Chương 2 - Khi Ca Ca Không Cần Nữa
Hắn quay người lại, kéo Kiều Kiều đang co mình ở góc tường vào trong lòng, nhẹ nhàng xoa đầu nàng.
「Kiều Kiều, không sao chứ? Có bị dọa không?」
Kiều Kiều lắc đầu, dùng tay ra hiệu gì đó.
Đinh Đại Cường nhìn một hồi, gượng nở nụ cười: 「Ca đi bến tàu xin Tam gia thêm lần nữa, lần trước là ca chưa quen, bị ép đến phun cả máu, lần này chắc chắn sẽ kiếm được nhiều hơn. Muội yên tâm, ca đã không sao rồi.」
Ta đứng ở bên cạnh, nhìn hai anh em họ ôm chặt lấy nhau, trong lòng chợt chua xót đến lợi hại.
Kiều Kiều không biết nói, nhưng nàng có một người anh bằng lòng dập đầu vì nàng.
Ta biết nói, nhưng ca của ta…… đã sớm không cần ta nữa rồi.
5
Nhìn Đinh Đại Cường và Kiều Kiều ôm nhau, trong đầu ta lại toàn là bóng dáng của một người khác.
Từng có lúc, ta cũng có một người ca ca như thế.
Hồi nhỏ, thân thể ta thực ra còn khá tốt.
Mẹ đi chợ bán trứng gà, liền nhờ ca ca trông ta.
Năm ấy ta ba tuổi, hắn mười lăm tuổi.
Ca ca thích đọc sách, vừa đọc là mê mẩn.
Ta ngồi xổm trong sân chơi, chơi một lúc lại chạy đi bắt bướm.
Không cẩn thận trượt chân một cái, ngã xuống ao.
Đến khi ta được cứu lên, cả người đã sốt đến mê man bất tỉnh.
Từ sau hôm ấy, thân thể ta liền suy sụp.
Thỉnh thoảng ho khan, đi mấy bước đã thở dốc, mùa đông chưa bao giờ ra khỏi cửa, mùa hè cũng không dám tham mát.
Ca ca không dám nói là do hắn không trông coi kỹ ta.
Cha mẹ hỏi tới, hắn chỉ nói là ta ham chơi, tự mình rơi xuống.
Thế nhưng tối hôm đó, đợi cha mẹ ngủ rồi, hắn lén chạy tới bên giường ta, ôm ta mà khóc nức nở.
「An La, là ca không tốt, là ca không trông coi tốt muội.」
「Ca thề, đời này nhất định sẽ đối xử tốt với muội, nhất định sẽ chăm sóc muội thật tốt, sẽ không bao giờ để muội chịu dù chỉ một chút ấm ức nữa.」
Sau này cha mẹ không còn, chỉ còn lại hai chúng ta.
Từ ba tuổi đến năm tuổi.
Hai năm ấy, hắn chưa từng một lần buông bỏ ta.
Không có tiền mời đại phu, hắn liền tự mình lật xem y thư, học cách lên núi hái thuốc, bốc thuốc cho ta.
Đại phu nói ta không thể nhiễm lạnh, mùa đông hắn liền đắp cả chăn của mình lên người ta.
Có món ngon gì, hắn cũng luôn nói mình không đói, để hết lại cho ta.
Ta nhớ có một lần, hắn nghe nói ở thôn bên có một vị đại phu chuyên chữa các chứng bệnh nan y, liền cõng ta đi ngay.
Vị đại phu ấy không chịu gặp ta, nói không chữa nổi, bảo chúng ta đi đi.
Ca ca liền quỳ trước cửa nhà ông ta, quỳ suốt cả một buổi chiều.
Sau đó vị đại phu cuối cùng cũng mềm lòng, kê cho ta mấy thang thuốc.
Ca ca cõng ta đi về nhà trong mưa, suốt dọc đường đều cười, nói: “A La, muội được cứu rồi, muội được cứu rồi.”
Những thang thuốc ấy thật sự rất đắng, vậy mà lần nào ta cũng ngoan ngoãn uống cạn.
Bởi vì đó là thứ ca ca dùng đầu gối quỳ cầu mà có được.
6
Một thời gian sau, thân thể ta quả thật đã đỡ hơn chút ít, nhưng vẫn phải dùng thuốc nối mạch, nếu không lại sẽ suy sụp.
Lần trước, ta vô tình nghe thấy hắn nói chuyện với bạn học.
Người bạn học ấy nói, với tài hoa của ca ca, biết đâu có thể đỗ cao.
Ca ca chỉ cười cười, không đáp lại.
