Chương 24 - Khi Cá Vược Rơi
“Tôi chấp nhận chịu hình thức kỷ luật và điều tra.”
“Đồng thời mong các vị đừng dùng lỗi lầm của tôi để nghi ngờ năng lực của cô ấy nữa.”
Giây phút ấy, tôi không nhìn anh.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sau cơn mưa, bầu trời sáng xám, trên cửa kính vẫn còn đọng lại những vệt nước chưa khô.
Sau buổi giải trình, tổ điều tra đã xác nhận ngay tại chỗ một vài chứng cứ.
Kết luận giám định chữ viết sơ bộ từ bệnh viện cũng được gửi tới.
Chữ ký trên giấy ủy quyền không khớp với thói quen viết chữ của tôi.
Cùng lúc đó, đồn cảnh sát thông báo cho chúng tôi biết, Tô Hựu Quân đã bị triệu tập.
Đọc xong tin nhắn, chủ nhiệm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng tôi còn chưa kịp ngồi xuống, điện thoại chợt vang lên.
Là của trưởng phòng Phương từ đơn vị tiếp nhận.
Giọng ông ấy hòa hoãn hơn buổi sáng rất nhiều.
“Bác sĩ Cố, chúng tôi đã xem tài liệu giải trình.”
“Cô vẫn sẽ giữ được tư cách đi tu nghiệp.”
Tôi nhắm mắt lại.
Ông ấy nói tiếp: “Tuy nhiên, Tô Hựu Quân vừa mới gửi cho chúng tôi bức email cuối cùng.”
“Cô ta nói, nếu cô ta bị xử lý, thì sẽ công khai toàn bộ tài liệu mà Chu Văn Thanh đã sửa dữ liệu giúp cô ta.”
“Phần này, bắt buộc phải điều tra rõ ràng triệt để.”
Điện thoại cúp máy.
Chu Văn Thanh đứng ngoài cửa, sắc mặt chùng xuống.
Tôi nhìn anh.
“Lần này, tốt nhất là anh thực sự không làm.”
Anh nói: “Tôi không làm.”
Gần như cùng lúc đó, máy tính của chủ nhiệm vang lên tiếng báo email mới.
Một tệp nén mới vừa được gửi tới.
Người gửi vẫn là ẩn danh.
**21**
Lúc tệp nén được giải nén, trong phòng họp không một ai lên tiếng.
Trên màn hình hiện ra một danh sách lịch sử chỉnh sửa.
Tên file, thời gian, chú thích, tất cả đều chỉ thẳng vào Chu Văn Thanh.
Mặt chủ nhiệm đen lại.
Trưởng tổ điều tra yêu cầu nhân viên kỹ thuật lập tức kiểm tra.
Chu Văn Thanh đứng bên cạnh bàn, ánh mắt không hề lảng tránh.
“Tôi xin yêu cầu trích xuất bản sao lưu từ máy chủ.”
Lúc Tô Hựu Quân bị giải đến cơ quan, trời đã chập choạng tối.
Mắt cô ta sưng húp, trên mặt không còn chút máu nào.
Đi cùng là cảnh sát và nhân viên công tác.
Vừa bước qua cửa, cô ta đã nhìn chằm chằm vào tôi.
“Cố Lạc, chị vừa lòng rồi chứ?”
Tôi bình tĩnh nhìn cô ta.
“Câu này, cô đã hỏi tôi rất nhiều lần.”
“Nhưng đến giờ phút này cô vẫn chưa hiểu ra.”
“Không phải tôi ép cô đến bước đường này.”
Cô ta cười khẩy.
“Là anh ta.”
Cô ta chỉ thẳng vào Chu Văn Thanh.
“Là anh ta giúp tôi trước.”
“Là anh ta khiến tôi tưởng rằng, tôi có thể lấy được mọi thứ.”
Sắc mặt Chu Văn Thanh trắng bệch đi.
Lần này, anh không hề phản bác.
“Đúng là tôi đã gieo cho cô ảo tưởng.”
Anh nói.
“Nên tôi chấp nhận gánh chịu hậu quả.”
“Nhưng cô làm giả chữ ký của cô ấy, ăn cắp bệnh án, gắn máy ghi âm, sửa đổi file tài liệu.”
“Những việc này không phải là tôi làm thay cô.”
Nước mắt Tô Hựu Quân lã chã rơi xuống.
“Tại sao anh không thể giúp tôi thêm một lần nữa?”
“Chỉ một lần này thôi.”
“Chính anh từng nói tôi không dễ dàng gì mà.”
Chu Văn Thanh nhìn cô ta, đáy mắt chất chứa sự mệt mỏi, và cả sự lạnh lẽo.
“Vợ tôi cũng không hề dễ dàng.”
Câu nói này vừa dứt, toàn thân Tô Hựu Quân cứng đờ.
Cô ta như thể cuối cùng cũng nghe được một lời phán quyết muộn màng.
Nhưng sự bảo vệ muộn màng này, đối với tôi đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Nhân viên kỹ thuật nhanh chóng đưa ra kết luận.
Các file trong tệp nén đã bị xử lý qua lần hai.
Thời gian của một số đoạn chú thích không khớp với nhật ký hoạt động trên máy tính của Chu Văn Thanh.
Và tệp tin gốc thực sự, lại xuất phát từ chính máy tính cá nhân của Tô Hựu Quân.
Trong bản sao lưu của máy chủ cũng tra ra được lịch sử cô ta dùng thiết bị ngoại vi để sao chép và đánh tráo dữ liệu.
Chủ nhiệm đặt kết quả lên bàn, giọng trầm trầm.