Chương 5 - Khi Căn Nhà Trở Thành Bãi Chiến

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bà ta rất cảnh giác, tay cầm một bó cần tây, đứng dậy muốn chạy lên lầu.

“Chờ đã.” Tôi gọi bà ta lại.

07

Có những chuyện nói qua điện thoại không rõ, gặp mặt nói sẽ tiện hơn.

Bước chân bà ta khựng lại. Do dự một lúc, cuối cùng bà ta vẫn không chạy.

“Cô muốn làm gì?”

Ánh mắt bà ta đầy cảnh giác, nhìn tôi từ trên xuống dưới. Bó cần tây trong tay bị bóp đến chảy nước xanh nhỏ xuống đất.

“Chỉ muốn nói chuyện thôi.”

“Tôi không nói chuyện với cô.”

“Bà nghĩ bà chạy được à?” Tôi nói. “Những chuyện bà làm, camera đều quay lại hết rồi.”

Sắc mặt bà ta thay đổi.

Tôi nói với bà ta rằng camera trong nhà tôi nối với lưu trữ đám mây, mọi chuyện bà ta làm đều được quay lại rõ ràng.

Bà ta há miệng, vẻ mặt như gặp ma:

“Camera gì?”

“Tôi lắp ở phòng khách và bếp. Bà nấu cơm, thái rau, nếm đồ ăn, hâm lại thức ăn qua đêm, tất cả đều bị quay lại.”

Mặt bà ta lúc trắng lúc xanh.

“Em trai cô nói đó là nhà của nó.” Giọng Triệu Tú Mai càng lúc càng nhỏ.

“Nhà đó là tôi mua.”

Bà ta im lặng.

“Hôm nay tôi đến tìm bà không phải để làm khó bà.” Tôi nói. “Bà kể rõ bà với Tô Lỗi đã thỏa thuận thế nào, nó đưa bà bao nhiêu tiền, bà bắt đầu làm từ khi nào, tất cả nói cho tôi biết.”

“Tôi nói rồi, cô sẽ không kiện tôi chứ?”

“Bà nói rồi, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm phía bà. Chuyện ngộ độc thực phẩm là vấn đề của Tô Lỗi. Nó là người thuê bà, kiểm tra không nghiêm, nó chịu hậu quả.”

Bà ta nhìn tôi, gật đầu.

“Tôi gặp em trai cô ở cổng khu chung cư. Em trai cô hỏi tôi bảo mẫu ở cữ bao nhiêu tiền một tháng. Tôi nói giá bình thường đều là mười nghìn tệ. Nó bảo tôi rẻ bớt một chút, tôi nói thấp nhất chín nghìn, là tự nó cứ nhất quyết đưa mười nghìn…”

“Nó nói thế nào?”

“Nó nói chị nó có tiền, không quan tâm chút tiền này. Nó nói nó biết mật khẩu thẻ ngân hàng của chị nó, mỗi tháng nó rút tiền đưa tôi là được.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó nó bảo tôi đến nhà cô làm việc. Nó bảo tôi ngủ ở phòng khách, đến giường cũng không trải cho tôi. Tôi ngủ dưới đất suốt hai tháng. Vợ con nó ngủ phòng ngủ, bố mẹ nó ngủ phòng khách, tôi đến cả chỗ ngủ tử tế cũng không có.”

Bà ta càng nói càng tủi thân, giọng cũng lớn hơn.

“Bà không có giấy khám sức khỏe đúng không?”

Bà ta lắc đầu.

“Tô Lỗi biết không?”

Bà ta gật đầu.

Vậy là ngay từ đầu Tô Lỗi đã biết rất rõ, nó bỏ mười nghìn tệ thuê một bảo mẫu ở cữ không có bằng cấp, không có tư cách chính quy. Chỉ là nó ham rẻ, muốn qua loa cho xong.

“Chị Triệu, bà viết toàn bộ những gì bà biết ra giấy, ký tên điểm chỉ.”

“Viết rồi cô sẽ bỏ qua cho tôi?”