Người bạn học nóng ruột: “Muội muội ngươi chẳng qua chỉ là cái thân thể bệnh tật, huống hồ lại còn là do cha mẹ ngươi nhặt về, chẳng lẽ ngươi muốn vì nàng mà vứt bỏ tiền đồ của mình mãi sao? Ngươi muốn cả đời co mình ở chỗ quỷ quái này ư?”
Ta nấp sau cánh cửa, nín thở.
Thì ra… ta là được nhặt về?
Ca ca trầm mặc rất lâu, chỉ nói: “An La cần người chăm sóc.”
Đêm hôm ấy, hắn liền cõng ta đến miếu, đặt ta sau lưng tượng Phật, rồi xoa đầu ta.
“An La, muội trốn sau Phật tượng, ca đi một lát rồi về.”
“Chủ nợ lại tới cửa rồi, bên ngoài có hơi loạn, muội cứ ở đây chờ trước. Đợi ca làm xong việc, sẽ tới đón muội.”
Ta gật đầu, co mình trong bóng tối, nhìn bóng lưng hắn rời đi.
Cứ ngỡ hắn thật sự sẽ quay lại.
Đợi ba ngày, ta đói đến mức ngay cả mắt cũng không mở nổi.
Nhưng ta vẫn tin chắc rằng ca ca nhất định đã gặp chuyện gì đó. Hắn thương ta như vậy, sẽ không bỏ ta đâu.
Đợi đến khi ta thật vất vả mới dựa vào một hơi thở mà lần về được đến nhà, cánh cổng nhà đã đổi chủ.
Trước cửa đứng ca ta.
Hắn đang nhận lấy một túi tiền, rồi xoay người định đi.
Bà thím hàng xóm vừa khéo đi ngang qua gọi hắn lại: “Công tử nhà họ Thẩm, muội muội ngươi đâu? Sao không thấy người?”
Hốc mắt ca ta đỏ lên.
“Xá muội thân thể yếu ớt, không chịu nổi, đã đi rồi.”
Ta đứng nguyên tại chỗ, cảm thấy trong lòng như bị khoét mất một lỗ, gió lạnh cứ thế lùa vào.
……
7
Đinh Đại Cường sáng sớm đã ra ngoài. Hắn nói muốn tới bến tàu tìm Tam gia, dưới tay Tam gia có việc, khuân hàng một ngày có thể kiếm được ba mươi văn.
Đến lúc trời sẩm tối hắn mới trở về.
Lưng hắn cong xuống, không thể duỗi thẳng, từng bước từng bước lê vào trong sân.
Kiều Kiều chạy tới đỡ hắn, nước mắt lã chã rơi, dùng tay ra hiệu hỏi hắn có đau không.
Đinh Đại Cường nhe răng cười: “Không đau không đau, thân thể ca cứng cáp, chút việc này tính là gì.”
Hắn lấy từ trong ngực ra một gói giấy dầu, nhét vào tay ta và Kiều Kiều.
“Con bé, mua cho ngươi.”
Ta mở ra xem, bên trong là hai cái bánh bột ngô, vẫn còn ấm nóng.
“Ta chỉ mua nổi cái này, số tiền còn lại phải để dành cho Kiều Kiều chữa bệnh. Ngươi ăn tạm đi, đừng chê.”
Ta nhìn hai cái bánh bột ngô ấy, lại nhìn khuôn mặt đầy bụi đất của hắn, trong cổ họng như bị nghẹn thứ gì đó.
Kiều Kiều đã bưng nước nóng tới rồi.
Đinh Đại Cường nhận lấy, uống ừng ực từng ngụm lớn.
Ta không ăn hai cái bánh bột ngô ấy.
Đêm xuống, đợi bọn họ đều đã ngủ, ta lặng lẽ đứng dậy, đi ra khỏi sân.
Lần theo con đường ban ngày, một mạch tìm tới phủ Trấn An Hầu.
Đó là nhà khí phái nhất trấn.
Cánh cổng son đỏ chót, trước cửa có hai con sư tử đá đang chồm chỗm, còn cao hơn cả người.
Ta đứng dưới bậc thềm, ngẩng đầu nhìn lên, rồi giơ tay gõ cửa.
Người gác cổng thò đầu ra, là một lão già mắt còn ngái ngủ.
“Ai đó? Đêm hôm khuya khoắt…”
“Ta tên là Thẩm An La. Nghe nói thế tử muốn tìm một người có mệnh phúc để bổ khuyết, ta có thể.”
Ông ta giật mình, nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, rồi quay đầu đi vào.