Chương 16 - Khi Con Gái Tôi Biết Nói
Tôi cười nói: “Đường Đường cũng không sợ.”
Con bé nhìn tôi, bỗng lắc đầu.
“Sợ.”
Tim tôi thắt lại.
“Sợ gì?”
Con bé chỉ vào quyển vẽ của mình.
Tôi mở ra.
Ở trang mới nhất vẫn là căn phòng tối ấy.
Nhưng lần này, bên cạnh căn phòng tối còn có một hình vuông nhỏ màu đỏ.
Giống một hộp giấy.
Đường Đường dùng ngón tay chỉ vào nó.
Giọng rất khẽ.
“Còn một lần.”
“Mẹ không biết.”
19
Tôi nhìn hình vuông màu đỏ trong quyển vẽ, sau lưng lạnh toát.
Cô Mạnh cũng không vội lên tiếng.
Cô đặt quyển vẽ nằm phẳng trên bàn, rồi đẩy vài tấm thẻ tới trước mặt Đường Đường.
“Đường Đường, thứ màu đỏ này là hộp sao?”
Đường Đường gật đầu.
“Hộp.”
Tôi ngồi xổm bên cạnh con, ngón tay khẽ đặt lên mép bàn.
“Là hộp gì?”
Đường Đường cúi đầu nhìn rất lâu.
Con bé giống như đang tìm một chữ ở nơi rất sâu.
Cuối cùng, con bé nhỏ giọng nói: “Thuốc.”
Trong đầu tôi ù một tiếng.
Cô Mạnh lập tức nhìn tôi, ra hiệu đừng hỏi dồn quá nhanh.
Cô đổi sang giọng nhẹ hơn.
“Ai cầm hộp thuốc?”
Bàn tay nhỏ của Đường Đường chậm rãi chỉ vào ông nội trong những tấm thẻ nhân vật.
“Ông nội.”
Cổ họng tôi như bị chặn lại.
“Ông nội cầm thuốc làm gì?”
Mặt Đường Đường trắng bệch.
Con bé ôm chặt con thỏ, hai vai từng chút một co lại.
“Uống.”
“Đường Đường uống.”
Tôi gần như không đứng vững.
Cô Mạnh nắm cổ tay tôi, giọng vẫn bình ổn.
“Đường Đường, không muốn nói thì có thể dừng.”
Nhưng Đường Đường lắc đầu.
Con bé ngước mắt nhìn tôi.
Trong đôi mắt ấy đều là sự dè dặt cẩn thận.
Giống như con bé sợ những lời mình nói ra sẽ khiến tôi vỡ vụn.
“Đắng.”
“Bà nội nước.”
“Bố ở đó.”
Cả người tôi cứng đờ tại chỗ.
Bố ở đó.
Lại là bố ở đó.
Tôi không dám hỏi Đường Đường thêm nữa.
Tôi ôm con vào lòng, hết lần này đến lần khác vuốt lưng con.
“Đủ rồi.”
“Đường Đường nói rất tốt.”
“Mẹ nghe thấy rồi.”
Con bé nằm trên vai tôi, giọng nhẹ như gió.
“Mẹ không biết.”
Tôi nhắm mắt.
Tôi thật sự không biết.
Thậm chí tôi còn nhớ ra một chuyện đã bị mình bỏ quên từ rất lâu.
Đó là ngày thứ ba sau khi Đường Đường bị nhốt trong phòng tối.
Tôi tan làm về nhà, Đường Đường ngồi trên ghế sô pha, mắt nửa nhắm nửa mở, gọi thế nào phản ứng cũng chậm.
Lưu Ngọc Mai nói ban ngày con bé chơi mệt.
Lương Đức Hải nói trẻ con buồn ngủ là chuyện bình thường.
Tối hôm đó Lương Thừa Trạch cũng ở nhà.
Anh ta còn cau mày nói tôi đừng vừa về đã làm quá mọi chuyện.
Sáng hôm sau, Đường Đường nôn một lần.
