Chương 1 - Khi Công Chúa Biết Diễn
1
Ta dụi dụi mắt, mơ màng bò dậy.
Thấy một bên Hàn Vũ đang chơi chiếc trống lắc, ta liền giãy giụa muốn bò tới.
Tức thì, Tôn ma ma bước lại gần.
“Tiểu công chúa là muốn cái trống này phải không?”
Tôn ma ma dùng sức đoạt lấy trống lắc trong tay Hàn Vũ trao cho ta.
Ta không nhịn được bật cười khúc khích.
Tôn ma ma cúi đầu nhìn, cũng bật cười theo.
Hàn Vũ vừa khóc vừa muốn chạy lại cướp về.
Nhưng Tôn ma ma lại hất nàng sang một bên:
“Công chúa của chúng ta là kim chi ngọc diệp, muốn gì thì có đó.”
Ta chu môi đắc ý, còn thổi một cái bong bóng nhỏ.
Muội muội yêu quý à, trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi.
Ta cầm chiếc trống, lắc qua lắc lại trong tay.
Mẫu hậu cách một hồi lại tới xem ta.
Tuy mọi người đều nói Hàn Vũ là tai tinh,
Nhưng phụ hoàng vẫn nhớ, nàng dù gì cũng là con gái của người,
Không thể tùy tiện đuổi khỏi cung được.
Vậy nên đành sai mấy vị ma ma bên ta vất vả để giữ tâm người.
Mẫu hậu trong lòng cũng nghĩ như vậy,
Nên tất thảy trong cung đều thiên vị ta.
Chỉ là khi trước mặt phụ hoàng, mẫu hậu, họ sẽ dè dặt đôi chút.
Thấy mẫu hậu bước đến, ta tròn mắt nhìn theo.
Tôn ma ma đỡ ta đứng vững, ta cầm trống đưa tay về phía mẫu hậu.
“Mẫu… trống.”
Mẫu hậu vui mừng ôm lấy ta: “An An đúng là nữ nhi ngoan nhất của mẫu hậu.”
“Cho… trống.” Ta rúc vào lòng bà, nũng nịu ngọt ngào.
Kiếp trước, mẫu hậu vốn thương ta nhất,
Chỉ là về sau bị Hàn Vũ liên tục bày kế h,ãm h,ại, khiến mẫu hậu dần sinh thất vọng.
Giờ mẫu hậu ôm ta gọi từng tiếng “tâm can bảo bối”, hoàn toàn không để tâm đến Hàn Vũ bên cạnh.
Cũng khó trách mẫu hậu, nay ta chưa đầy một tuổi đã biết nói mấy từ đơn giản,
Còn Hàn Vũ thì từ nhỏ tới lớn, dẫu phụ hoàng mẫu hậu dỗ thế nào cũng chẳng mở miệng.
Một đứa biết nói, biết cười, tự nhiên được yêu thương hơn.
Để bồi đắp hình tượng dịu dàng lương thiện, ta chỉ tay về phía Hàn Vũ đang mút tay.
“Muội…”
2
Mẫu hậu lúc ấy mới chợt nhớ bên cạnh còn một đứa trẻ nữa.
Song thấy Hàn Vũ nước dãi đầy mặt, bà khựng lại.
Tôn ma ma vội bế Hàn Vũ lên: “Nhị công chúa hôm nay cũng rất ngoan.”
“Muội…” Ta vung tay nhỏ muốn với lấy Hàn Vũ.
Nào ngờ nàng lại đấm mạnh vào mặt ta.
Lập tức đôi mắt ta đỏ hoe.
Mẫu hậu cau mày, nhanh chóng ôm ta ra xa.
Bà dịu giọng dỗ dành: “An An đừng khóc, có mẫu hậu đây rồi.”
Tiếng khóc của ta dần nhỏ lại dưới lời an ủi của bà.
Mẫu hậu cúi đầu hôn nhẹ lên trán ta.
Ta cười, lấy đôi tay nhỏ bé ôm lấy mặt bà, cười khanh khách.
Mẫu hậu đặt ta lên giường:
“An An đừng trách muội muội, nó không cố ý đâu.”
Ta giả vờ không hiểu, lại phồng má thổi bong bóng.
Mẫu hậu thấy Hàn Vũ đã ngủ, liền bế ta qua:
“Ngủ ngoan, mẫu hậu lát nữa lại tới.”
Tôn ma ma dịu dàng tiếp lấy ta.
Ta lim dim mắt, há miệng ngáp một cái.
Mẫu hậu xoa nhẹ má ta rồi rời đi.
Tôn ma ma sợ Hàn Vũ cựa quậy đè lên ta, nên cố ý đẩy nàng ra xa.
Tiếng bước chân xa dần, ta mở mắt, nhìn về phía Hàn Vũ đang ngủ say.
Ta cầm trống lắc, cố sức điều khiển đôi tay không nghe lời, tự đ,ập lên mặt mình.
