Chương 7 - Khi Cây Nói Lời Yêu
25.
Chiều hôm đó, ánh nắng xiên qua cửa chiếu vào tiệm.
Bố đang thay chậu cho mấy cây sen đá mới đến, mẹ đang lau bụi trên lá cây.
Tôi đứng bên cạnh chậu hoa dành dành, lặng lẽ nhìn họ.
Tóc mẹ ở hai bên thái dương đã bạc, lấp lánh dưới nắng, lưng bố hơi còng xuống.
Hai năm nay, họ già đi quá nhanh. Còn tôi, từ thành phố ấy chạy về, sống như một cái xác không hồn.
“Bố, mẹ.”
Họ quay đầu lại, tay vẫn giữ nguyên động tác lúc nãy.
“…Đêm hôm ấy hai năm trước,” tôi nghe thấy chính giọng nói của mình, xa lạ như đến từ người khác, “Con vẫn chưa dám nói với bố mẹ.”
Mẹ bước lên một bước rồi dừng lại. Tay bà run lên.
“Tối hôm đó, con tăng ca đến mười giờ. Trên đường về nhà, đi ngang qua con hẻm đó. Có người từ phía sau bịt miệng con, kéo vào bóng tối.”
Bố nhắm mắt lại.
Tôi dừng một chút, hít một hơi:
“Con vùng vẫy, móng tay cào vào tường đến bật máu. Con cắn tay hắn, hắn đánh con. Con hét cứu mạng, nhưng tiếng bị chặn lại.”
Mẹ đã khóc thành tiếng, nhưng lấy tay bịt miệng, tiếng khóc nghẹn lại trong kẽ tay.
“Sau đó có đèn xe máy rọi qua đầu hẻm, hắn hoảng loạn, ném con xuống đất rồi bỏ chạy. Con nằm dưới đất rất lâu mới bò dậy được. Váy rách, đầu gối chảy máu, trong miệng toàn mùi máu tanh.”
“Con không nhìn rõ mặt hắn, chỉ nhớ trên mu bàn tay có một vết sẹo, giống như con rết.”
Tôi ngẩng đầu, nước mắt tràn vào khóe miệng, mặn chát.
“Con đã báo cảnh sát. Nhưng cảnh sát nói hẻm không có camera, không đủ chứng cứ.”
Tôi dừng lại, giọng bắt đầu run:
“Con không cam lòng, đăng bài cầu cứu ẩn danh trên mạng. Con nghĩ, có thể có ai đó đã thấy, có lẽ… sẽ có người tin con.”
“Nhưng bình luận đầu tiên là: Đêm mười giờ còn lang thang ngoài đường, đáng đời.”
“Bình luận thứ hai: Mặc váy đi đêm, cố ý quyến rũ đúng không?”
“Bình luận thứ ba: Bao nhiêu tiền một lần?”
Tôi vô thức cào lòng bàn tay mình:
“Những số lạ bắt đầu oanh tạc điện thoại của con, tin nhắn tới tấp: ‘Còn giả vờ trinh trắng à’, ‘Gửi ảnh qua xem nào’, ‘Không có lửa sao có khói, chắc là mày dụ hắn trước’…”
“Con đã xóa bài viết. Nhưng đã quá muộn. Có người tìm ra nơi con làm việc, khu con ở.”
“Hàng xóm bắt đầu nhìn con bằng ánh mắt kỳ lạ. Khi đi chợ, bà bán rau kéo người bên cạnh nói nhỏ: ‘Chính là nó đó, cái đứa bị chuyện lúc nửa đêm…’”
Mặt bố mẹ trắng bệch như tờ giấy.
“Con bắt đầu mất ngủ triền miên, vừa nhắm mắt là thấy những tin nhắn đó, những ánh mắt đó, những lời thì thầm đó.”
“Con bắt đầu tự hỏi…”
“Phải chăng con thật sự đã làm sai?”
“Phải chăng con đáng bị vậy?”
“Phải chăng… lẽ ra con không nên lên tiếng?”
“Thế nên con không dám nói nữa.” Tôi nhìn họ, “Con sợ chỉ cần nói sai một chữ thôi, sẽ lại bị hỏi ‘Sao lại là con?’, ‘Sao không phải người khác?’”
“Con sợ bố mẹ… cũng sẽ thấy… mất mặt.”
Hai chữ cuối cùng, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
26.
Ngay khoảnh khắc lời nói vừa dứt, mẹ bật lên một tiếng nấc nghẹn, lao tới ôm chặt lấy tôi.
Bà khóc đến không thành tiếng.
“Không có… chưa từng có… con gái của mẹ… con gái của mẹ không hề sai…”
Nước mắt mẹ thấm ướt bờ vai tôi, cơ thể bà run rẩy còn dữ dội hơn cả tôi.
