Chương 16 - Khi Cục Nợ Gặp Trùm Trường

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vài giây sau, cậu ta nghiến răng quay lưng đi.

“Cậu đợi tôi thi xong.”

Tôi nói: “Được.”

Trong phòng giáo vụ, chủ nhiệm giáo vụ, giáo viên chủ nhiệm và một giáo viên coi thi đều có mặt.

Họ mở lại ghi chép dọn phòng thi.

Lúc kiểm tra ngày hôm qua không hề phát hiện ra tờ giấy đó.

Nói cách khác, tờ giấy đã bị nhét vào trong khoảng thời gian từ sau khi dọn phòng thi đến trước khi bắt đầu thi.

Giáo viên coi thi hỏi tôi.

“Hôm nay sau khi vào phòng thi, em có rời khỏi chỗ ngồi không?”

“Không ạ.”

“Có chạm vào chân bàn không?”

“Không ạ.”

“Văn phòng phẩm là của em tự chuẩn bị?”

Tôi đưa hộp bút trong suốt qua.

“Đồ mới ạ, sáng nay giáo viên chủ nhiệm đã kiểm tra rồi.”

Giáo viên chủ nhiệm lập tức làm chứng.

“Chính tôi đã kiểm tra.”

Chủ nhiệm giáo vụ cau mày.

“Mở camera giám sát ra xem.”

Ngoài hành lang phòng thi số một có camera giám sát.

Nhưng bên trong chỗ ngồi thì không quay tới được.

Trong màn hình, lúc 7h20 sáng, sau khi cửa phòng thi mở, lục tục có học sinh bước vào.

Tôi vào phòng thi lúc 7h35.

Trước tôi, có ba người đi ngang qua dãy thứ hai sát cửa sổ.

Người đầu tiên là trực nhật.

Người thứ hai là Trần Giai Âm.

Người thứ ba, là một nữ sinh tôi không quen biết.

Cô ta dừng lại cạnh chỗ ngồi của tôi khoảng hai giây.

Sau đó cúi người xuống buộc dây giày.

Giáo viên chủ nhiệm lập tức ấn nút tạm dừng.

“Phóng to lên.”

Khuôn mặt của nữ sinh đó hơi mờ.

Nhưng bảng tên trên ngực áo lại lộ ra một góc.

Lớp 12-12.

Tên chỉ nhìn thấy phần bộ Ngôn của chữ Tạ.

Tim tôi thắt lại.

Trong ngôi trường này, tôi không có quá nhiều kẻ thù.

Nhưng tin nhắn nặc danh đó có nói, tuần sau thi liên trường.

Chứng tỏ đối phương đã lên kế hoạch từ trước.

Chủ nhiệm giáo vụ sai người đi lấy danh sách phòng thi.

Mười phút sau, danh sách được đem tới.

Lớp 12-12, nữ sinh ngồi gần chỗ đó tên là Tạ Vũ Tình.

Tôi không quen cô ta.

Giáo viên chủ nhiệm cau mày.

“Tại sao cô ta lại ra tay với Ôn Lê?”

Không ai trả lời.

Môn Toán vẫn đang diễn ra.

Theo quy định, tôi tạm thời không được quay lại phòng thi ban đầu.

Giáo viên coi thi sắp xếp cho tôi một phòng thi dự bị.

Trước khi bước vào phòng thi dự bị, chủ nhiệm giáo vụ nhìn tôi.

“Ôn Lê, cứ thi trước đã.”

“Chuyện này để chúng tôi điều tra.”

Tôi nắm chặt cây bút.

“Nếu bây giờ em vào phòng thi dự bị, liệu có bị người khác kết luận là gian lận không?”

Thầy nói: “Không đâu.”

“Chuyện này chưa có kết luận cuối cùng.”

Giáo viên chủ nhiệm cũng nói: “Việc em cần làm bây giờ là hoàn thành bài thi.”

Tôi gật đầu.

