Chương 8 - Khi Chồng Cũ Đột Nhiên Xuất Hiện
Thẩm Vân Tranh nắm chặt lấy hai tờ giấy, đốt ngón tay trắng bệch. Anh cúi đầu nhìn cái tên quen thuộc trên tờ giấy chứng tử, cả người bắt đầu run rẩy.
“Không thể nào…” Anh lẩm bẩm, âm thanh như rặn ra từ cổ họng: “Tề Ngạn Châu! Thằng khốn, mày lừa tao!”
Anh phát điên lao ra ngoài, lái xe đi tìm khắp các bệnh viện trong thành phố, gặp ai cũng hỏi tên tôi. Từ đêm khuya tìm đến hừng sáng, rồi từ hừng sáng lại tìm đến đêm khuya tiếp theo. Không ai nhìn thấy tôi.
Khi bị người nhà cưỡng chế đưa về, anh đã hai ngày không chợp mắt. Anh nhốt mình trong phòng, không ăn không uống, cự tuyệt gặp bất cứ ai. Trên sàn vương vãi vỏ chai rượu, trên tường đầy những vết cào rướm máu do móng tay anh cào ra. Anh ôm tờ thỏa thuận ly hôn, nước mắt từng giọt rơi xuống hai chữ “Thư Nhiên”, làm ướt nhòe cả phần chữ ký.
Đêm thứ ba, anh cuối cùng cũng cầm bút, ký tên mình lên bản thỏa thuận. Từng nét từng nét, như đang róc thịt chính mình.
Anh ôm chiếc điện thoại cũ mà tôi để lại nhà, lẩm bẩm một mình, giọng khàn đặc gần như không nghe rõ: “Nhiên Nhiên… anh biết em chưa xảy ra chuyện gì. Rốt cuộc em muốn thế nào… mới chịu gặp anh một lần?” Anh khựng lại, như đang tự thuyết phục bản thân: “Có phải anh ký tên rồi… em sẽ chịu gặp anh không?”
Không có ai trả lời anh.
Từ đó về sau, mỗi ngày anh đều đăng một đoạn văn trên Weibo, tất cả đều là lời sám hối. Có lúc là “Nhiên Nhiên, anh sai rồi”, có lúc là “Anh đáng chết”, có lúc chỉ là một chuỗi ký tự lộn xộn. Lượng người theo dõi từ vài trăm tăng lên đến vài vạn, ai cũng tò mò không biết người đàn ông phát điên này rốt cuộc là ai.
Anh không đến bệnh viện nữa, không gặp ai nữa, chứng bệnh tâm lý tái phát còn nghiêm trọng hơn cả năm xưa. Anh bắt đầu nghiện rượu, uống đến mức xuất huyết dạ dày phải đưa đi cấp cứu. Câu đầu tiên khi tỉnh lại là: “Thư Nhiên có đến không?”
Anh bắt đầu tự hành hạ bản thân, trên cánh tay chi chít những vết sẹo mới cũ chồng chéo. Bác sĩ nói anh đang dùng sự đau đớn để trừng phạt chính mình. Anh giam mình trong một thế giới chỉ có tôi, không chịu bước ra. Bởi anh biết, một khi bước ra, anh sẽ phải thừa nhận rằng, anh đã thực sự mất tôi rồi.
Sau khi rời khỏi thành phố ngột ngạt ngập tràn sự nghẹt thở ấy, tôi cuối cùng cũng được sống những ngày tháng mà trước kia chỉ dám nghĩ đến trong mơ. Tôi du lịch bụi, đi đến đâu chụp ảnh đến đó.
Trở thành một nhiếp ảnh gia phong cảnh thiên nhiên, là ước mơ tôi giấu kín trong lòng từ rất lâu. Nhưng trước đây, không bị hôn nhân trói buộc thì cũng bị kỳ vọng của người khác kìm hãm, ống kính luôn phải chĩa vào những nơi mà người ta muốn xem.
Bây giờ, tôi tự do rồi.
Chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, tôi đã đi rất nhiều nơi. Mùa xuân ở thung lũng Lâm Tri, Tây Tạng, tôi ngồi xổm trong khe hoa đào đợi một tia sáng, ngắm hoa đào dại dưới chân núi tuyết nở rộ bất chấp sự đời. Mùa hè bên hồ Thanh Hải, 4 giờ sáng bò dậy đón bình minh, khoảnh khắc mặt hồ chuyển từ màu xanh thẳm sang đỏ rực, một đàn chim di cư tình cờ sải cánh ngang qua ống kính. Mùa thu tôi đến Kanas, chụp những rừng bạch dương nhuộm đủ sắc màu, chụp lớp bụi bay mịt mù khi những người du mục chuyển bãi chăn thả. Mùa đông tôi đi thẳng lên phía Bắc đến tận Mạc Hà, âm 40 độ, lông mi kết sương giá, chụp được cực quang lần đầu tiên trong đời. Không phải bằng “suất người nhà” của ai cả, mà là chính tôi, tự đứng giữa trời băng đất tuyết chờ đợi để chiêm ngưỡng.
Trong máy ảnh chứa đầy hình ảnh núi tuyết, hồ nước, thảo nguyên, sa mạc, và vô số những khoảnh khắc khiến trái tim tôi rung động. Tác phẩm của tôi bắt đầu dần dần có tiếng vang. Ban đầu là được người ta chia sẻ trên các diễn đàn nhiếp ảnh, nói rằng “trong ống kính của nhiếp ảnh gia này có câu chuyện”. Về sau liên tục có tạp chí đặt