Chương 17 - Khi Cá Vược Rơi
Anh đứng sững tại chỗ.
Tôi nói: “Anh nhớ quá nhiều thứ, nhưng lại luôn quên mất vào những lúc quan trọng nhất.”
Sau câu nói ấy, rất lâu sau anh không thốt lên lời nào.
Lúc truyền xong, trời đã tối mịt.
Cơn mưa bên ngoài bệnh viện vẫn chưa tạnh, những vệt nước ngoằn ngoèo bám đầy trên cửa kính.
Tôi đứng đợi xe ở cửa, Chu Văn Thanh bung ô ra, nhưng không bước lại gần.
“Khi nào xe đến anh sẽ đi.”
Tôi liếc nhìn anh.
Anh bổ sung thêm một câu: “Anh không về cùng em đâu.”
“Anh ra khách sạn ở.”
Đáy mắt anh lóe lên tia đau xót.
“Được.”
Dường như anh muốn hỏi tôi ở khách sạn nào, nhưng cuối cùng lại nuốt ngược vào trong.
Xe công nghệ dừng lại dưới bậc thềm.
Tôi vừa định lên xe, điện thoại lại vang lên một tiếng “ting”.
Vẫn là số lạ lúc nãy.
Lần này chỉ có một câu.
*Chị tưởng đơn vị tiếp nhận chỉ nhận được mỗi bệnh án thôi sao?*
Ngón tay tôi siết chặt.
Ngay sau đó, tin nhắn thứ ba gửi đến.
*Trước 10 giờ sáng mai mà không trả lời, đoạn video đêm đó Chu Văn Thanh ở khách sạn sẽ được gửi cho tất cả mọi người.*
Chu Văn Thanh rõ ràng đã nhìn thấy sự thay đổi sắc mặt của tôi.
“Sao vậy em?”
Tôi chĩa điện thoại về phía anh.
Nước mưa từ mép ô rỏ xuống, thấm ướt một mảng sẫm màu trên vai anh.
Đọc xong mấy dòng chữ đó, cả người anh như bị đóng băng.
“Video?”
Tôi hỏi: “Chẳng phải anh nói anh không vào phòng khách sạn sao?”
“Anh không vào.”
Giọng anh khản đặc.
“Đêm đó anh gặp giáo sư hướng dẫn ở quán cà phê tầng một, Tô Hựu Quân cũng ở đó.”
“Sau đó thầy về, anh và cô ta lại soát tài liệu nửa tiếng nữa.”
“Anh không hề lên lầu.”
Tôi bình tĩnh nhìn anh.
“Nhưng anh đã lừa tôi là đi công tác.”
Anh há miệng.
“Đúng.”
“Nên bây giờ cho dù những gì anh nói là sự thật, thì cũng chẳng ích gì nữa rồi.”
Hai mắt anh lập tức đỏ hoe.
“Lạc Lạc, anh sẽ chứng minh.”
“Chứng minh cho ai?”
Tôi hỏi.
“Cho tôi, hay cho chính anh?”
Tài xế trong xe bóp còi giục.
Tôi ngồi vào xe, trước khi cửa xe đóng lại, Chu Văn Thanh đột nhiên đưa tay giữ chặt mép cửa.
Anh nhìn tôi, giọng run rẩy.
“Ngày mai anh sẽ đến đơn vị tiếp nhận.”
“Anh đừng đi.”
“Anh bắt buộc phải đi.”
“Tại sao?”
Bàn tay nắm cán ô của anh trắng bệch vì siết chặt.
“Nếu video đã bị cắt ghép, mục tiêu là nhắm vào em.”
“Nếu video đó thực sự nhắm vào anh, anh càng phải đứng ra.”
Tôi không nói thêm lời nào nữa.
Cửa xe đóng lại, tiếng mưa rơi bị ngăn cách bên ngoài.
Khi chiếc xe lăn bánh rời khỏi bệnh viện, qua gương chiếu hậu, tôi thấy Chu Văn Thanh vẫn đứng lặng tại chỗ.
Chiếc ô nghiêng ngả vì gió tạt, nhưng anh vẫn không hề nhúc nhích.
Màn hình điện thoại lại sáng lên.
Lần này gửi đến không phải là chữ.
Mà là một đoạn video dài mười giây.
Trong video, Chu Văn Thanh đang dìu Tô Hựu Quân bước vào thang máy khách sạn.
**17**
Tôi trắng đêm không ngủ.
Rèm cửa phòng khách sạn kéo kín, tiếng mưa rơi bên ngoài rả rích không dứt, cứ như có người liên tục gõ cửa vào tấm kính.
Tôi đã xem đi xem lại đoạn video đó rất nhiều lần.
Video không dài.
Chu Văn Thanh mặc áo khoác màu sẫm, Tô Hựu Quân ngả người bám vào cánh tay anh, cửa thang máy từ từ khép lại.
Không có âm thanh.
Không có nguyên nhân kết quả.
Nhưng nếu chỉ lấy đoạn video này ra, cũng đủ để người ta thêu dệt nên bất kỳ câu chuyện nào.
Ba giờ sáng, Chu Văn Thanh gửi tin nhắn đến.
*Anh đã thấy video rồi.*
*Đêm đó cô ta bị tụt đường huyết, quầy lễ tân khách sạn có ghi chép, anh đưa cô ta lên thang máy rồi xuống ngay.*
*Anh sẽ đi xin trích xuất camera.*
Tôi chằm chằm nhìn hai dòng chữ đó, cho đến khi màn hình tối đen.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ hỏi anh đã ăn cơm chưa, hỏi anh có bị dầm mưa không, hỏi anh tại sao lúc nào cũng khiến bản thân trở nên nhếch nhác như vậy.