Chương 4 - Khi Con Gái Quyết Định Gả Đi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Cái thân già khô quắt như ông mà có tám đứa con? Nói dối cũng không cần bản nháp! Nhưng nếu ông thật sự chỉ có mình Mục Thanh Tư, tôi đây vẫn còn phong vận, có thể sinh thêm vài đứa cho ông.”

Vừa dứt lời, anh cả thân hình lóe lên, một cái tát giáng mạnh vào mặt Tiêu Liên Tâm, đánh bà ta ngã lăn ra đất, quát lớn:

“Con đàn bà đê tiện, dám sỉ nhục ba tôi? Xin lỗi ngay!”

Anh ba và anh tư lập tức tiến lên, ghì chặt thân hình béo ục ịch của Tiêu Liên Tâm, khiến bà ta không thể nhúc nhích.

Tiêu Hành hét lên lao tới:

“Các người làm gì vậy? Thả mẹ tôi ra! Chú điên rồi sao? Họ chỉ là diễn viên thôi mà! Mẹ tôi là vợ tương lai của chú đó!”

Mục Thanh Tư cũng gào lên:

“Ba, mau bảo họ thả ra! Dám động tay trong nhà họ Mục, đúng là không biết điều!”

Tôi siết chặt nắm tay, khớp ngón trắng bệch, tim từng chút chìm xuống đáy.

Tám đứa con khác liều mình bảo vệ tôi, còn Mục Thanh Tư — đứa tôi một tay nuôi lớn, đặt bao kỳ vọng — lại chỉ nghĩ đến việc trách móc tôi.

Bao năm tâm huyết, hóa ra chỉ là tôi mù mắt.

Tôi hít sâu một hơi, đè nén thất vọng trong lòng, bình thản nói:

“Mục Thanh Tư, họ không phải diễn viên. Họ là anh chị em cùng cha khác mẹ thật sự của cô.”

Tôi ra hiệu cho quản gia.

Ông ta gật đầu, lập tức rút ra một xấp tài liệu, bước lên đưa cho Mục Thanh Tư:

“Tiểu thư, mời cô xem. Đây là giấy giám định quan hệ huyết thống. Họ đều là con ruột của Mục tổng.”

6

Mục Thanh Tư lật nhanh bản giám định, cười lạnh một tiếng rồi tiện tay ném xuống đất, giọng ngạo mạn:

“Được lắm, diễn cũng đủ đầy thật, đến giám định huyết thống cũng chuẩn bị xong.”

Nó hừ lạnh, thái độ cứng rắn:

“Nhưng con nói cho ba biết, diễn có chân thật đến đâu cũng đừng hòng bắt con thỏa hiệp.”

“Ba, con cho ba thêm một cơ hội nữa. Xin lỗi mẹ của con, rồi đi đăng ký kết hôn, con sẽ tha thứ cho ba.”

Tôi tức đến bật cười.

Đến giờ nó vẫn nghĩ tôi đang diễn kịch lừa nó.

Ngũ muội bước lên một bước, vung tay tát mạnh vào mặt Mục Thanh Tư, ánh mắt lạnh lẽo:

“Ai cho cô nói chuyện với ba như vậy? Xin lỗi ngay, nếu không hôm nay đừng mong bước ra khỏi cánh cửa này!”

Mục Thanh Tư bị tát nghiêng đầu, ánh mắt đầy kinh ngạc.

Nó đột ngột quay sang tôi, giọng run rẩy:

“Ba, ba cứ đứng nhìn cô ta đánh con sao? Cô ta chỉ là diễn viên thôi! Ba tin không, chỉ cần con nói một câu là có thể phong sát cô ta!”

Ngũ muội phủi tay, cười lạnh:

“Đồ ngu, mau xin lỗi!”

Mục Thanh Tư cắn chặt môi, mắt tóe lửa, vừa định xông lên thì lục ca cao một mét chín lập tức chắn trước mặt.

“Cô thử động tay xem?”

Mục Thanh Tư sợ đến lùi lại một bước, mặt tái mét, vội kéo Tiêu Hành, quay đầu bỏ đi.

Đến cửa, nó quay lại ném một câu hung hăng:

“Ba, con đã cho ba cơ hội rồi! Chờ con khóc lóc cầu xin ba sao? Nằm mơ! Hoặc kết hôn, hoặc đổi họ. Nếu không, cả đời này ba đừng mong gặp lại con. Cứ cô độc đến già đi!”

Ba người xám xịt rời đi.

Họ vừa đi, tám đứa con lập tức vây quanh tôi, giọng đầy quan tâm.

“Ba, ba không sao chứ? Không ngờ Mục Thanh Tư lại là sói mắt trắng như vậy.”

“Biết vậy bọn con đã về sớm hơn, tuyệt đối không để cô ta bắt nạt ba!”

“Ba yên tâm, sau này có bọn con ở đây, cô ta sẽ không có ngày dễ chịu đâu!”

Mắt tôi đỏ hoe, sống mũi cay xè.

Những năm qua tuy mỗi tháng tôi đều ra nước ngoài thăm chúng, nhưng dù sao vẫn thiếu đi rất nhiều sự kề cận.

Chúng chưa từng trách tôi vắng mặt.

Vậy mà tôi lại dồn hết tâm huyết vào Mục Thanh Tư, đúng là mù mắt.

Giờ nghĩ lại thật sự hối hận, giá như ngày đó tôi đón chúng về bên cạnh mình.

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu từng đứa, giọng nghẹn lại:

“Về là tốt rồi, sau này chúng ta là một gia đình, sẽ không bao giờ chia xa nữa.”

Tôi từng sợ con cái đông sẽ gây ra nội đấu trong gia tộc.

Giờ mới hiểu, những đứa trẻ này đứa nào cũng hiểu chuyện. Chỉ cần đá Mục Thanh Tư — con sâu làm rầu nồi canh — ra ngoài, mọi chuyện sẽ ổn thỏa.

Tối hôm đó, cả nhà chúng tôi ăn một bữa cơm đoàn viên.

Sau bữa ăn, tôi nhận được tin nhắn của Mục Thanh Tư.

“Ba, A Hành ra tối hậu thư cho con rồi. Con đang mang thai cháu ngoại của ba, trong vòng một tuần ba phải chọn một trong hai, nếu không làm lỡ chuyện cả đời của con, con sẽ bỏ nhà đi.”

“Con nói cho ba biết, lần này con nghiêm túc. Nếu con đi, con thật sự sẽ không bao giờ quay lại nữa, ba sẽ không còn con gái đâu!”

Tôi nhìn tin nhắn, lòng chẳng gợn sóng.

Nuôi ra một con sói mắt trắng như vậy, chỉ có thể kịp thời dừng lỗ. Huống chi tôi còn tám đứa con hiểu chuyện.

Tôi gọi quản gia đến dặn dò:

“Các con đều đã về rồi, ngày mai sắp xếp cho chúng vào công ty, từng bước tiếp quản Mục Thị.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)