“Viết rồi, tôi sẽ không truy cứu bà.”

Bà ta do dự rất lâu, cuối cùng vẫn gật đầu.

Tôi đưa bà ta một cây bút và một tờ giấy.

Bà ta tựa vào tường, viết từng nét những chuyện giữa bà ta và Tô Lỗi.

Khoảng mười phút sau, viết xong, bà ta ký tên xiêu vẹo và ấn dấu vân tay.

Tôi cất tờ giấy đó vào túi.

08

Rời khỏi nhà Triệu Tú Mai, tôi quay về khách sạn, mở điện thoại tìm số của luật sư Trịnh.

Tôi kể lại toàn bộ tình hình.

Luật sư Trịnh suy nghĩ một lúc:

“Cô Tô, chứng cứ trong tay cô đã khá đầy đủ. Lời khai của bảo mẫu, sao kê ngân hàng, video camera, nếu cô sắp xếp đầy đủ rồi nộp lên tòa, cô hoàn toàn có thể kiện em trai cô vì chiếm dụng trái phép và lỗi nghiêm trọng.”

“Điều tôi muốn không phải là kiện nó.”

“Vậy cô muốn gì?”

“Tôi muốn nó tự cút đi.”

“Vậy cô hãy nói với cậu ta rằng cô có chứng cứ, có thể khiến cậu ta vướng kiện tụng.”

“Tôi sợ nó không quan tâm.”

“Vậy cô hãy cho cậu ta một thứ mà cậu ta quan tâm.”

“Ví dụ?”

Luật sư Trịnh cười:

“Ví dụ như công việc của cậu ta.”

Tôi cúp điện thoại, nhìn dòng xe đông đúc ngoài cửa sổ, cẩn thận suy nghĩ câu nói của luật sư Trịnh.

Tô Lỗi làm nhân viên kinh doanh ở một công ty tư nhân. Mỗi tháng kiếm không nhiều, nhưng ít nhất cũng coi như ổn định. Nếu chuyện này truyền đến công ty nó, liệu công việc này còn giữ được không?

Tôi đã nghĩ thông rồi.

Chẳng phải em muốn chị bỏ qua cho em sao?

Vậy thì tự chọn đi.

Hoặc tự cút, hoặc dính kiện, mất việc, mang tiếng xấu.

Tôi gửi cho Tô Lỗi một tin nhắn:

“Ba giờ chiều mai, gặp ở nhà chị.”

Gửi xong tôi tắt máy.

Hai giờ năm mươi phút chiều hôm sau, tôi về đến nhà.

Tô Lỗi đã đứng đợi dưới lầu, bên cạnh nó còn có mẹ tôi.

Bà mặc chiếc áo khoác cũ, trông rất mệt mỏi. Thấy tôi xuống xe, bà vội bước nhanh tới:

“Vãn Vãn, rốt cuộc con muốn làm gì?”

Giọng bà rất lớn, mang theo tiếng khóc.

“Vào nhà rồi nói.” Tôi không nhìn bà.

Ba người trước sau vào cửa. Mẹ tôi vẫn đi sau lưng tôi, lải nhải không ngừng.

“Vãn Vãn, mẹ xin con đấy, con đừng gây chuyện với em trai nữa. Em con còn trẻ, vừa mới có con, con không thể hủy hoại tiền đồ của nó. Coi như mẹ xin con, được không?”

“Con không hủy hoại tiền đồ của nó. Con chỉ muốn nó thừa nhận nó đã làm sai.”

“Chẳng phải nó đã thừa nhận rồi sao? Nó đã viết bản tường trình đó rồi! Con còn muốn thế nào nữa?”

“Con muốn nó chuyển đi.”

“Chuyển đi là sao?”

“Chuyển ra khỏi nhà của con.”

“Vậy Tuyết Tuyết và đứa trẻ ở đâu?”

“Đó là chuyện của nó.”

“Vãn Vãn!” Mẹ tôi cao giọng. “Con không thể nhẫn tâm như vậy!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)