Chương 5 - Khỉ Châu Phi Xinh Đẹp
“Anh tưởng người da đen là em, anh nhận nhầm.”
“Cho nên mới nói những lời đó, làm những chuyện đó.”
“Anh xin lỗi vì sự lỗ mãng của mình. Xin lỗi.”
“Tôi không chấp nhận.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Tôi dìu Khương Vân ngồi xuống ghế, cười lạnh một tiếng.
“Anh hiểu lầm ngoại hình của tôi thì có thể đường hoàng mắng tôi xấu, tùy ý coi tôi như khỉ mà đùa giỡn sao?”
“Anh đúng là một tên tồi tệ.”
Mặt Thẩm Thư trắng bệch.
“Hơn nữa, người anh nên xin lỗi còn có một người.”
Nghe vậy, Thẩm Thư mới dời ánh mắt vẫn ghim chặt trên người tôi sang Khương Vân bên cạnh.
Từ nãy tới giờ, Thẩm Thư chưa từng nhìn thẳng Khương Vân.
Lòng bàn tay tôi phủ lên mu bàn tay cô ấy.
Cô ấy cúi đầu, đang khẽ run.
Thẩm Thư hé miệng, nhất thời im lặng.
Tôi điều chỉnh tư thế ngồi, bắt chéo chân, ung dung tựa vào ghế.
Phía sau mọi người nhỏ giọng bàn tán.
“Trước đây hai người họ xảy ra chuyện gì vậy?”
“Anh Thẩm từng mắng Nguyễn Dư xấu à.”
Mặt Thẩm Thư lúc xanh lúc trắng, hồi lâu sau mới chậm rãi thốt ra mấy chữ.
“Khương Vân, xin lỗi, tôi nhận nhầm người.”
“Chúng ta dừng ở đây đi.”
Khương Vân đột ngột run lên.
Cô ấy ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe.
“Ừm.”
Lớp trưởng cuối cùng cũng bước ra giảng hòa, cười khan.
“À, sắp tới số bàn của chúng ta rồi, ăn trước đi.”
Tôi cười với lớp trưởng.
“Tôi không đi đâu, tôi phải ở bên bạn trước.”
Sau đó tôi quay đầu nhìn Thẩm Thư.
“Với lại, tôi nhìn thấy có người là buồn nôn, kiểu cơm từ tối qua cũng muốn nôn ra ấy.”
Thẩm Thư bỗng cứng đờ, vẻ mặt lập tức xám xịt.
11.
Một giọt chất lỏng âm ấm rơi xuống mu bàn tay tôi.
Khương Vân ghé sát tôi, giọng nghẹn ngào.
“Nguyễn Dư, tớ không muốn ở đây nữa.”
Tôi khoác tay Khương Vân rời đi, không cho Thẩm Thư thêm một ánh mắt nào.
Ra khỏi trung tâm thương mại, chúng tôi tùy tiện tìm một chiếc ghế ngoài trời ngồi xuống.
Khương Vân đỏ mắt nhìn tôi.
“Nguyễn Dư, nếu tớ đủ xinh, anh ấy sẽ thích tớ sao?”
Cô ấy vừa nói, nước mắt vừa rơi lộp bộp.
Tôi biết cô ấy đang rơi vào trạng thái tự nghi ngờ bản thân.
Rất nhiều cô gái bị tổn thương trong tình yêu, phản ứng đầu tiên là tự nhìn lại mình, chăm chăm vào những thiếu sót nhỏ nhặt của bản thân.
Nhai đi nhai lại, cho đến khi tự ti siết chết chính mình.
Tôi giữ vai cô ấy, nghiêm túc nhìn cô.
“Mắt cậu rất đẹp, tròn trịa long lanh. Mũi cậu cũng rất đẹp, nhỏ nhắn tinh tế.”
“Ý tớ là, vốn dĩ cậu đã rất xinh rồi.”
“Hơn nữa, người như Thẩm Thư hoàn toàn không đáng để cậu buồn đến thế.”
