời.
Cửa bị gõ.
Mẹ Phó Nghiên Chu bước vào.
Theo sau bà là một người đàn ông mặc vest màu sẫm.
Người đàn ông đặt túi hồ sơ lên bàn, giọng điệu rất vững vàng.
“Tôi là cố vấn pháp lý của nhà họ Phó, họ Lâm