Chương 3 - Khi Chồng Tôi Là Người Thích Tiền
Tôi kéo cậu ta đang ngồi xổm dưới đất đứng dậy, ép cậu ta bên dưới.
Sau đó, một tay tôi chống lên tủ huyền quan sau lưng cậu ta, một tay nắm cằm cậu ta, hôn lên.
Cậu ta sững sờ tại chỗ, hồi lâu cũng không có phản ứng.
“Là anh có lỗi với em trước, em cố ý dùng cách này chọc tức anh cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Anh sẽ chờ em tha thứ cho anh.
“Ngủ ngon, Niệm Niệm.”
Tôi quay lưng về phía Phó Hoằng Bác nên không nhìn thấy vẻ mặt anh ta khi rời đi, nhưng chắc chắn sẽ không đẹp.
Phó Hoằng Bác là người vui giận không lộ ra mặt, cho dù mức độ phẫn nộ đạt đỉnh cũng sẽ không dễ dàng thể hiện trên mặt. Trong ấn tượng của tôi, khiến anh ta tức đến mức sập cửa bỏ đi vẫn là lần đầu tiên.
Nhưng anh ta tức giận nữa cũng vô dụng.
Tôi và chồng tôi hôn nhau là hợp tình hợp pháp hợp quy, ngay cả Thượng đế cũng không có tư cách quản.
8
Tôi ngẩng đầu nhìn Sở Sách. Trong khoảnh khắc đối diện với cậu ta, cậu ta xấu hổ liếc mắt sang bên khác, cả gò má, cổ, ngay cả vành tai cũng đỏ bừng.
Thiếu niên thuần tình đúng là đáng yêu, bị tôi làm chuyện xấu cũng không dám phản kháng, cũng không né tránh.
Cún con bị bắt nạt đến sắp khóc thật khó khiến người ta không được nước lấn tới.
Tôi cười, cố ý trêu cậu ta: “Sao vậy, chẳng lẽ anh chưa từng hôn ai à?”
Khoảng cách quá gần, tôi gần như có thể nghe thấy tiếng tim cậu ta đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tôi giơ tay vỗ về đôi môi mềm bị tôi giày vò đến không ra hình dạng, hạ giọng dụ dỗ: “Đừng sợ, em dạy anh.”
Tôi nắm cằm cậu ta, lại hôn lên lần nữa.
Sáng hôm sau, tôi trốn làm, cậu ta trốn học.
Vì chuyện Phó Hoằng Bác hôm qua đúng lúc tôi cũng không muốn về công ty, bèn trực tiếp xin nghỉ với phòng nhân sự.
Sở Sách thì khá căng thẳng, buổi sáng là tiết của cố vấn ma quỷ, vắng mặt sẽ rớt môn.
Tôi xoa đầu cậu ta, ra hiệu cậu ta đừng vội, đích thân đưa cậu ta đến cửa lớp.
“Báo cáo!”
Bạn thân tôi đang giảng bài, gương mặt vốn định nổi giận vừa nhìn thấy tôi thì lại nuốt xuống.
Cô ấy cầm giáo trình đi ra khỏi lớp, ánh mắt ngờ vực nhìn qua nhìn lại tôi và Sở Sách. Hiển nhiên cô ấy vẫn chưa tiêu hóa nổi sự thật tôi kết hôn với học sinh của cô ấy. Sau khi nhìn thấy những dấu hôn nông sâu không đều trên cổ Sở Sách, cô ấy quay đầu ho khan một tiếng lúng túng.
“Tối qua hơi mệt, đều là do tôi nên mới hại cậu ấy đến muộn, phiền cậu du di một chút được không?”
So với vẻ mặt dày không đỏ mặt không thở gấp của tôi, Sở Sách bên cạnh đã sớm biến thành con tôm luộc, mặt đỏ bừng.
“Cố Niệm Niệm, cậu quá đáng rồi đấy.” Bạn thân thấp giọng mắng tôi một câu, rồi bất đắc dĩ dùng ánh mắt ra hiệu cho Sở Sách vào lớp. “Lần sau không được tái phạm.”
“Cảm ơn cô.” Sở Sách cảm kích nhìn tôi một cái, kéo thấp vành mũ bóng chày trắng rồi chạy chậm vào lớp.
“Cảm ơn nhé, lần sau mời cậu ăn cơm.”
“Đi đi đi, đang bận đây.”
Bạn thân ghét bỏ đuổi tôi đi, tiếp tục quay về lớp giảng bài.
Tôi rảnh rỗi nhàm chán đang suy nghĩ làm sao giết thời gian còn lại thì nhận được thông báo họp khẩn của công ty.
Ngay trước mặt khách hàng và nhân viên, Phó Hoằng Bác công khai đẩy tôi lên vị trí người phụ trách chính: “Chúng tôi yêu nhau năm năm, tôi hoàn toàn tin tưởng cô Cố có năng lực hoàn thành dự án lần này.”
Cả hội trường kinh ngạc đến mức im phăng phắc.
Ngay cả tôi cũng không ngờ, Phó Hoằng Bác xưa nay công tư phân minh, luôn giữ kín chuyện tình cảm, vậy mà lại chủ động công khai việc chúng tôi từng hẹn hò.
9
Sau khi cuộc họp kết thúc, tôi gõ cửa văn phòng tổng giám đốc hỏi anh ta vì sao phải làm vậy.
Phó Hoằng Bác nói với tôi, đêm biết tôi đăng ký kết hôn với người khác, anh ta thức trắng cả đêm, cả người như bị rút mất linh hồn, tâm thần bất định.
Cho đến khi cha xứ hỏi anh ta có đồng ý để người phụ nữ trước mặt trở thành người vợ cùng đi hết quãng đời còn lại hay không, trong đầu anh ta vô thức hiện lên gương mặt tôi, lúc đó mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Hóa ra người anh ta luôn yêu là tôi.
Bạch nguyệt quang chỉ là sự không cam lòng và tiếc nuối thời niên thiếu của anh ta mà thôi.
Phó Hoằng Bác ép tôi vào góc tường, trán chống lên trán tôi, dùng chất giọng dịu dàng chỉ từng xuất hiện sau những lúc quấn quýt mà hạ giọng cầu xin tôi: “Niệm Niệm ngoan, đừng giận dỗi với anh nữa được không, chỉ cần em nguôi giận, muốn anh làm gì cũng được.
“Công khai, kết hôn, tất cả những gì em muốn anh đều có thể cho em.”
Nghe lời tỏ tình thâm tình này của anh ta, tôi chỉ cảm thấy rất buồn cười.
Những thứ này vào lúc tôi muốn nhất thì anh ta không cho, đến lúc tôi không cần nữa lại cứng rắn nhét vào tay tôi.
“Sự thâm tình đến muộn còn rẻ rúng hơn cỏ rác. Vào lúc anh do dự chọn tôi hay chọn người khác, giữa chúng ta đã kết thúc rồi.” Tôi lạnh lùng đẩy anh ta ra, không quay đầu lại mà xoay người rời đi.
Đám đồng nghiệp nhiều chuyện đều tụ lại trước chỗ làm của tôi, vòng vo ăn dưa chuyện tôi và Phó Hoằng Bác.
Tôi cười giơ mu bàn tay lên, khoe chiếc nhẫn cưới Sở Sách tặng tôi với đồng nghiệp: “Tôi và Tổng giám đốc Phó đều là quá khứ rồi, bây giờ tôi đã tìm được hạnh phúc thuộc về mình.”