Chương 9 - Khi Cô Là Thế Thân
“Đây chẳng phải là nhẫn cưới do nhà họ Phó đặt làm sao? Sao có thể…”
Phó Hàn Xuyên đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt như lưỡi dao quét qua toàn bộ hội trường. Ánh mắt anh ta cuối cùng dừng lại ở khu vực truyền thông, nói chính xác hơn, là dừng lại trên người tôi.
Qua khoảng cách mười mấy mét, qua đám đông nhốn nháo, bốn mắt chúng tôi nhìn nhau.
Tôi chậm rãi đứng lên, tháo kính ra.
Sau đó, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, tôi cởi bỏ khẩu trang.
Xung quanh vang lên những tiếng hít ngược khí lạnh. Có người bà con xa nhà họ Phó nhận ra tôi, thất thanh kêu lên: Lâm Vãn?! Chẳng phải cô chết rồi sao?!”
Chiếc kính lúp trong tay Phó Hàn Xuyên rơi xuống đất, vỡ nát.
Anh ta đẩy những người chắn trước mặt ra, sải bước dài tiến về phía tôi. Thẩm Thanh Vi gào thét phía sau: “Cản anh ấy lại! Bảo vệ! Cản anh ấy lại!”
Nhưng không ai dám nhúc nhích.
Phó Hàn Xuyên đi đến trước mặt tôi, hơi thở thô ráp. Anh ta đưa tay định chạm vào mặt tôi, tôi lùi một bước tránh né.
“Phó tiên sinh, đã lâu không gặp.” Tôi nghe thấy giọng mình bình tĩnh như đang chào hỏi một người xa lạ, “Tân hôn vui vẻ — ồ, không đúng, hôn lễ có vẻ không tiến hành tiếp được nữa rồi.”
“Lâm Vãn…” Đôi mắt Phó Hàn Xuyên đỏ ngầu đáng sợ, “Em chưa chết… em thật sự chưa chết…”
“Làm anh thất vọng rồi.” Tôi mỉm cười, “Lăn từ mười hai bậc cầu thang xuống, máu chảy lênh láng, đứa bé cũng mất — nhưng mạng tôi lớn, chưa chết được.”
“Đứa bé?” Phó Hàn Xuyên sững sờ, “Đứa bé nào?”
Tôi lấy tờ siêu âm ra, giơ lên trước mặt anh ta: “Con của chúng ta. Bảy tuần tuổi, đã có tim thai rồi. Phó Hàn Xuyên, lúc anh đẩy tôi, anh đã giết chết nó.”
Sắc mặt Phó Hàn Xuyên từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch. Anh ta chằm chằm nhìn vào tờ giấy, tay bắt đầu run lên: “Anh không biết… em chưa bao giờ nói…”
“Tôi đã nói rồi.” Tôi thu lại tờ siêu âm, “Tôi nói với anh là tôi chảy máu. Nhưng anh chỉ lo dỗ dành ánh trăng sáng của anh, đến một chiếc xe cấp cứu cũng không gọi cho tôi.”
Tiếng bàn tán xung quanh ngày càng lớn. Thẩm Thanh Vi lao tới, muốn kéo Phó Hàn Xuyên lại: “Hàn Xuyên anh đừng nghe cô ta nói bậy! Cô ta đang trả thù chúng ta! Đứa bé đó căn bản không phải của anh!”
Tôi quay sang nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lẽo: “Thẩm tiểu thư có cần tôi lấy báo cáo giám định ADN ra không? Tuy đứa bé không còn, nhưng bệnh viện đã lưu lại mẫu mô phôi thai — làm giám định, thế là đủ rồi.”
Thẩm Thanh Vi như bị bóp nghẹn cổ, không thốt nên lời.
Phó Hàn Xuyên rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, đáy mắt cuộn trào những cảm xúc mà tôi không thể đọc được — chấn động, phẫn nộ, hối hận, và cả… sự cuồng hỉ?
“Lâm Vãn, theo anh về.” Anh ta nắm chặt lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương cốt, “Chúng ta về nhà, từ từ nói…”
“Phó tiên sinh, xin hãy buông tay.” Tôi dùng sức gạt ra, “Thứ nhất, chúng ta đã ly hôn từ lâu; thứ hai, hôm nay tôi đến đây, không phải để ôn chuyện với anh.”
Tôi lấy một tập tài liệu từ trong ví cầm tay ra, giơ cao:
“Đây là thư của luật sư. Tôi chính thức nộp đơn khởi kiện lên tòa án, yêu cầu phân chia lại tài sản trong thời kỳ hôn nhân. Lý do là — Phó Hàn Xuyên tiên sinh trong thời gian duy trì hôn nhân đã phạm lỗi nghiêm trọng, dẫn đến việc tôi sảy thai và gây tổn thương nặng nề về thể xác lẫn tinh thần. Theo luật định, tôi có quyền yêu cầu phân chia 70% tài sản đứng tên anh.”
Phó Hàn Xuyên cứng đờ.
Cả hội trường lại xôn xao một phen.
“Ngoài ra,” tôi quay sang Thẩm Thanh Vi, “Thẩm tiểu thư, về vụ tai nạn giao thông ba năm trước — cô thực sự vì cứu Phó Hàn Xuyên mà chân bị thương nặng sao?”
Sắc mặt Thẩm Thanh Vi lập tức trắng bệch như tờ giấy.
“Cô… cô nói bậy bạ gì đó…”