Chương 21 - Khi Cảnh Sát Đặc Nhiệm Gặp Nhóc Kỳ Lạ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lâm Thâm sững người một chút, buông tay ra, gốc tai hơi ửng đỏ.

Tôi quay người định đi, rồi lại dừng bước.

Ngoái đầu, nhìn anh.

“À thì… cảm ơn anh.”

Nói xong, tôi bước nhanh rời đi.

Về đến chỗ chị tôi, chị ấy đang lo lắng nhìn ngó xung quanh.

“Gia Hân! Dì đi đâu thế? Lâu quá!”

“Gặp rắc rối một chút.” Tôi kể sơ qua.

Chị tôi nghe xong, trợn tròn mắt: Lâm Thâm lại cứu dì à? Duyên phận gì đây trời!”

“Cứu chóc gì đâu,” tôi lầm bầm, “Em tự giải quyết cũng được mà.”

“Đúng đúng đúng, dì giải quyết được.” Chị tôi cười, “Nhưng người ta có lòng, dì cũng đừng lúc nào cũng đẩy người ta ra xa ngàn dặm chứ.”

Tôi không nói gì.

Lúc nãy ở hành lang, khi anh nắm lấy cổ tay tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền tới, dường như vẫn còn lưu lại trên da thịt.

Ấm áp.

“À đúng rồi,” chị tôi chợt nhớ ra gì đó, “Vừa nãy trợ lý của Lâm Thâm có qua đây, nói sếp Lâm đã đặt chỗ ở nhà hàng trên lầu, mời chị em mình ăn trưa.”

“Hả?”

“Người ta có lòng như thế, từ chối cũng không hay nhỉ?” Chị tôi nháy mắt, “Với lại, chị cũng đói rồi.”

Tôi: “…”

Cuối cùng vẫn đi.

Nhà hàng là nhà hàng xoay ở tầng trên cùng của trung tâm thương mại, view cực đẹp.

Lâm Thâm đã đợi sẵn.

Thấy tôi đến, anh đứng dậy, kéo ghế ra.

Rất ga lăng.

Lúc ăn cơm, chị tôi phát huy tối đa năng lực giao tiếp xã hội, trò chuyện với Lâm Thâm khá vui vẻ.

Tôi ở bên cạnh cắm cúi ăn, cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình.

Nhưng Lâm Thâm luôn khéo léo dẫn dắt câu chuyện xoay về phía tôi.

“Gia Hân bình thường thích ăn món gì vậy?”

“Con bé này á, dễ nuôi lắm, cái gì cũng ăn.” Chị tôi nói, “Chỉ là công việc bận rộn, thường xuyên ăn uống qua loa.”

Lâm Thâm nhìn tôi một cái: “Sau này tôi sẽ nhắc nhở cô ấy.”

Tôi bị sặc một cái.

Chị tôi cười: “Thế thì tốt quá. Cái con bé này, tôi nói nó chẳng bao giờ nghe.”

“Chị!” Tôi trừng mắt lườm bả.

Bữa cơm này ăn thật… cạn lời.

Ăn xong, Lâm Thâm tiễn chị em tôi ra bãi đỗ xe.

“Hôm nay cảm ơn anh nhé.” Tôi nói với anh.

“Không cần cảm ơn.” Anh nhìn vào mắt tôi, “Đó là việc nên làm mà.”

Tôi lảng ánh mắt đi chỗ khác.

“Vậy… chúng tôi về đây.”

“Ừ.” Anh khựng lại một lát, “Về đến nơi nhắn tin cho tôi nhé.”

“Được.”

Trên xe, chị tôi vừa thắt dây an toàn vừa cảm thán: Lâm Thâm người này, thật sự rất khá. Đẹp trai, có tiền, lại còn chu đáo.”

Tôi không đáp lời.

“Nhưng mà Gia Hân này,” chị tôi bỗng nghiêm túc lại, “Những lời lúc nãy dì nói với cậu ta ngoài hành lang, chị nghe được vài câu.”

Tôi sững sờ: “Chị nghe thấy á?”

“Ừ, lúc đi tìm dì, vừa khéo nghe được.”

Chị tôi quay sang nhìn tôi, “Dì nói đúng. Hai người ở bên nhau, phải tôn trọng lẫn nhau. Cậu ta có thể đồng ý với những điều kiện đó của dì, chứng tỏ cậu ta rất nghiêm túc.”

Tôi im lặng.

“Vậy nên,” chị tôi vỗ nhẹ lên tay tôi, “Đừng chần chừ nữa. Cho người ta một cơ hội, cũng là cho chính mình một cơ hội.”

Tôi nhìn ra khung cảnh đường phố lướt qua bên ngoài cửa sổ.

Trong đầu hiện lên ánh mắt của Lâm Thâm khi anh nói “để tôi đối tốt với em”.

Nghiêm túc, kiên định.

Hình như… có thể thử xem sao.

**10**

Ngày thứ ba sau khi quyết định “thử xem sao”.

7 giờ sáng, tôi vừa đến đội, đã thấy trước cửa phòng trực ban để một chiếc túi giữ nhiệt.

“Đội trưởng Vương, của cô này.” Bác bảo vệ cười khà khà đưa cho tôi, “Vừa có người giao đến, còn nóng hổi đấy.”

Tôi nhận lấy, mở ra.

Bên trong là một hộp cơm giữ nhiệt ba tầng, cùng một tờ giấy note.

【Nhớ ăn sáng nhé. Lâm Thâm】

Nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ.

Tầng thứ nhất là cháo kê, ninh rất đặc.

Tầng thứ hai là sủi cảo chiên, vàng ươm giòn rụm.

Tầng thứ ba là trái cây, cắt tỉa gọt rửa gọn gàng.

Tôi đứng ngẩn tò te tại chỗ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)