Chương 11 - Khi Cơn Thịnh Nộ Bùng Nổ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lần đầu tiên bà bước vào sảnh trung tâm lộng lẫy của một trung tâm bán căn hộ, bà choáng ngợp đến mức hoa cả mắt.

Các cô nhân viên mặc đồng phục niềm nở rót nước, giới thiệu từng mẫu nhà.

Bà nội không dám nói một lời, chỉ lặng lẽ đi sát theo sau lưng bố tôi.

Giống như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì đó.

Xem qua vài căn nhà mẫu.

Trang trí đẹp đẽ, sofa mềm mại, bếp rộng rãi, sáng sủa.

Tất cả — cứ như đang xem trên tivi.

Bà nội nhẹ nhàng vuốt tay lên mặt bếp bóng loáng.

Bà không tin được rằng, con người… có thể sống ở nơi tốt đẹp thế này.

“Mẹ, Mẹ thích căn nào?” Bố tôi hỏi.

Bà hốt hoảng lắc đầu.

“Căn nào cũng được, căn nào cũng đẹp… nhưng mà đắt quá… hay là… mình mua căn nhỏ thôi…”

Bà sợ.

Bà sợ… tiêu tiền.

Cả đời nghèo khó khiến bà sợ.

Cũng cả đời bị quản lý khiến bà sợ.

Trong thâm tâm bà vẫn luôn cảm thấy mình không xứng đáng.

Bố tôi nhìn ra được sự rụt rè ấy.

Ông không ép bà.

Chỉ là… chậm rãi lại nhịp bước.

Không còn dẫn bà đi xem nhà mới nữa.

Mà mỗi ngày, ông dắt bà đi dạo quanh thị trấn.

Dẫn bà đi công viên, xem những ông bà già múa dưỡng sinh, tập thái cực quyền.

Dắt bà vào siêu thị, nhìn ngắm đủ loại hàng hóa rực rỡ sắc màu.

Dắt bà đi ăn những món ăn vặt mà bà chưa từng nếm thử.

Bố tôi đang dùng một cách nhẹ nhàng nhất, giúp bà dần dần làm quen lại với thế giới này.

Để bà biết rằng — cuộc sống, thật ra có thể đẹp đến thế.

Hôm đó, họ đi ngang một lớp dạy khiêu vũ.

Bên trong vang ra âm nhạc du dương.

Một nhóm các dì khoảng tuổi bà nội, mặc đồ tập xinh đẹp, đang học múa dân gian.

Trên gương mặt họ là sự tự tin, niềm vui rạng rỡ.

Bà nội đứng ngoài cửa sổ, nhìn thật lâu, thật lâu.

Ánh mắt ngập tràn khao khát.

Bố tôi đứng bên cạnh, khẽ hỏi:

“Mẹ, muốn học không?”

Bà đỏ bừng mặt, vội vàng xua tay.

“Không… không đâu, Mẹ già rồi, nhảy nhót gì nữa…”

Miệng thì nói không, nhưng mắt vẫn dán chặt vào cửa kính.

Bố tôi chỉ cười, không nói thêm gì.

Hôm sau, ông mua cho bà một bộ đồ thể thao, kèm một đôi giày thể thao êm ái.

“Mẹ, mặc thử coi vừa không?”

Bà nhìn bộ đồ mới tinh, màu sắc tươi sáng, thoáng bối rối.

“Mua mấy thứ này làm gì… Mẹ có ra khỏi nhà đâu.”

“Ai nói Mẹ không ra khỏi nhà?”

Bố tôi cầm lên tờ tờ rơi đã chuẩn bị sẵn.

“Con đăng ký cho Mẹ lớp khiêu vũ ở trường đại học người già rồi.”

“Mai bắt đầu học.”

“Mẹ thích mà, đi thử xem.”

“Không… không được đâu…” Bà quýnh lên, mặt trắng bệch. “Mẹ không biết gì hết, sẽ bị người ta cười đó.”

“Ai dám cười Mẹ?” Bố tôi nhìn thẳng vào mắt bà, từng chữ rõ ràng.

“Chu Chấn Quốc sao?”

“Đám họ hàng nhà họ Chu sao?”

“Mẹ à, họ không còn tư cách để cười Mẹ nữa rồi.”

“Cuộc đời này, là của Mẹ.”

“Học khiêu vũ, không phải để cho ai xem.”

“Chỉ là để Mẹ… vui.”

Chỉ là… để Mẹ vui.

Sáu chữ ấy như một tia chớp, xé toạc tâm hồn bà nội.

Sống hơn sáu mươi năm, bà chưa từng nghĩ đến việc làm điều gì đó… chỉ vì “vui”.

Nửa đời trước, bà sống vì cha mẹ, vì chồng, vì con.

Duy chỉ có… chưa từng sống vì bản thân mình.

Bà nhìn bộ đồ thể thao trong tay, lại nhìn ánh mắt khích lệ của con trai.

Tận sâu trong lòng, hạt mầm mang tên “chính mình” cuối cùng cũng trồi khỏi mặt đất.

Nảy lên chiếc lá non đầu tiên — còn yếu ớt, nhưng kiên định.

Bà gật đầu.

Nhẹ nhàng, mà trĩu nặng.

“Được.”

“Mẹ… đi thử.”

14

Chu Chấn Quốc được anh cả Chu Chấn Sơn đón ra khỏi trại tạm giam.

