Chương 6 - Khi Chồng Tôi Là Người Thích Tiền

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Anh không rộng lượng, nhưng người đó là em, anh có thể bao dung.” Đáy mắt Phó Hoằng Bác tối lại. “Niệm Niệm, bỏ đứa bé đi, anh sẽ cưới em.”

Mơ mộng hão huyền, buồn cười đến cực điểm.

“Tôi có chồng, có con của mình, dựa vào đâu phải ly hôn để ở bên anh?”

Người bố từ nhỏ đến lớn chẳng nỡ động vào tôi một ngón tay, vào lúc tôi nói xong câu này đã dùng sức tát tôi một cái: “Con đã ba mươi tuổi rồi, thằng sinh viên đại học kia chính là tham tiền của con nên mới dỗ dành lừa gạt con ở bên nó. Con có muốn nhìn bố và mẹ con chết không nhắm mắt không!”

Ông dùng cái chết uy hiếp tôi hủy bỏ hợp đồng với Sở Sách, suy nghĩ lại chuyện ở bên Phó Hoằng Bác.

14

Thật ra tôi có thể hiểu được tấm lòng yêu con gái sốt ruột của bố tôi.

Tuy Phó Hoằng Bác không phải hình mẫu con rể trong lòng họ, nhưng năm năm qua cũng xem như biết rõ gốc gác, dù sao cũng đáng tin hơn diễn viên thuê ngoài nhiều.

Nhưng bảo tôi từ bỏ Sở Sách, trong lòng tôi rốt cuộc vẫn không nỡ.

Sở Sách tan học chui vào xe, nhạy bén nhìn thấy dấu bàn tay đỏ trên mặt tôi dù dùng phấn nền cũng không che được.

“Sao thế này?”

Tôi nhìn vào mắt cậu ta, sự căng thẳng trong đó khó phân biệt là bộc lộ thật hay giả vờ: “Nếu… em nói nếu có một ngày em không còn tiền nữa, anh vẫn sẽ ở bên em sao?”

Nói xong câu này tôi liền hối hận.

Ngay từ đầu tôi đã dùng tiền trói cậu ta bên cạnh mình, sao bây giờ lại hỏi ra vấn đề ngu xuẩn như vậy, vừa tỏ ra làm màu vừa tỏ ra giả tạo.

“Anh…”

Tôi vội vàng cắt ngang lời cậu ta. Có một khoảnh khắc, tôi sợ biết đáp án: “Em nói đùa thôi.”

Sở Sách nhận ra cảm xúc tôi không ổn, săn sóc không hỏi gì cả, vẫn chu đáo chăm sóc tôi như mọi khi.

Cậu ta sấy tóc cho tôi, đấm chân mát-xa cho tôi để giảm bớt khó chịu trong thai kỳ, còn thi bằng lái xe, ngày nào cũng tích cực luyện lái để đến công ty đón tôi đi làm tan làm.

Tôi trong thai kỳ luôn bị đói tỉnh vào nửa đêm, cậu ta cũng sẽ phát hiện ngay lập tức. Bất kể muộn đến mấy, cậu ta cũng mơ mơ màng màng bò dậy khỏi giường, nấu chè trôi nước hoa quế cho tôi ăn.

Tôi ăn, cậu ta chống cằm ngồi đối diện nhìn tôi.

Đợi tôi ăn no, cậu ta lại dọn bát đũa rồi ôm tôi vào lòng ngủ.

Tôi được cậu ta chăm sóc không sót một kẽ hở. Cậu ta càng tốt với tôi, trong lòng tôi càng bất an.

Có lẽ càng sợ mất đi thì càng dễ mất đi.

Một ngày nọ, Phó Hoằng Bác nói với tôi, anh ta đã bỏ ba mươi triệu tệ đưa Sở Sách đi du học nước ngoài.

15

Tôi sững sờ tại chỗ, ngay cả tài liệu trượt khỏi tay cũng không chú ý.

Phó Hoằng Bác đau lòng ôm tôi vào lòng, nói với tôi: “Tình cảm không thể dùng tiền mua được, vậy mà Niệm Niệm ngốc của anh lại xem diễn kịch là thật. Niệm Niệm, trên thế giới này chỉ có anh là thật lòng với em.”

Tôi dùng sức đẩy anh ta ra, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh ngoài mặt.

Tôi không tin, chàng trai từng dùng mạng sống che chở tôi dưới thân sẽ bỏ mặc tôi.

Tôi gọi điện cho bạn thân, liên lạc với bạn cùng phòng của cậu ta, lại đi đến tất cả những nơi cậu ta có thể đến tìm cậu ta, đáng tiếc đều không có tung tích của cậu ta.

Sở Sách như thể biến mất khỏi hư không, hoàn toàn rời khỏi thế giới của tôi.

Bạn thân xác nhận, Sở Sách tự nguyện rời đi.

Không ai ép buộc.

Tôi thất hồn lạc phách về nhà, cuộn mình trên sofa nhìn dấu vết cuộc sống của hai người trong phòng, tự giễu mình vậy mà trong lúc không để ý đã nhập vai quá sâu.

Quên mất sự tốt đẹp cậu ta dành cho tôi chỉ là bị hợp đồng ràng buộc mà thôi.

Tôi tháo chiếc nhẫn cậu ta tặng, quyết định quên đi đoạn tình cảm hoang đường mà đẹp đẽ kia.

Nhưng… sao có thể dễ dàng quên như vậy.

Mỗi lần đi ngang qua trường thể thao, tôi đều vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, luôn cảm thấy Sở Sách đang chờ ở cổng trường để tôi đón cậu ta tan học về nhà.

Nửa đêm cũng sẽ vô thức tìm kiếm hơi ấm của cậu ta trên giường.

Vì cuộc thất tình không được tính là thất tình này, chất lượng giấc ngủ của tôi càng ngày càng kém, tinh thần cũng càng ngày càng không thể tập trung.

Không chỉ cuộc sống mà ngay cả công việc cũng bị ảnh hưởng.

Tôi buộc phải xin công ty nghỉ thai sản, về nhà chuyên tâm dưỡng thai.

Phó Hoằng Bác cũng sảng khoái phê duyệt đơn nghỉ của tôi.

Khoảng thời gian này, bố mẹ vẫn luôn khuyên tôi cho Phó Hoằng Bác một cơ hội.

Nhưng tôi trước sau vẫn không thể vượt qua rào cản trong lòng.

Tôi nói với anh ta, đứa bé này không thể bỏ.

Anh ta không phản đối.

Ngược lại càng để tâm đến tôi hơn, rảnh là mang đủ loại thuốc bổ dinh dưỡng đến nhà tôi.

Anh ta còn cố ý dành thời gian đưa tôi đến bệnh viện khám thai, kết quả lại bất ngờ gặp bạch nguyệt quang của anh ta trong bệnh viện.

16

“Vậy ra anh vì cô ta nên mới khiến em mất mặt trong hôn lễ đúng không?” Bạch nguyệt quang của Phó Hoằng Bác khó tin nhìn tôi, đau đớn gào lên: “Chẳng phải anh từng nói chỉ xem cô ta là thế thân của em, trước giờ chưa từng yêu cô ta sao? Lẽ nào tất cả những lời đó đều là anh lừa em?”

“Em bình tĩnh lại được không?”

“Phó Hoằng Bác, anh đã đợi em tám năm, em không tin anh nói không yêu là không yêu nữa. Em không tin! Chắc chắn là người phụ nữ này đã bỏ bùa gì anh rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)