Hàn Vũ bị tiếng động đánh thức, ngơ ngác nhìn ta.
Thấy ta càng đánh càng hăng, nàng tưởng trò chơi, liền giành lấy trống.
Nàng bắt chước ta, đ,ập từng cái lên mặt ta.
Khi thời gian vừa đủ, ta bèn òa khóc.
Hàn Vũ thấy ta khóc, liền nhét cả cây trống vào miệng ta.
Ta tr,ợn mắt ki,nh h,ãi, sữa vừa uống còn chưa tiêu hết đã phun ra.
Nàng còn lấy tay ép mặt ta, dùng sức ấn trống vào miệng.
Dù ta giãy dụa thế nào cũng không thoát nổi.
May mà mấy vị ca ca học xong thường tới thăm,
Ta vốn tính toán thời gian chuẩn, không ngờ Hàn Vũ lại độc ác đến thế.
Ngay lúc ta cảm thấy mình thực sự sắp không thở nổi, tiếng hô hoán vang lên bên tai.
Chưa kịp phản ứng, đại ca Hàn Thần Hứa đã ôm ta lên.
3
Khóe miệng, trên người ta toàn là sữa phun ra,
Trên mặt in đầy dấu đỏ do trống lắc gây nên.
Hàn Thần Hứa lập tức sai người truyền thái y.
Lần này Hàn Vũ ứ,c h,iếp ta bị mấy vị ca ca cùng lúc chứng kiến.
Trước đây, dù có lời đồn nàng là họa tinh, là tai ương, là ác thai trời sinh,
Nhưng các ca ca vẫn thường thay nàng biện giải đôi câu.
Song hôm nay tận mắt chứng kiến…
Ta khóc nằm trong lòng Hàn Thần Hứa.
Mấy vị ca ca khác cũng vây quanh ta.
Nhị ca Hàn Thần Niệm dùng ngón tay nhẹ chạm lên má ta:
“Ra tay thật á,c đ,ộc…”
Tôn ma ma nghe nói ta suýt bị đ,á,nh ch,et, hoảng hốt đánh rơi bình sữa nóng,
Run rẩy chạy vào điện.
Thái y vừa xem bệnh xong, liền va ngay vào Tôn ma ma.
“Thái y, công chúa thế nào rồi?”
Thái y lắc đầu: “Công chúa bị thương ở cổ họng, vết đỏ trên mặt nghỉ ngơi vài ngày sẽ tan.”
Tôn ma ma mặt mày trắng bệch bước vào,
Bà vừa quỳ xuống định nói, Hàn Thần Hứa đã lên tiếng:
“Thôi, miễn lễ, không trách ngươi.”
Ta mắt đỏ hoe nhìn Hàn Thần Hứa.
Hắn thấy ta ấm ức như vậy, ánh mắt nhìn Hàn Vũ càng thêm chán ghét.
Mà Hàn Vũ hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Nàng chụp lấy trống lắc, lại ném thẳng về phía ta.
Ta sợ quá, nấc lên một tiếng, bắt đầu khóc nhỏ.
Hàn Thần Hứa nhíu mày ôm ta ra ngoài.
Các ca ca khác cũng cùng nhau theo sau.
“Đại ca, sau này không thể để An An ở cùng Hàn Vũ nữa.”
Hàn Thần Niệm nắm tay nhỏ của ta, đáy mắt tràn đầy thương xót.
Ta dừng tiếng khóc, mí mắt cũng dần sụp xuống.
Trẻ nhỏ vốn dễ buồn ngủ, huống hồ ta còn vừa khóc một trận.
Nửa mê nửa tỉnh, nghe các ca ca gọi tên “An An”, khóe môi ta bất giác cong lên.
Thảo nào Hàn Vũ khi xưa cứ hay khóc mãi.
Lúc ta mở mắt lần nữa, liền thấy phụ hoàng trước mặt.
Ta vui mừng phun nước miếng đầy mặt người.
Phụ hoàng lau mặt: “An An của trẫm bị ủy khuất rồi.”
Ta lấy chân đạp vào chân phụ hoàng: “Phụ…”
Người đỡ mông ta, ôm ta vào lòng.
Thấy trên bàn có tấu chương, ta chẳng do dự, vung tay hất toàn bộ xuống đất.
“Tiểu quỷ nghịch ngợm.”
Ta nghển cổ đắc ý.
Tối đến, phụ hoàng ôm ta về điện Vĩnh Thọ.
Mẫu hậu nghe Tôn ma ma thuật lại chuyện hôm nay, không khỏi ki,nh h/ồn táng đởm.
Thấy ta không có gì nghiêm trọng, lòng mới yên ổn lại.
“Hoàng thượng, An An không thể tiếp tục ở cùng con bé kia nữa.”
