Chương 14 - Khi Chồng Làm Khách
Lục Thừa Bình nắm chặt điện thoại, giọng thấp đến mức run rẩy.
“Phiền cô báo với cô ấy, ở nhà có chuyện rồi.”
Đối phương khựng lại một chút.
“Học viên Hạ Ninh đã thông báo trước, những tranh chấp tiếp đón ở nhà sẽ do bố mẹ cô ấy xử lý.”
“Trong thời gian tập huấn, xin vui lòng không gọi điện quấy rầy nhiều lần.”
Điện thoại bị dập máy.
Lục Thừa Bình đứng dưới ánh đèn đường, đột nhiên cảm thấy một trận hoảng loạn muộn màng.
Lần đầu tiên anh ta nhận ra, Hạ Ninh không phải dỗi hờn bỏ đi.
Mà cô đang từng tấc từng tấc một, rút bản thân mình ra khỏi cuộc đời của anh ta.
Đúng lúc này, điện thoại của anh ta lại vang lên.
Hiển thị cuộc gọi là đồng nghiệp trong công ty.
Giọng điệu đối phương rất gấp gáp.
“Thừa Bình, người nhà cậu sao lại làm ầm ĩ đến chỗ lãnh đạo chúng ta rồi?”
“Bố cậu đang chặn đường ở cổng công ty, nói vợ cậu không hiếu thuận.”
Mắt Lục Thừa Bình tối sầm lại.
Anh ta chưa kịp nói lời nào, trong điện thoại lại truyền đến một câu.
“Lãnh đạo bảo cậu sáng mai đến văn phòng giải trình.”
12
Khi Lục Thừa Bình vội vã đến công ty, Lục Đức Hải đã đứng sừng sững ở sảnh lớn.
Ông ta mặc một chiếc áo sơ mi tối màu nhăn nhúm, tay xách bình giữ nhiệt, đang bô bô kể lể với nhân viên lễ tân nước bọt bắn tung tóe.
“Con dâu tôi bất hiếu.”
“Ở nhà có người già trẻ nhỏ đến chơi, nó chạy đi tu nghiệp khép kín cái gì không biết.”
“Con trai tôi thì bị nó đè đầu cưỡi cổ chẳng giống thằng đàn ông nào cả.”
Mặt cô nhân viên lễ tân ngượng ngùng đến tái nhợt.
Mấy đồng nghiệp đi ngang qua giả vờ không chú ý, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc nhìn về phía này.
Lục Thừa Bình sải bước vội qua.
“Bố, bố đến đây làm cái gì?”
Lục Đức Hải quay đầu lại, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
“Tao mà không đến, mày định giả chết đến bao giờ nữa?”
“Anh rể mày bị giam ở đồn cảnh sát, chị mày dắt đám con không có chỗ ở.”
“Mày còn đi làm cái nỗi gì?”
Lục Thừa Bình hạ thấp giọng.
“Đây là công ty con.”
“Có chuyện gì về nhà hẵng nói.”
Lục Đức Hải cười khẩy.
“Mày còn biết xấu hổ cơ à?”
“Lúc con Hạ Ninh báo cảnh sát sao không biết xấu hổ?”
Những ánh mắt xung quanh như kim châm đâm vào người Lục Thừa Bình.
Trước đây anh ta luôn khuyên Hạ Ninh nhẫn nhịn.
Nói người già hay giữ sĩ diện.
Nói họ hàng với nhau đừng xé chuyện ra to.
Giờ anh ta mới biết, bị người ta vạch trần thể diện trước mặt bao người, sự sĩ diện nó xót xa đến nhường nào.
Trưởng phòng rất nhanh đã bước xuống.
Anh ta liếc nhìn Lục Đức Hải, rồi nhìn sang Lục Thừa Bình.
“Cậu đưa người nhà ra ngoài trước đi.”
“Nửa tiếng sau đến văn phòng tôi.”
Mặt Lục Thừa Bình nóng ran.
Anh ta kéo Lục Đức Hải định đi ra ngoài.
Lục Đức Hải lại mạnh bạo hất tay ra.
“Tao không đi.”
“Hôm nay mày cho tao một câu chắc chắn.”
“Bảo Hạ Ninh rút đơn kiện đi.”
Giọng Lục Thừa Bình khàn đặc.
“Không rút được.”
Lục Đức Hải trừng mắt nhìn anh ta.
“Mày đi đến chỗ tu nghiệp của nó.”
“Làm ầm lên trước mặt lãnh đạo nó.”
“Tao không tin nó dám không quay về.”
Lục Thừa Bình nhìn khuôn mặt vặn vẹo của bố mình, trong lòng chợt trào dâng một cơn ớn lạnh.
Đây chính là những người nhà mà anh ta vẫn luôn dung túng.
Bất chấp đúng sai.
Chỉ cần Hạ Ninh không thuận theo, họ sẽ đến cơ quan cô, đến trước mặt lãnh đạo cô, chặn đứng đường lùi của cô.
Lần đầu tiên Lục Thừa Bình không tìm lý do bao biện cho bố mình.
“Bố.”
“Bố còn làm loạn nữa, con sẽ báo cảnh sát đấy.”
Lục Đức Hải đứng hình.
Ông ta cứ như vừa nghe thấy một câu chuyện nực cười nhất trần đời.
“Mày định báo cảnh sát bắt bố ruột mày đấy à?”
Lục Thừa Bình nhìn ông ta.
“Bố bây giờ đang làm ảnh hưởng đến công việc của con, cũng muốn làm ảnh hưởng đến công việc của Hạ Ninh.”
“Mọi người hại người khác như thế là đủ lắm rồi.”
Lục Đức Hải giơ tay định đánh anh ta.
Lần này, Lục Thừa Bình túm chặt lấy cổ tay ông ta.
Hai bố con giằng co đứng trước sảnh.
Nhân viên lễ tân đã nhấc điện thoại liên lạc với bảo vệ.
Lục Đức Hải nhìn thấy bảo vệ bước đến, sắc mặt biến đổi liên tục, cuối cùng hất tay ra, vừa đi vừa chửi rủa ầm ĩ.
Lục Thừa Bình đứng chết trân tại chỗ, mồ hôi túa đầy lòng bàn tay.
Nửa tiếng sau, anh ta bước vào văn phòng trưởng phòng.
Trưởng phòng ném một xấp hồ sơ khiếu nại lên bàn.
“Chuyện nhà cậu tôi không muốn đánh giá.”
“Nhưng bố cậu đến sảnh công ty làm loạn, đã ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của công ty.”
“Nếu còn có lần sau, công ty sẽ xử lý theo đúng quy định.”
Lục Thừa Bình cúi gằm mặt.
“Xin lỗi anh.”
Trưởng phòng thở dài.
“Dạo này tài liệu khách hàng cậu làm cũng sai sót hai lần rồi.”
“Chuyện gia đình không xử lý tốt, công việc cũng sẽ gặp vấn đề theo.”
“Cậu tự suy nghĩ cho kỹ đi.”
Lục Thừa Bình bước ra khỏi văn phòng, cả người như bị rút cạn sức lực.
Trong điện thoại toàn là những cuộc gọi nhỡ của Lục Xuân Mai.
Còn có cả tin nhắn thoại của Chương Mỹ Quyên.
“Bố mày tức quá đau thắt ngực rồi.”
“Mày mau về nhà đi.”
“Chị mày dắt con ở khách sạn, một đêm mất cả mấy trăm bạc.”
“Mày phải chi khoản tiền này.”
Lục Thừa Bình nhìn những dòng tin nhắn đó, chỉ cảm thấy nực cười.