Chương 1 - Khi Chị Gái Tôi Trọng Sinh
Ngày chị gái tôi trọng sinh, việc đầu tiên chị ấy làm không phải là chạy đi tìm người tình kiếp trước đã bỏ lỡ, cũng chẳng phải đi mua vé số.
Chị lảo đảo chạy thẳng vào nhà tôi, ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở như một đứa trẻ.
“Giao Giao! Đừng yêu Vân Từ nữa em ơi!”
Tôi bị chị siết đến mức suýt tắc thở: “Chị, chị phát điên cái gì thế?”
Chị ngẩng đầu lên, hai mắt khóc đến đỏ hoe.
“Kiếp trước… chỉ vì nhìn thấy Vân Từ cười với người khác một cái, em tức giận bỏ nhà đi, lại xui xẻo gặp ngay thú triều… Lúc bọn chị tìm được em, em đã…”
Chị nghẹn ngào không nói nên lời nữa.
Những lời này nghe xong mà lòng tôi chua loét như giấm đổ.
Cười với người khác á?
Vân Từ á?
Cái tên Vân Từ đã kết khế ước làm bạn đời với tôi ròng rã ba năm, đến cái nhếch mép với tôi cũng chưa từng làm lấy một lần ấy hả?
1
Tối hôm đó, Vân Từ về nhà.
Anh đứng trong sân, ánh trăng chiếu lên bộ lông xám bạc của anh sáng bóng như một dải lụa.
Đôi đồng tử đen nhánh hơi rực sáng trong bóng tối, gương mặt vẫn lạnh tanh không chút biểu cảm.
“Tối nay tôi phải đi tuần tra lãnh địa.”
Lại là câu này.
Ba năm qua anh đã nói câu này vô số lần.
Tuần tra, tu luyện, việc trong tộc, họp hành… Lúc nào anh cũng có những việc quan trọng hơn tôi.
Nếu là tôi của trước kia, nghe xong sẽ khóc lóc, ầm ĩ, sẽ túm chặt lấy vạt áo không cho anh đi.
Nhưng hôm nay, tôi chỉ bình thản gật đầu: “Được.”
Bước chân vừa định cất lên của Vân Từ bỗng khựng lại.
Anh quay đầu nhìn tôi, trong mắt xẹt qua một tia bối rối.
Tôi vẫn ngồi đó, không đuổi theo, không làm ầm ĩ như mọi khi, đến cả nét mặt cũng chẳng thay đổi.
Anh đứng đực ra mất hai giây rồi quay lưng đi.
Tiếng bước chân dần xa.
Tôi loáng thoáng nghe thấy anh đứng khựng lại ở đằng xa rất lâu rồi mới thực sự rời đi.
2
Hôm sau, chị tôi dẫn về hai nam thú nhân.
“Đây là bạn đời thú nhân chị tặng em đấy.”
Chị tôi cười đầy ẩn ý.
Người đầu tiên lao lên là một thiếu niên tộc Sói.
Cậu ta trông cao hơn tôi một cái đầu, lớp vải trước ngực bị cơ bắp làm cho căng chặt, vai rộng, eo hẹp, chân dài.
Vừa thấy tôi, đuôi cậu ta đã vẫy điên cuồng, cả người suýt chút nữa nhào lên đè bẹp tôi ra đất.
“Chủ nhân! Mùi trên người ngài thơm quá!”
Cậu ta rúc mũi vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu rồi lùi lại một bước, hai mắt sáng rực nhìn tôi.
“Tôi tên là Phong Diễm! Tộc Sói! Từ hôm nay trở đi tôi là người của ngài!”
Cái đuôi của cậu ta vẫy đến mức tôi hoa cả mắt.
“Từ từ đã,” tôi đưa tay chặn trước ngực cậu ta.
“Tôi nói muốn nhận cậu lúc nào?”
Phong Diễm nghiêng đầu, nói lý đầy hồn nhiên: “Chị gái nói muốn tìm bạn đời thú nhân cho ngài, tôi là người đăng ký đầu tiên! Tôi đã đánh bại mười bảy đối thủ cạnh tranh mới giành được cơ hội này đấy!”
Cậu ta ghé sát lại, hạ thấp giọng nhưng thực ra ai cũng nghe thấy: “Thật ra tôi nghe danh ngài từ lâu rồi. Ở đại hội bộ lạc năm ngoái, ngài đứng trên đài cao, gió thổi tung mái tóc ngài… Lúc đó tôi đã nghĩ, con người này, tôi nhất định phải bảo vệ nàng.”
Nói xong tự cậu ta đỏ bừng mặt, nhưng đuôi thì vẫy càng tít hơn.
Người thứ hai yên tĩnh hơn hẳn.
Anh từ từ ngoi lên từ dưới hồ bơi, dường như không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Mái tóc dài màu xanh thẳm ướt đẫm dính sát vào vai, đôi mắt anh mang màu của biển sâu.
Anh đưa cho tôi một viên trân châu phát sáng.
“Đêm tối trời, tặng nàng cái này. Minh châu hóa từ nước mắt của Giao nhân có thể thắp sáng cả đêm.”
Khoảnh khắc anh cất lời, tai tôi nóng bừng lên.
Giọng nói ấy trong trẻo và lạnh lẽo như suối trên núi, không phải vì anh nói nội dung gì, mà bản thân chất giọng đó đã khiến người ta đập thình thịch.
Tôi nhận lấy, viên minh châu tỏa ra ánh sáng trắng xanh ấm áp trong lòng bàn tay.
Anh không nói nhiều như Phong Diễm, chỉ nhìn tôi một cái rồi từ từ chìm lại xuống nước, để lại một vòng gợn sóng lăn tăn.
Phong Diễm ngồi cạnh không yên nữa: “Chủ nhân! Tôi cũng có quà!”
Cậu ta lục lọi trên người hồi lâu, lộ ra hai lúm đồng tiền sâu hoắm ở hõm lưng.
Cuối cùng cậu ta bứt từ đuôi ra một sợi lông sói màu vàng đỏ, đưa ra trước mặt tôi.
“Đây là sợi lông đuôi dài nhất, bóng nhất của tôi! Tặng cho ngài!”
Cậu ta giơ sợi lông lên, hai tai đỏ lựng.
“Ở tộc Sói chúng tôi, tặng lông đuôi có nghĩa là… là…” Cậu ta lắp bắp không nói nên lời, tai đỏ như rỉ máu.
Chị tôi đứng cạnh dịch hộ: “Có nghĩa là đời này kiếp này tôi chỉ nhận định một mình ngài.”
Phong Diễm hận không thể tìm cái lỗ nẻ chui ngay xuống đất.
Tôi nhìn hai người họ.
Một cậu thì đỏ tai giơ sợi lông sói, một anh thì yên lặng nổi trên mặt nước nhìn viên minh châu trong tay tôi.
Quay sang nhìn chị gái, chị đang tựa vào khung cửa, cười híp mắt y như một con hồ ly vừa trộm được gà.
“Chị,” tôi lên tiếng, “Rốt cuộc chị tiêu hết bao nhiêu tiền thế?”
Chị phẩy tay: “Đừng quan tâm tiền bạc. Em cứ nói xem có thích không?”