Tôi muốn đưa con tới bệnh viện.
Lưu Ngọc Mai nói dạ dày trẻ con yếu, uống chút cháo là được.
Sau đó Đường Đường không sốt, tôi liền tin.
Bây giờ nghĩ lại, tối hôm ấy con bé không phải buồn ngủ.
Con bé đã bị cho uống thứ không nên uống.
Khi luật sư vội tới, tôi đã sắp xếp Đường Đường ở phòng hoạt động.
Sau khi xem biên bản của cô Mạnh, sắc mặt cô ấy trầm xuống chưa từng thấy.
“Chuyện này phải lập tức bổ sung vào đơn báo án.”
“Nếu có liên quan tới việc cho trẻ nhỏ dùng thuốc an thần dành cho người lớn, tính chất sẽ hoàn toàn khác.”
Tôi hỏi cô ấy: “Nhưng đã qua hai năm rồi, còn điều tra được không?”
Luật sư nói: “Điều tra được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.”
“Hộp thuốc, hồ sơ mua thuốc, lịch sử trò chuyện, lời khai của người nhà, tất cả đều có thể hữu ích.”
Tôi lập tức theo cô ấy tới đồn cảnh sát.
Nữ cảnh sát nghe xong không hề tỏ ra qua loa.
Cô ấy nhận biên bản quá trình can thiệp của cô Mạnh và bức tranh của Đường Đường.
“Chúng tôi sẽ gọi người nhà họ Lương tới bổ sung lời khai.”
“Trước mắt cô đừng tự ý tiếp xúc riêng với họ.”
Buổi tối, Lương Thừa Trạch gọi điện tới.
Tôi nhìn tên trên màn hình, bấm ghi âm rồi mới nghe máy.
Giọng anh ta mệt mỏi.
“Cảnh sát tìm anh rồi.”
Tôi hỏi: “Hai năm trước, Lương Đức Hải có cho Đường Đường uống thuốc không?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi gần như nghe thấy hơi thở anh ta rối loạn.
“Anh không biết đó là thuốc gì.”
Ngón tay tôi từng chút một siết lại.
“Anh đã nhìn thấy.”
Giọng anh ta khàn đi.
“Bố anh bị mất ngủ lâu năm.”
“Trong ngăn kéo phòng làm việc ở nhà vẫn luôn có thuốc.”
“Hôm đó Đường Đường khóc dữ quá, mẹ anh nói bố đã cho con bé uống một chút rất nhỏ.”
“Lúc ấy anh cũng đã mắng họ.”
Tôi cười lạnh.
“Mắng xong thì sao?”
Anh ta không nói.
Tôi nói nốt thay anh ta.
“Mắng xong anh vẫn tiếp tục đi làm, tiếp tục ăn cơm, tiếp tục ngủ.”
Giọng Lương Thừa Trạch run lên.
“An Ninh, anh thật sự tưởng chỉ là một chút.”
Tôi cúp điện thoại, gửi đoạn ghi âm cho luật sư.
Nửa giờ sau, nữ cảnh sát gọi lại.
Cô ấy nói họ tìm thấy một hộp thuốc đỏ cũ trong phòng làm việc nhà họ Lương.
Mặt sau hộp thuốc dán nhãn đơn thuốc của Lương Đức Hải.
Tên thuốc đã bị mài mờ một nửa.
Nhưng ngày kê đơn vẫn còn.
Tôi nhìn chằm chằm dãy ngày tháng ấy, toàn bộ máu trong người đều lạnh đi.
Ngày đó chính là đêm trước lần đầu tiên tôi đưa Đường Đường tới bệnh viện kiểm tra.
20
Đêm ấy, tôi không chợp mắt.
Đường Đường ngủ bên cạnh, trong tay vẫn nắm con thỏ.
Thỉnh thoảng con bé nhíu mày trong mơ, nhỏ giọng nói không muốn.
Tôi liền chỉnh đèn sáng hơn một chút, khẽ vỗ lưng con.