Chương 12 - Khi Cô Đơn Đến Với Bốn Đứa Trẻ
Anh giống như một đứa trẻ làm sai, dùng mọi cách để lấy lòng tôi, hy vọng được tha thứ. Nhưng tôi không. Trái tim tôi đã bị đóng băng. Dù anh làm gì cũng không thể tan chảy. Tôi chỉ lạnh lùng đứng ngoài quan sát anh diễn vở kịch độc thoại. Tôi ăn cơm anh chuẩn bị, ở biệt thự anh cung cấp, chấp nhận mọi sự chăm sóc vật chất, nhưng tuyệt đối không đáp lại về mặt tình cảm.
Giữa chúng tôi giống như một cuộc giao dịch: anh dùng tiền bạc và quyền lực để đổi lấy việc tôi và con ở lại, còn tôi dùng sự im lặng và lạnh nhẽo để trừng phạt quá khứ của anh. Những ngày như vậy kéo dài hơn nửa tháng, bụng tôi cũng dần nhô cao.
Một buổi chiều, khi tôi đang ngủ trưa trong phòng, dưới lầu bỗng vang lên tiếng ồn ào. Tôi bị đánh thức, nhíu mày đi ra cửa sổ nhìn xuống. Trước cổng biệt thự, một chiếc Ferrari màu đỏ chói lọi chặn lối đi. Một người phụ nữ mặc đồ da, tóc ngắn cá tính, đang đối đầu với các vệ sĩ. Khí chất cô ấy rất mạnh, một mình khiến mấy gã vệ sĩ cao lớn phải lùi bước. Nhìn rõ khuôn mặt người phụ nữ, tôi sững sờ.
Tô Tình? Sao cô ấy tìm được đến đây?
Tô Tình là bạn cùng phòng đại học, cũng là bạn thân nhất của tôi. Tính cách cô ấy nóng nảy nhưng trọng nghĩa khí. Năm xưa khi tôi cưới Lục Thừa Châu, cô ấy kịch liệt phản đối, nói người đàn ông như anh nhìn thôi đã biết không phải là lương phối. Sự thật chứng minh cô ấy đúng. Sau khi ly hôn, tôi báo cho cô ấy đầu tiên, cô ấy vui đến mức suýt đốt pháo ăn mừng. Nhưng sau đó tôi phát hiện mang thai và bị Lục Thừa Châu cưỡng ép đưa về đây, tôi đã cắt liên lạc với cô ấy vì sợ anh sẽ gây bất lợi cho cô ấy. Không ngờ, cô ấy lại tự tìm đến.
Tiếng cãi vã dưới lầu ngày càng lớn.
“Tôi nói lại lần nữa, tránh ra!” Giọng Tô Tình đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, “Không tránh ra, tin tôi dỡ luôn cái cổng nát này không! Lục Thừa Châu đâu? Bảo hắn cút ra đây gặp tôi! Giao Kiều Niệm mà hắn giấu ra đây cho tôi!”
Các vệ sĩ nhìn nhau ngơ ngác, khó xử: “Cô Tô, nếu không có sự cho phép của ngài, cô không thể vào trong.”
“Ngài?” Tô Tình cười lạnh, “Hắn tính là ngài cái nỗi gì! Một gã tra nam ngoại tình, giam cầm vợ cũ mà cũng xứng gọi là ngài sao?”
Lời cô ấy nói không kiêng nể chút nào. Tôi có thể tưởng tượng sắc mặt các vệ sĩ lúc đó tệ đến mức nào. Đúng lúc này, Lục Thừa Châu từ trong biệt thự bước ra, có lẽ anh cũng không chịu nổi tiếng ồn. Thấy Tô Tình, anh nhíu chặt mày.
“Cô Tô, mời cô rời đi ngay lập tức.” Giọng anh lạnh lùng và xa cách, “Nếu vì chuyện ở quán bar lần trước, tôi có thể bồi thường cho cô.” Anh chắc chắn vẫn nhớ lần trước Tô Tình vì tôi mà dùng chai rượu đập vào đầu anh.
“Bồi thường?” Tô Tình như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thế gian, “Lục Thừa Châu, bớt giở cái trò đó với tôi đi! Tôi hôm nay đến không phải đòi tiền, mà là đòi người! Kiều Niệm đâu? Anh làm gì cô ấy rồi? Tôi nói cho anh biết, cô ấy mà mất một sợi tóc, tôi sẽ không để yên cho anh!”
Tô Tình vừa nói vừa định xông vào. Lục Thừa Châu sầm mặt, đưa tay chặn cô ấy lại: “Cô ấy rất tốt, không phiền cô lo lắng.”
“Tốt?” Tô Tình chỉ vào anh, “Anh nhốt cô ấy ở nơi này mà gọi là tốt? Lục Thừa Châu, anh tưởng có mấy đồng tiền hôi hám là muốn làm gì thì làm sao? Tôi nói cho anh biết, hôm nay không gặp được Niệm Niệm, tôi sẽ không đi! Tôi sẽ báo cảnh sát, kiện anh tội giam giữ trái phép!”
Thái độ Tô Tình cực kỳ cứng rắn. Sắc mặt Lục Thừa Châu ngày càng tệ, anh ghét nhất là bị đe dọa, đặc biệt là bị một người phụ nữ đe dọa. Thấy hai người sắp đánh nhau, tôi không thể đứng nhìn được nữa. Tôi mở cửa phòng, bước ra ngoài.
“Tình Tình,” tôi đứng bên lan can tầng hai, khẽ gọi.
Tô Tình dưới lầu nghe thấy tiếng tôi, lập tức ngẩng đầu lên. Thấy tôi, mắt cô ấy đỏ hoe.