Chương 5 - Khi Cha Gả Thay
Rồi nói đến những nữ trung hào kiệt trong lịch sử…
Tóm lại, cuối cùng kết thúc bằng một màn đối khóc đầy cảm thông giữa Di nương và phụ thân.
Di nương từ đó không còn chút địch ý nào, chỉ còn kính phục dạt dào.
Công tử ăn chơi vẫn bị trói chặt, nằm một bên “ô ô a a”.
Trò chuyện xong, phụ thân vác hắn quay lại tân phòng.
Theo lời phụ thân kể lại, đêm đó ngài vô cùng cẩn thận, tuyệt đối không để hắn làm hoen ố sự trong sạch của mình.
9
Một ngày bận rộn của phụ thân sau khi trở thành tân nương – Vlog ghi chép
Hôm sau, phụ thân ta rất bận.
Ngài không chỉ phải vào triều, mà còn phải đến vấn an bà mẹ chồng.
Nhưng thời gian vào triều rất sớm.
Phụ thân còn tranh thủ đọc một bộ thoại bản về mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu, quyết tâm làm một người con dâu biết lễ hiểu lý, tuyệt không để kẻ địch nắm được nhược điểm.
Dù làm dâu hay làm vợ, ngài cũng muốn làm đến mức không ai có thể soi ra lỗi!
Sáng nay có hai việc: vào triều và vấn an.
Thế nhưng hai việc lại trùng thời gian, thì phải làm sao?
Trời – Đất – Quân – Thân – Sư. Quân đứng trước Thân. Vậy đành phải ủy khuất Quốc công phu nhân và cả nhà Quốc công.
Phụ thân cần lên triều, nên phải vấn an sớm hơn.
Triều họp vào giờ Mão.
Phụ thân làm việc nghiêm cẩn, rất chú trọng thời gian, thường sẽ xuất môn trước nửa canh giờ, để còn cùng đồng liêu giao lưu thăm hỏi trước giờ chính sự.
Ngài là người yêu cầu cao với chính mình, dù làm vợ người, cũng không để thân phận ấy ảnh hưởng đến tư cách làm thần tử.
Ngài còn chừa ra hai canh giờ cho nghi thức tân nương thăm hỏi người thân, lại để ra một canh giờ riêng để gia chủ Quốc công phủ ăn mặc chuẩn bị.
Tránh cho một nhà lớn vội vàng thức dậy mà đầu bù tóc rối, lễ nghi thất lễ.
Thế là…
Vừa qua giờ Tý, trời vẫn còn đen ngòm như mực.
Phụ thân đã dậy, sai người đi khắp nơi trong phủ Quốc công gọi mọi người dậy.
Tối qua ngài vừa giải quyết xong nỗi khổ tâm lớn nhất – hôn sự do hoàng hậu nương nương ban cho.
Lại chẳng phải đi ứng phó xã giao gì, chỉ lo trút giận nên ngủ rất ngon.
Một canh giờ ngủ còn hơn hai canh giờ thường lệ.
Còn người trong Quốc công phủ thì không được như vậy. Hôm qua bị phụ thân dọa sợ đến tim đập chân run, tối về nằm xuống còn bàn luận với người bên gối cả đêm, mãi mới ngủ được, chưa kịp say giấc lại bị phụ thân dựng dậy.
Phụ thân không dẫn nhiều người tới Quốc công phủ, nhưng ai nấy đều là cao thủ lão luyện.
Toàn là những người từng theo phụ thân chinh chiến khắp nơi, dù không trải qua đại chiến, nhưng cũng từng đấu với thổ ty, hào cường bằng vũ lực thật sự. Khi xưa được phụ thân và mẫu thân trả lương cao, vốn định an hưởng tuổi già.
Giờ phụ thân cần, họ liền thay y phục, tái xuất giang hồ.
Không biết mấy vị thúc bá ấy đã dùng cách gì, chỉ nghe nói hôm đó, cả phủ Quốc công thức dậy chỉnh tề, không thiếu một ai.
10
Trời vẫn còn tối, chưa kịp rạng.
Chính sảnh phủ Quốc công đã sáng đèn, già trẻ lớn bé thần sắc mệt mỏi, tinh thần hoảng hốt.
Phụ thân ta khoác quan bào đỏ tươi, thần thái phấn chấn, phía sau còn lôi theo một tên công tử mặt xám như tro, người thì mềm nhũn.
Phụ thân bước tới trước mặt từng người hành lễ vấn an, ai cũng được nghe một câu:
“Lão thân là tân nương do hoàng hậu nương nương chỉ hôn cho Quốc công phủ.”
“Từ nay về sau, chính là thiếu phu nhân của quý phủ.”
“Xin đừng vì quá khứ của lão thân mà sinh thành kiến. Dù lão thân lớn tuổi, đã qua một đời, nhưng chính là do hoàng hậu tinh tuyển, đích thân ban cho Quốc công phủ!”
“Nếu thực sự không sống hòa thuận được, vậy thì cũng phải nhẫn.”
“Chuyện không vừa ý, tự mình giữ trong lòng, đừng truyền ra ngoài. Bên ngoài, Quốc công phủ là một thể. Một người vinh, cả nhà vinh. Một người nhục, cả nhà nhục.”
Phụ thân nói đến xúc động, nước mắt rưng rưng.
Cả sảnh người không hiểu: chuyện này có gì đáng khóc?