4
Phụ hoàng gật đầu: “Đưa Hàn Vũ sang nơi khác nuôi dưỡng, An An sinh ra thân thể yếu, không để bên cạnh trẫm sao yên tâm được.”
Mẫu hậu cũng đồng tình với phụ hoàng.
Sáng hôm sau, ta liền thấy Tôn ma ma giao Hàn Vũ cho một ma ma khác,
Mà vị ấy chính là người từng nuôi dưỡng ta ở kiếp trước.
Vì Hàn Vũ bị đưa tới cung khác, nên ta lớn lên hết sức yên bình đến tận năm năm tuổi.
Do thể chất yếu, mọi việc đều do phụ hoàng mẫu hậu đích thân dạy bảo.
Thỉnh thoảng các ca ca cũng đến dạy ta viết chữ, vẽ tranh.
Nhớ lại kiếp trước, Hàn Vũ mỗi ngày đều cùng ca ca học hành.
Lỡ đâu bọn họ có thiện cảm với nàng thì sao…
Nghĩ vậy, ta liền thì thầm bên tai đại ca:
“Ca ca, An An cũng muốn học cùng mọi người được không?”
Hàn Thần Hứa liếc nhìn ta đang chu môi ủy khuất,
Ngón tay thon dài xoa nhẹ đầu ta, khẽ thở dài: “Được, theo ý muội.”
Hai ngày sau, sáng sớm ta đã tự mình rời giường.
Tôn ma ma kinh ngạc đến ngây người.
Ta cười hì hì cầm lấy tay nải: “Ma ma giúp An An gói ít điểm tâm.”
Tôn ma ma đành cười khổ, gói cho ta cả túi lớn: “Tiểu công chúa của ta, sao hôm nay lại đòi đi thư phòng học thế?”
“Có ca ca ở đó, An An cũng muốn đi.”
Ta ngoan ngoãn đeo tay nải, ngồi ngoài điện chờ đại ca tới đón.
Quả nhiên, chưa đầy hai khắc, đại ca đã đến.
“Hôm nay sao không ngủ nướng?”
Hàn Thần Hứa đỡ lấy tay nải, nắm tay ta.
Ta nghiêm mặt đáp: “Đi học không ngủ nướng.”
Đại ca dắt ta vào, các ca ca đã đến từ sớm.
“An An!”
“Hôm nay sao muội tới học thế?”
“Có mệt không?”
“Ngồi cạnh huynh này.”
Ta bị âm thanh ồn ào làm cho nhức đầu, khẽ lắc lắc đầu nhỏ.
Một người bật cười—là Tể tướng chi tử, Tề Thanh Phong.
Hàn Vũ đời trước từng si mê hắn.
Không biết đời này nàng có còn vậy không.
Ta khẽ hỏi: “Ngươi là ai vậy?”
Chưa kịp nghe câu trả lời, Hàn Vũ đã giận dữ ném bút về phía ta:
“Ta ghét ngươi! Cút đi!”
5
Hàn Thần Hứa theo phản xạ liền chắn ta ra phía sau.
Mấy vị ca ca đồng loạt đứng dậy, giận dữ nhìn chằm chằm Hàn Vũ.
Ta khẽ kéo tay áo đại ca, dè dặt ngước mắt nhìn,
Quả nhiên… vẫn còn thích hắn.
Hàn Vũ thấy ai nấy đều bảo vệ ta, giọng bắt đầu run rẩy:
“Ngươi không được bước chân vào nơi này!”
Thời gian gần đây, nàng vốn biểu hiện ngoan ngoãn,
Mấy vị ca ca cũng tưởng nàng đã được ma ma dạy dỗ đâu ra đó,
Không còn như thuở nhỏ, ỷ vào sức vóc mà ức hiếp người nữa.
Huống hồ thư phòng này xưa nay chỉ có một nữ hài như nàng,
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.
Thế mà ta vừa xuất hiện, mọi người lại đổ dồn về phía ta.
Bảo nàng sao chịu nổi?
Ta giấu đi tia giễu cợt trong đáy mắt, rảo bước tiến lên,
Tỏ vẻ đáng thương:
“Nhưng phụ hoàng và các ca ca đều nói, ta có thể tới…”
Hàn Vũ tức đến nỗi xông tới muốn đẩy ta ra ngoài.
Ta mắt đỏ hoe, ngoái nhìn nhị ca vẫn luôn yêu thương ta nhất.
Ánh mắt Hàn Thần Niệm khi tiếp nhận ánh nhìn của ta,
Sự mất kiên nhẫn trong đó chẳng buồn che giấu.
“Hàn Vũ, muội làm đủ chưa?”
Giọng hắn lạnh băng, khiến Hàn Vũ khẽ run rẩy.
Tuy rằng những năm qua Hàn Vũ không được nuôi cạnh phụ hoàng mẫu hậu,
Nhưng dù sao nàng cũng là công chúa,
Dẫu ai trong cung có ghét đi nữa cũng chẳng dám bạc đãi.