Mười lăm ngày.

Ở trong đó, từng giờ như một năm.

Ra ngoài rồi, cả người ông ta như bị rút cạn khí lực.

Tóc bạc gần hết, lưng còng xuống, mắt đục ngầu.

Giống như một con sói già bị đánh bại, lạc loài và tàn tạ.

Chu Chấn Sơn dìu em mình, không dám nói nửa câu.

Ông cảm nhận được — em trai mình giờ đây, toàn thân toát ra luồng khí lạnh lẽo, dữ dằn.

So với trước kia… còn đáng sợ hơn gấp bội.

Xe về đến làng.

Về lại cái “vương quốc” từng thuộc về ông ta.

Nhà vẫn là cái nhà đó.

Nhưng trống rỗng.

Lạnh lẽo.

Không còn bóng dáng Từ Tố Phương tất bật.

Không còn tiếng Ôn Lan rụt rè hỏi han.

Ngay cả đứa con trai chướng mắt — Chu Thành — cũng không còn ở đây.

Trong không khí, chỉ còn mùi chết chóc lặng ngắt.

Chu Chấn Quốc đứng giữa nhà chính, đảo mắt một vòng.

Khắp nơi vẫn còn ngổn ngang, giữ nguyên vết tích ngày họ rời đi.

Tủ đầu giường bị đập vỡ, như một cái miệng đang há ra… cười nhạo ông ta.

Cơ thể ông lảo đảo, suýt nữa ngã nhào.

Chu Chấn Sơn vội đỡ lấy.

“Em à… đừng buồn nữa.”

“Người sống… phải nhìn về phía trước.”

Chu Chấn Quốc bất ngờ hất tay anh trai ra.

Quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu như máu, trừng trừng nhìn Chu Chấn Sơn.

“Buồn ư?”

Ông ta bật cười khàn đặc, tiếng cười rợn người như cú đêm gào rú.

“Tôi buồn làm gì?”

“Tôi chỉ là… hận!”

“Tôi hận con tiện nhân đó! Hận thằng súc sinh phản bội đó!”

“Chúng nó đã cướp hết của tôi! Cướp sạch tâm huyết cả đời của tôi!”

Ông ta như phát điên, gào rống trong nhà.

Vớ lấy tách trà trên bàn, đập mạnh xuống sàn.

“Choang!”

Mảnh sứ vỡ tung tóe.

“Chấn Sơn!” Ông ta chồm đến, túm cổ áo anh trai, gương mặt vặn vẹo dữ tợn.

“Căn nhà đó của ông! Có phải cũng bị tòa cưỡng chế rồi không?!”

Mặt Chu Chấn Sơn tái nhợt, gật đầu như không còn sức.

“Phải… tòa có gửi thông báo, bảo… bảo tôi hợp tác sang tên…”

“Hợp tác?” Mắt Chu Chấn Quốc trợn trừng, nổi gân đỏ.

“ông dựa vào cái gì mà hợp tác?!”

“Căn nhà đó là tiền của tôi mua! Giấy tờ đứng tên ông thì sao?!”

“Không ai được phép cướp đi cả!”

“Em hai, bình tĩnh lại đi!” – Giọng Chu Chấn Sơn hoảng loạn đến méo mó.

“Đó là phán quyết của tòa! Tôi mà không phối hợp là cản trở tư pháp, sẽ bị ngồi tù đó!”

“Ngồi tù?” – Chu Chấn Quốc cười lạnh – “Tôi bây giờ với ngồi tù thì khác gì nhau?”

“Trắng tay rồi! Tôi chẳng còn gì hết!”

Ông ta buông tay, ngồi phịch xuống chiếc ghế thái sư từng thuộc về mình.

Toàn thân như bị rút cạn sinh lực.

Ông nhìn đôi tay chai sần, thô ráp, đầy vết chai của mình.

Đôi tay từng đánh người, chửi người, đếm tiền.

Từng kiểm soát cái nhà này suốt mấy chục năm.

Vậy mà giờ, chẳng thể giữ nổi gì nữa.

Tiền… mất rồi.

Nhà… cũng mất.

Vợ thì bỏ đi.

Con trai thì biến thành kẻ thù.

Ông trở thành trò cười của cả làng.

Ông cảm nhận rõ — từ lúc mình về đến giờ, có bao nhiêu đôi mắt đang lén lút dòm ngó sau cánh cửa.

Bao nhiêu cái miệng đang chỉ trỏ sau lưng.

Chu Chấn Quốc cả đời coi trọng thể diện hơn trời.

Cả đời luôn là kẻ đứng trên người khác.

Giờ đây, cái mặt mũi ông ta từng xem như mạng sống — lại bị chính người phụ nữ ông ta khinh rẻ nhất, cùng với đứa con trai ông từng hãnh diện nhất — xé toạc, vứt xuống đất, giẫm lên không thương tiếc.

Ông ta không cam tâm.

Sao ông ta có thể cam tâm được chứ?!

“Bọn chúng… bây giờ ở đâu?” – Chu Chấn Quốc nghiến răng nói.

Chu Chấn Sơn do dự một chút, cuối cùng cũng trả lời:

“Nghe nói… thuê nhà ở trong thị trấn.”

“Còn cái bà Từ Tố Phương đó… hình như còn đi học cái gì mà đại học người già… học khiêu vũ…”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)