Chương 9 - Khi Ca Ca Không Cần Nữa
……
Hai mươi mốt
Kinh thành.
Trước cổng phủ Hầu đã đứng đầy người.
Hầu gia và phu nhân đang chờ chúng ta.
Ta vừa bước xuống xe ngựa, một bóng người nhỏ xíu đã lảo đảo chạy về phía ta.
Là một cục tròn tròn còn thấp hơn ta.
Hắn chạy tới trước mặt ta, đưa bàn tay bé xíu ra, nắm chặt lấy ngón tay ta.
“Tiên tỷ tỷ!”
Mẫu thân: “Tắc Nhi, đây là Bán Hạ tỷ tỷ.”
Tắc Nhi nghiêng người lại, nhào vào lòng ta.
“chụt” một tiếng, hắn hôn lên mặt ta, nước miếng bôi đầy một bên má.
Chu Đàn Uyên đứng bên xe, không động đậy, vẻ mặt trên mặt rất phức tạp.
Tắc Nhi cũng nhìn thấy Chu Đàn Uyên, liền lảo đảo đi về phía hắn.
Đưa bàn tay nhỏ ra.
“Ca ca, muốn, ôm ôm.”
Chu Đàn Uyên do dự một lát, khom lưng bế hắn vào lòng, nước mắt liền rơi xuống.
Tắc Nhi cảm nhận được hơi ướt trên vai, bèn quay đầu lại.
“Ca ca, trời mưa rồi.”
“Vào trong, vào trong tránh mưa.”
Phu nhân đứng bên cạnh cười lau khóe mắt, đi tới đón lấy Tắc Nhi, đặt hắn xuống.
Tay Chu Đàn Uyên trống không, đáy mắt chợt tối đi, lúng túng đứng đó: “Ta không làm hại Tắc Nhi, ta chỉ ôm nó một chút thôi, thân thể ta đã khá hơn rồi……”
Lời còn chưa dứt, phu nhân đã nghẹn ngào ôm chầm lấy hắn.
“Uyên nhi của ta, nương vẫn luôn chờ con trở về.”
Hầu gia đi tới, vỗ vỗ vai hắn, từ trên xuống dưới đánh giá một lượt, gật đầu: “Không tệ, so với lúc chúng ta gặp con trước đây, đã cường tráng hơn nhiều.”
Chu Đàn Uyên sững người: “Các người… các người từng tới rồi sao?”
Phu nhân vừa lau nước mắt vừa cười: “Nương thật sự nhớ con quá, nên mới… May mà thân thể con đã khá lên rồi.”
Bà quay đầu nhìn ta, mắt sáng lên: “Đây là Bán Hạ phải không? Trông thật đáng yêu.”
Ta ngoan ngoãn chào người: “Thím.”
Rồi lại hướng về phía Hầu gia: “Dượng.”
Phu nhân yêu thích không nỡ buông, véo má ta, véo xong bên trái lại véo bên phải, miệng còn lẩm bẩm: “Cái má này, sao lại mềm thế chứ?”
Ta bị bà véo đến méo cả mặt, mơ hồ nói: “Thím… má sắp đỏ rồi…”
Tắc Nhi ở bên cạnh vỗ tay cười: “Tỷ tỷ đỏ mặt! Tỷ tỷ đỏ mặt!”
22
Ngoại truyện:
Lại một mùa xuân hạ thu đông nữa trôi qua.
Thân thể ta đã hoàn toàn khỏe lại, sẽ không còn động một chút là sinh bệnh nữa.
Kiều Kiều cũng đã biết nói rồi, chỉ là từng chữ từng chữ bật ra, gấp lên thì nàng lại tay chân múa may loạn cả lên, tự làm mình xoay vòng vòng.
Có lần nàng muốn nói tiểu thư ăn kẹo, khoa tay múa chân hồi lâu, mãi mới bật ra được một chữ “tỷ”, một chữ “kẹo”, còn chữ “ăn” ở giữa thế nào cũng không nói ra được, cuối cùng gấp đến mức tự xoay ba vòng tại chỗ, nhét luôn viên kẹo vào miệng ta cho xong.
Chu Đàn Uyên nói lời giữ lời, dẫn ta đi săn thỏ.
Hắn còn nói muốn dạy ta trèo cây, ai ngờ bị Hầu gia nhìn thấy, chẳng nói chẳng rằng đã xách đi học võ.
“Đường đường là thế tử phủ Hầu, lại đi trèo cây mò tổ chim, ra thể thống gì nữa!”
Sau này hắn học được một thân bản lĩnh trở về, việc đầu tiên chính là vác ta lên cây.
“Nhìn này, chẳng phải đã lên rồi sao?”
Ta ngồi trên cành cây, hai chân lơ lửng giữa không trung, sợ đến mức ôm chặt lấy cành cây không dám buông.
Hắn ở dưới cười đến ngả nghiêng, bị ta ném cho đầy cả đầu lá cây.
Mẫu thân cũng không còn đi chùa nữa.
Bà nói, dù Phật tổ có linh nghiệm đến đâu, cũng không bằng ở nhà nhìn con gái thì yên tâm hơn.
Bà dạy ta và Kiều Kiều viết chữ.
Kiều Kiều cầm bút như cầm cuốc, một nét hạ xuống, mực văng tung tóe, chữ trên giấy ngoằn ngoèo như giun bò.
Mẫu thân cũng chẳng giận, chỉ nắm tay nàng, từng nét từng nét dạy.
Ta nằm bò trên bàn viết chữ to, Tắc Nhi ở bên cạnh quấy phá, cầm bút lông vẽ râu mèo lên mặt ta.
Ta đuổi hắn chạy khắp sân, rồi cũng vẽ cho hắn một con mèo hoa.
……
Rất lâu sau đó, ta nghe Đinh Đại Cường nhắc tới Thẩm Vọng.
Hắn bị người ta đánh gãy tay chân, ném xuống sông, lạnh cóng cả một đêm. Khi được vớt lên, người đã gần như không xong rồi.
Đinh Đại Cường nói: “Là người trong sòng bạc làm, nợ quá nhiều, trả không nổi.”
Ta im lặng rất lâu, mới phát hiện đã lâu lắm rồi mình không còn nhớ tới hắn nữa.