Bố cũng bước tới, dang tay ôm trọn cả hai mẹ con vào lòng.
Ba người chúng tôi, trong tiệm cây nhỏ mười mét vuông ngập tràn cây cối, ôm chặt lấy nhau.
Không ai nói gì cả, chỉ khóc.
Hai năm im lặng và những nỗi khổ mỗi người tự nuốt vào trong, đến giây phút này, bị nước mắt cuốn trôi vỡ đê.
Chỉ có những cái cây lặng lẽ hô hấp.
Tôi mở lại tài khoản kia, trịnh trọng gõ xuống:
【Tôi không sai.】
【Tôi tăng ca, tôi đi con đường đó, tôi mặc bộ đồ đó… tôi không hề sai ở bất cứ điều gì.】
【Sai là kẻ đã làm tổn thương tôi. Sai là những người không lên án kẻ bạo hành, mà lại quay sang trách móc nạn nhân.】
【Tôi không hề mất mặt.】
【Mất mặt… là bọn họ, là các người.】
Vòng bạn bè lập tức bị thực vật chiếm trọn.
Hoa dành dành đăng bài cuối cùng:
【Con ngoan, bà ngoại phù hộ cho con.】
【Đã nói ra rồi. Có thể bắt đầu sinh trưởng lại.】
Tất cả cây cối lần lượt xếp hàng bình luận bên dưới:
【+1】
【Như trên】
【Bắt đầu sinh trưởng】
【Sinh trưởng +1】
……
27.
Việc buôn bán của tiệm nhỏ vẫn chưa thể gọi là phát đạt, nhưng chuông gió trước cửa mỗi ngày đều vang lên vài lần.
Có người đến mua hoa, có người hỏi cách chăm sóc, cũng có người chỉ vào ngồi một lát, ngắm màu xanh hít hà hương hoa.
Thủ tục ly hôn của dì Tú Trân đang được tiến hành, để đảm bảo an toàn, dì tạm thời ở nhà anh đại ca Đông Bắc, giúp việc nhà, sắc mặt dần dần hồng hào trở lại.
Khu phố giúp dì liên hệ một công việc dọn vệ sinh trong khu dân cư, tuy vất vả nhưng cuối cùng cũng có thể tự nuôi sống bản thân.
Những mầm non của chậu nha đam đã lớn thành lá nhỏ xanh biếc, tràn đầy sức sống.
Cậu thiếu niên mua xương rồng không còn bị chặn ở cổng trường nữa, thành tích học tập dần khá lên, cũng có bạn bè cùng nhau về nhà.
Chậu xương rồng được cậu đặt ở vị trí dễ thấy nhất trên bàn học.
Cậu nói: “Nhìn nó là thấy có dũng khí.”
Mèo tam thể Tiểu Sứt cũng quay về, còn dẫn theo hai đứa con.
Tôi nhận nuôi cả gia đình ba con mèo, mọi người đều thích ghé lại vuốt mèo.
Trong tiệm sửa xe của anh đại ca Đông Bắc, trầu bà và lưỡi hổ phát triển xanh tốt, anh gặp ai cũng khoe:
“Cây ở tiệm của cô em tôi đúng là có linh khí!”
28.
Tôi đi tái khám.
Khi tôi ôm một chậu lưỡi hổ bước vào phòng khám, bác sĩ Vương đang lau lá trầu bà trên bệ cửa sổ.
“Ồ, thật sự mang tới à. Lưỡi hổ này trồng tốt đấy, mập mạp ghê.”
Ông cười, nhận lấy chậu cây.
“Đặt trên bệ cửa sổ của bác nhé.”
Ngồi xuống rồi, bác sĩ Vương liếc hồ sơ bệnh án:
“Lần này không cần kê thuốc nữa.”
Tôi cười.
“Vậy thì nói chuyện thôi.”
“Muốn nói chuyện gì?”
“Nói về những người bạn thực vật của tôi.”
Bác sĩ Vương nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng:
“Trần Mặc, lúc em mới tới, tôi nói những vòng bạn bè đó là ảo giác.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ tôi cảm thấy… vẫn là ảo giác.”
Cả hai chúng tôi đều bật cười.
Lúc ra về, ông tiễn tôi ra cửa:
“Lần sau tới, giúp tôi mang một cái chậu đẹp đẹp nhé.”
“Hả?”
Ông hạ giọng đầy bí hiểm:
“Chậu trầu bà lần trước mua ở tiệm em, hình như chê cái chậu tôi mua xấu thì phải… em không thấy nó đăng vòng bạn bè à?”
Tôi mỉm cười hiểu ý.
“Vâng.”
(Toàn văn hoàn)