Chương 3 - Khi Chân Chân Trở Về

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cô ta bĩu môi, rồi lại chạy đi.

Buổi tối, chúng tôi ăn cơm ở nhà hàng ven biển.

Cố Chân Chân vào nhà vệ sinh, lúc quay lại thì sắc mặt có gì đó không ổn.

Mẹ hỏi:

“Sao thế?”

Cô ta do dự một chút, lắc đầu:

“Không có gì ạ.”

Ăn xong trở về khách sạn, tôi phát hiện vali hành lý của mình đã bị ai đó lục qua.

Đồ không mất, nhưng vị trí thì đã loạn hết cả.

Tôi hỏi quầy lễ tân có camera giám sát không, họ nói ngoài hành lang có.

Điều ra xem, quả nhiên hơn ba giờ chiều, Cố Chân Chân từ trong phòng đi ra, trên tay cầm túi xách của tôi.

Tôi trở về phòng, gõ cửa phòng cô ta:

“Chân Chân, em lục vali của chị à?”

Cô ta khựng lại một chút, rồi bật cười:

“Chị nói gì vậy, em lục vali chị làm gì chứ?”

“Camera quay được rồi.”

Nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ.

Mấy giây sau, cô ta bỗng đổi sang một vẻ mặt khác, vành mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:

“Chị ơi, em chỉ muốn xem quần áo của chị thôi, muốn học cách chị phối đồ. Em biết em không nên tự tiện lục đồ, xin lỗi chị.”

Tôi nhìn cô ta, trong lòng bỗng dâng lên một trận mệt mỏi.

“Chân Chân, em muốn gì có thể nói thẳng với chị. Không cần phải làm thế này.”

Cô ta cúi đầu, không nói nữa.

Ngày hôm sau, mẹ lén tìm tôi:

“Thâm Thâm, Chân Chân nói hôm qua con nạt em nó à?”

Tôi nhìn mẹ.

Mẹ thở dài:

“Mẹ biết Chân Chân có vài thói quen không tốt, nhưng nó mới về, cần thời gian thích nghi. Con là chị, nhường nhịn em thêm một chút, được không?”

“Mẹ, mẹ biết em ấy lục vali của con không?”

Mẹ khựng người:

“Chuyện này…”

“Em ấy nói muốn học cách con phối đồ, nên lục vali của con. Hôm qua đã lục rồi, hôm nay lại còn lục nữa.”

Mẹ im lặng một lúc:

“Vậy để mẹ quay lại nói nó.”

Tôi nói, “Không cần đâu, lần sau con đổi sang vali có khóa là được.”

Mẹ nhìn tôi, muốn nói lại thôi.

Tối hôm đó, tôi nghe thấy từ phòng bên cạnh vọng sang tiếng khóc.

Là Cố Chân Chân.

Cô ta khóc rất thương tâm, vừa khóc vừa nói:

“Có phải mẹ không yêu con nữa rồi không, có phải mẹ thấy con không tốt bằng chị không…”

Mẹ dỗ dành cô ta:

“Sao có thể chứ, mẹ thương con nhất mà…”

“Vậy tại sao mẹ chưa bao giờ mắng chị ấy? Chị ấy nạt con, mẹ cũng không nói chị ấy…”

“Thâm Thâm không có nạt con, con bé chỉ là…”

“Chị ta có mà! Chị ta xem thường con, chê con quê mùa, chê con không có học! Chị ta ước gì con chưa từng trở về!”

Tiếng khóc ngày một lớn hơn.

Tôi đeo tai nghe lên, chỉnh âm lượng đến mức lớn nhất.

8

Lên lớp 11, tôi được chọn vào đội tuyển cấp tỉnh, phải đi tập huấn ở nơi khác một tháng.

Trước khi đi, mẹ giúp tôi thu xếp hành lý, vừa dọn vừa dặn dò hết chuyện này đến chuyện khác.

Cố Chân Chân đứng bên cạnh, im lặng nhìn.

“Chị,” cô ta đột nhiên lên tiếng, “chị không ở nhà, em sẽ nhớ chị.”

Tôi liếc nhìn cô ta một cái: “Ừ, chị cũng sẽ nhớ em.”

“Chị cố gắng tập huấn nhé, mang về một tấm huy chương vàng.”

“Được.”

Ngày xuất phát, ba mẹ đưa tôi ra ga.

Cố Chân Chân cũng đi, đứng bên cạnh mẹ, ngoan ngoãn vẫy tay với tôi.

Tôi lên xe, nhìn bóng dáng họ dần xa.

Những ngày tập huấn rất bận rộn, mỗi ngày đi sớm về khuya, làm bài đến mức đầu óc tê cứng.

Thỉnh thoảng gọi video về nhà, đều là mẹ bắt máy, nói vài câu rồi tắt.

Cố Chân Chân cũng sẽ ló đầu phía sau màn hình, cười gọi: “Chị cố lên.”

Một tháng sau, tôi về nhà.

Khoảnh khắc bước vào cửa, tôi nhận ra có gì đó không ổn.

Phòng khách đã được sửa sang lại, sofa đổi cái mới, rèm cửa cũng thay màu.

Phòng tôi thì không động đến, nhưng phòng của Cố Chân Chân bên cạnh, cửa mở hé, bên trong đã thay đổi hoàn toàn.

Những món nội thất đơn giản trước kia biến mất, thay vào đó là giường công chúa và bàn trang điểm sang trọng, trên tường dán đầy poster minh tinh.

Mẹ thấy tôi nhìn sang đó, có chút ngượng ngùng: “Chân Chân nói muốn đổi phong cách, nên mẹ làm lại cho nó một chút.”

Tôi cười nhẹ: “Cũng đẹp mà.”

Bữa tối, Cố Chân Chân ngồi đối diện tôi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi một cái.

“Chị, tập huấn thế nào?”

“Cũng ổn.”

“Có đoạt giải không?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)