Chương 9 - Khi Cá Vược Rơi
“Em chỉ muốn chứng minh sự trong sạch của bản thân.”
“Cô làm giả giấy ủy quyền.”
“Em không có.”
Giọng cô ta vút cao lên.
“Cố Lạc có thể dùng chuyện sảy thai để đổi lấy sự thương hại của mọi người, tại sao em không thể dùng chứng cứ để bảo vệ chính mình?”
Tôi nắm chặt mép điện thoại.
Sắc mặt Chu Văn Thanh triệt để tối sầm lại.
“Tô Hựu Quân, cô điên rồi.”
Cô ta bật khóc nức nở.
“Là các người ép em.”
“Anh giúp em trước, rồi lại quay ra hủy hoại em.”
“Anh bảo em phải sống sao đây?”
Chu Văn Thanh nhắm mắt lại.
“Cô đi rút lại đơn khiếu nại ngay.”
“Rút lại cũng được.”
Giọng Tô Hựu Quân đột ngột trầm xuống.
“Bảo Cố Lạc đến gặp em.”
Tôi cất lời.
“Địa điểm.”
Đầu dây bên kia ngập ngừng, dường như không ngờ tôi đang nghe máy.
“Sân thượng khu nhà cũ của cơ quan.”
Chu Văn Thanh lập tức nói: “Không được.”
Tôi nhìn anh.
“Anh không cản được tôi đâu.”
Anh đưa tay nắm lấy cổ tay tôi, nhưng lại không dám dùng sức.
“Anh đi cùng em.”
“Không cần.”
“Lạc Lạc, cô ta hiện giờ tâm lý không ổn định.”
“Cuối cùng anh cũng biết cô ta không ổn định rồi à?”
Tia đau xót xẹt qua mắt anh.
Tôi rụt tay lại, một mình lên xe taxi.
Đến khu nhà cũ, gió thổi rất to.
Cánh cửa sắt trên sân thượng khép hờ, bản lề bị gió thổi kêu cọt kẹt.
Tô Hựu Quân đứng cạnh bồn nước, chiếc áo khoác màu be bị gió thổi tung bay lộn xộn.
Thấy tôi, mắt cô ta đỏ rực đến đáng sợ.
“Chị đến thật đấy à.”
“Cô muốn nói gì?”
Cô ta lấy từ trong túi xách ra một chiếc USB màu đen, giơ lên trước mặt tôi.
“Chẳng phải chị rất muốn biết đêm anh Văn Thanh đi công tác rốt cuộc đã ở đâu sao?”
Nhịp thở của tôi lỡ một nhịp.
Cô ta cười, nước mắt lăn dài trên má.
“Cố Lạc, anh ấy lừa chị không chỉ mỗi chuyện suất đi tu nghiệp đâu.”
**11**
Tôi không vươn tay lấy chiếc USB đó ngay.
Gió lùa từ trên nóc nhà xuống, lạnh buốt như những mũi kim nhỏ li ti, châm chích vào da thịt.
Tô Hựu Quân nhìn biểu cảm của tôi, nụ cười càng lộ liễu hơn.
“Sợ rồi à?”
Tôi hỏi: “Cô định dùng thứ này để đổi lấy cái gì?”
“Rút lại khiếu nại.”
Cô ta nắm chặt chiếc USB trong lòng bàn tay.
“Và chị phải công khai thừa nhận, suất tu nghiệp là do chị tự nguyện từ bỏ.”
Tôi nhìn cô ta, bỗng cảm thấy cô ta vừa đáng thương vừa đáng hận.
“Cô nghĩ tôi sẽ đồng ý sao?”
“Chị sẽ đồng ý.”
Cô ta bước tới một bước.
“Bởi vì chị khao khát muốn biết đêm đó tại sao anh ấy không về hơn bất kỳ ai khác.”
Móng tay tôi cắm phập vào lòng bàn tay.
Đêm hôm đó là khởi nguồn cho tất cả những cơn ác mộng của tôi.
Hành lang cấp cứu, ánh đèn trắng toát lạnh lẽo, tiếng y tá liên tục gọi người nhà.
Tôi hết lần này đến lần khác gọi vào số của Chu Văn Thanh, thứ nghe được chỉ là những tiếng tút tút vô hồn.
Sau này anh ta nói với tôi rằng, anh ta bận đi công tác, điện thoại để chế độ im lặng.
Tôi đã tin.
Không phải vì anh ta nói quá chân thật, mà vì lúc đó tôi đã cạn kiệt sức lực để vạch trần bất kỳ ai.
Tô Hựu Quân ném chiếc USB xuống chân tôi.
“Tự mình xem đi.”
Cô ta quay người định bỏ đi.
Nhưng từ cửa sân thượng truyền đến tiếng bước chân nặng nhọc.
Chu Văn Thanh xuất hiện ở ngưỡng cửa, bờ vai vẫn còn phập phồng, rõ ràng là anh ta đã chạy thục mạng lên đây.
Sắc mặt Tô Hựu Quân biến đổi.
“Anh Văn Thanh.”
Chu Văn Thanh không thèm nhìn cô ta, ánh mắt dán chặt vào chiếc USB dưới đất.
“Bên trong đó là cái gì?”
Nước mắt Tô Hựu Quân tức tưởi rơi xuống.
“Anh sợ cô ta nhìn thấy à?”
Chu Văn Thanh cứng đờ người.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc USB lên, giọng đều đều.
“Xem ra là thật rồi.”
Mặt anh ta trắng bệch.
“Lạc Lạc, em nghe anh giải thích.”
Tôi mỉm cười nhẹ.
“Câu này anh đã nói quá nhiều lần rồi.”
Tô Hựu Quân đột ngột xông tới, túm lấy tay áo anh ta.
“Anh Văn Thanh, em chỉ là quá sợ hãi thôi.”