Nhưng khi ngồi vào phòng thi dự bị, tay tôi vẫn run rẩy một chút.

Tờ giấy nhỏ đó rõ ràng không phải của tôi.

Nhưng khi tiếng xấu ập xuống, nó chẳng bao giờ bận tâm xem bạn có trong sạch hay không.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Lật bài thi ra.

Câu đầu tiên rất đơn giản.

Tập hợp.

Tôi viết đáp án xuống.

Câu thứ hai, hàm số.

Câu thứ ba, dãy số.

Một khi ngòi bút đã di chuyển, những âm thanh ồn ào bên tai sẽ dần lùi xa.

Tôi chợt nhớ đến từ vựng mà Phó Nghiên Chu đã học thuộc đêm qua.

abandon.

Từ bỏ.

Cậu ta nói, cậu ta không từ bỏ.

Vậy thì tôi cũng không thể.

Hai tiếng sau, tôi nộp bài bước ra khỏi phòng thi dự bị.

Phó Nghiên Chu đã đợi sẵn ở cửa.

Cậu ta nhìn thấy tôi, câu đầu tiên lại là:

“Câu chốt cuối cùng chọn đáp án nào?”

Tôi ngẩn người.

“Cậu hỏi cái này à?”

Sắc mặt cậu ta rất khó coi.

“Tôi sợ cậu muốn khóc.”

“Nhưng tôi lại không biết dỗ dành.”

“Nên hỏi bài trước.”

Mũi tôi cay xè, rồi lại bị cậu ta chọc tức đến phì cười.

“Không phải là câu hỏi trắc nghiệm.”

Cậu ta im lặng.

“Ồ.”

Trình Duyệt từ bên cạnh lao tới.

“Lê tử, tra ra rồi!”

“Tạ Vũ Tình vừa nãy bị thầy cô gọi đi rồi.”

“Trong điện thoại của cô ta có lịch sử gửi tin nhắn đó!”

Tim tôi nhảy lên một nhịp.

“Ai sai cô ta làm vậy?”

Sắc mặt Trình Duyệt khó coi.

“Cô ta nói có người chuyển khoản cho cô ta 500 tệ.”

“Bảo cô ta chỉ cần gửi tin nhắn và nhét tờ giấy.”

Phó Nghiên Chu hỏi: “Người chuyển khoản là ai?”

Trình Duyệt liếc nhìn tôi một cái.

“Không phải bố mẹ cậu.”

“Là chị họ của Trần Giai Âm.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng, phía phòng giáo vụ đột nhiên vang lên tiếng cãi vã.

Trần Giai Âm khóc lóc hét lên.

“Em không có!”

“Em chỉ kể chuyện của Ôn Lê cho chị họ em nghe thôi.”

“Em không biết chị ấy sẽ tìm người nhét mảnh giấy!”

Giây tiếp theo, ở cuối hành lang, một nữ sinh mặc đồng phục lớp 12 bị giáo viên dẫn ra ngoài.

Cô ta đi ngang qua tôi, đột nhiên dừng lại.

Cô ta nhìn chằm chằm tôi, trong ánh mắt đầy oán hận.

“Dựa vào cái gì mà ai cũng giúp cậu?”

“Trước đây Phó Nghiên Chu đến nhìn còn chẳng thèm nhìn chúng tôi lấy một cái, dựa vào cái gì bây giờ chỉ nghe lời cậu?”

15

Câu nói đó vừa dứt, cả hành lang chìm vào một sự tĩnh lặng chết chóc.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, sự vu khống này không chỉ là tàn dư từ phía bố mẹ tôi.

Mà còn là một loại ác ý vô lý hơn nữa.

Cô ta cảm thấy sự thay đổi tích cực của Phó Nghiên Chu đã cản trở niềm vui hóng hớt của cô ta.

Cũng cản trở luôn cả một loại ảo tưởng không cam tâm nào đó của cô ta.

Sắc mặt Phó Nghiên Chu lạnh như đóng băng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)