Cô ấy hít hít mũi, bật cười trong nước mắt.
“Cảm ơn cậu đã an ủi tớ.”
“Cậu với Thẩm Thư có khúc mắc gì à? Cậu nói anh ta đùa giỡn cậu là sao?”
Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn lấy điện thoại ra, đưa cho cô ấy xem bức ảnh chụp chung thời cấp ba của hai chúng tôi.
Tôi kể đơn giản cho cô ấy đầu đuôi sự việc.
Chuyện này cũng liên quan đến cô ấy, tôi cần để cô ấy biết sự thật.
Sau khi giới thiệu sơ qua tôi còn đặc biệt bổ sung.
“Cậu đừng để lời Thẩm Thư trong lòng, lời lẽ của anh ta cố ý phóng đại ác ý, đơn thuần chỉ để thay em gái làm nhục tớ.”
“Hôm nay cậu cũng thấy rồi, anh ta chẳng có tố chất hay phép lịch sự gì.”
Khương Vân phì cười.
“Ban đầu còn hơi buồn.”
“Nhưng giờ biết Thẩm Thư là loại người này, tớ cũng chẳng còn gì lưu luyến nữa.”
“Cảm ơn cậu, Nguyễn Dư.”
12.
Từ sau buổi tụ họp lần trước, Thẩm Thư cứ đổi tài khoản khác nhau để kết bạn với tôi.
Đều bị tôi từ chối.
Tôi còn gửi cho Tô Lê để than thở về hành vi hề hước của Thẩm Thư.
Cô ấy ở đầu bên kia mạng cười ha hả.
Lần nữa gặp Thẩm Thư là trong tiết thể dục.
Môn thể dục tôi chọn là cầu lông, học ở phòng tập tầng một của nhà thi đấu, phòng này có thể cùng lúc chứa năm lớp học.
Hôm đó giáo viên tạm thời đổi tiết, lớp chúng tôi vừa hay trùng với lớp Thẩm Thư.
Nửa sau tiết là hoạt động tự do, bạn đánh cùng tôi đi vệ sinh, tôi một mình chán quá đi lang thang trong nhà thi đấu.
Vừa ngẩng đầu đã đúng lúc bốn mắt chạm nhau với Thẩm Thư.
Anh khẽ cong khóe môi, cười với tôi.
Tôi dừng bước, trong lòng chỉ thấy xui xẻo.
Tôi quay người định đi, anh đã chạy bước nhỏ tới, đưa cho tôi một cây vợt.
“Hay là đánh cùng nhau?”
Trong mắt anh toàn là sự mong đợi dè dặt.
Mấy nam sinh bên cạnh thấy vậy lập tức hò hét trêu.
“Ồ, hôm nay cây sắt anh Thẩm cũng nở hoa rồi à?”
“Mắt anh Thẩm không tệ, nhưng cây vợt anh ấy đưa là của tôi mà!”
Tôi phiền chết đi được.
“Không.”
Anh lại như hoàn toàn không nhận ra.
Chuông tan học vừa khéo vang lên.
Tôi không muốn dây dưa thêm, quay người rời đi.
Giữa dòng người, Thẩm Thư cứ từng bước bám theo sau tôi.
Tôi về tủ đồ, lấy túi của mình.
Tiết này là tiết cuối buổi sáng, các bạn vội đến căng tin, người trong nhà thi đấu gần như đã đi hết.
Thẩm Thư đứng sau tôi, giọng buồn buồn.
“Có muốn cùng đi ăn không?”
Sắc mặt tôi hoàn toàn lạnh xuống.
“Thẩm Thư, bây giờ anh có ý gì?”
“Sỉ nhục tôi xong, giờ lại như người không có chuyện gì, anh tưởng ai cũng mặt dày vô liêm sỉ đến phát ngấy như anh à?”
Vẻ mặt anh hoảng loạn, môi trắng đi thấy rõ.
“Nguyễn Dư, trước khi biết tên em, tình cảm anh dành cho em là thật.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: