Chương 5 - Khi Bóng Tối Lên Ngôi
“Ha ha ha! Chính anh tự tay đẩy cô ta cho đám ác quỷ mắc bệnh kia!”
“Anh mới là kẻ đầu sỏ giết chết cô ta!”
Chương 8
Những lời đó nổ tung trong đầu Phó Gia Xuyên.
Hai đầu gối anh ta mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất, không ngừng gào khóc.
Sau khi phát tiết xong, anh ta gọi vệ sĩ tới, giọng bình tĩnh:
“Nhốt cô ta xuống tầng hầm.”
“Không được đưa cơm. Mỗi ngày tiêm dinh dưỡng cho cô ta, giữ lại một hơi thở là được.”
Ba ngày sau, Phó Gia Xuyên tiêu tốn một nửa gia sản, vận dụng mọi mối quan hệ.
Anh ta bắt mấy tên côn đồ từng tham gia vụ bắt cóc năm đó từ Đông Nam Á về.
Trong tầng hầm, Trương Thanh Dao bị trói trên giá sắt.
Phó Gia Xuyên cầm dao phẫu thuật, ánh mắt lạnh như băng.
“Năm đó cô đối xử với cô ấy thế nào, hôm nay tôi sẽ bắt cô trả lại gấp trăm lần.”
Trương Thanh Dao điên cuồng lắc đầu, trong miệng phát ra tiếng cầu xin nghẹn ứ.
Phó Gia Xuyên vung dao xuống, rạch từng chút một trên cổ tay cô ta.
“A!”
Trương Thanh Dao đau đến toàn thân co giật, tiếng hét thảm không ngừng vang lên.
“Cô ta giao cho các người.”
Anh ta nói với mấy tên bắt cóc bị nhốt trong một chiếc lồng khác.
Một tháng tiếp theo, Trương Thanh Dao ngày nào cũng chịu đựng sự nhục nhã và tra tấn phi nhân tính.
Cô ta từng cố tự sát, nhưng ngay lập tức bị bác sĩ ngăn lại.
Cô ta tuyệt thực cầu chết, càng không thể.
Sau khi bệnh phát, hệ miễn dịch của cô ta nhanh chóng sụp đổ.
Da cô ta bắt đầu lở loét, ngay cả mấy tên bắt cóc kia cũng không muốn lại gần cô ta nữa.
Rạng sáng hôm đó, Trương Thanh Dao suy tạng, nuốt xuống hơi thở cuối cùng.
Sau khi Phó Gia Xuyên biết tin, giọng anh ta vẫn bình tĩnh:
“Kéo cô ta cùng mấy tên bắt cóc kia đi xử lý sạch sẽ.”
Chương 9
Còn Phó Kiều Kiều vì chạy lung tung nên vô tình xông vào phòng giám sát.
Sau khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng trong tầng hầm, con bé bị suy nhược thần kinh nặng.
Ngay tại chỗ, con bé sùi bọt mép, mất kiểm soát, hoàn toàn phát điên.
Phó Gia Xuyên nhìn cô con gái điên trước mặt, nhớ lại tất cả những gì con bé từng làm với tôi.
Anh ta trực tiếp ném Phó Kiều Kiều vào cô nhi viện.
Tiểu thư nhà họ Phó ngày xưa được nuông chiều, ngang ngược.
Giờ ngày nào cũng bị những đứa trẻ lớn tuổi hơn cướp mất đồ ăn.
Chỉ cần phản kháng một chút là bị đánh đập.
Con bé chỉ có thể co ro trong góc, ngây ngốc nhìn tường.
Miệng không ngừng gọi: “Mẹ, mẹ…”
Còn Phó Gia Xuyên sau khi sắp xếp tất cả, bán hết toàn bộ tài sản.
Tổng cộng gần nghìn tỷ, anh ta quyên góp hết cho các tổ chức từ thiện lớn.
Tên người quyên góp: Thẩm Tri Ức.
Ngày hôm đó, lại có tin dữ truyền đến.
Trên thi thể tôi xuất hiện vết đen.
Dù sao cái chết là điều không thể đảo ngược. Cho dù bỏ ra bao nhiêu tiền cũng không thể duy trì mãi.
Cuối cùng, anh ta đích thân đưa tôi đi hỏa táng.
Một năm sau, vào đêm giao thừa, cả thành phố đổ tuyết dày như lông ngỗng.
Phó Gia Xuyên ôm hộp tro cốt của tôi.
Anh ta leo lên sân thượng bệnh viện năm đó, nơi tôi từng hiến thận cho anh ta.
Từ trong túi, anh ta lấy ra một xấp giấy viết thư.
Trên đó toàn là những câu “xin lỗi” được viết bằng máu của anh ta.
Gió lạnh thổi qua giấy viết thư bay đầy trời như những bông tuyết.
Chúng tản ra trên bầu trời thành phố.
Anh ta đi tới bên lan can sân thượng, uống thuốc ngủ.
“Tri Ức… anh đến tạ tội với em đây.”
“Kiếp sau… anh nhất định sẽ móc cả trái tim mình cho em!”
Sáng hôm sau, cảnh sát cố gắng lấy hộp tro cốt xuống.
Nhưng dù dùng cả xà beng, họ cũng không thể tách hộp tro cốt khỏi vòng tay Phó Gia Xuyên.
Cuối cùng, họ chỉ có thể khiêng cả anh ta và chiếc hộp đi cùng nhau.
Chương 10
Khi tôi mở mắt lần nữa, tôi đang ở trung tâm triển lãm nghệ thuật hiện đại tại Paris.
Tôi mặc một chiếc váy đỏ, trang điểm tinh tế.
Trên tay cầm ly champagne, vừa trò chuyện vừa cười với một nhà sưu tầm người Pháp.
Trên tường treo bức tranh khổ lớn mà tôi mất nửa năm để hoàn thành.
Vừa rồi, nó được một vị đại gia bí ẩn mua với giá hai mươi triệu đô la Mỹ.
Tôi nhìn khắp cơ thể mình.
Làn da trơn láng, nguyên vẹn không chút tổn thương.
Tôi thở phào một hơi, rồi uống cạn ly champagne trong tay.
Hóa ra tất cả thật sự chỉ là một giấc mộng do hệ thống tạo ra.
【Chúc mừng ký chủ, phần thưởng trăm tỷ đã được chuyển vào tài khoản theo thời gian thực!】
Sau đó, hệ thống kể cho tôi nghe toàn bộ kết cục của thế giới kia.
Tôi nghe xong, trong lòng không hề dao động.
Không có niềm vui điên cuồng khi đại thù được báo, cũng không có chút thương hại nào dành cho bọn họ.
Hệ thống ngập ngừng, giọng nói trở nên hơi phức tạp.
【Ký chủ, có một tình huống đặc biệt cần báo cáo với cô.】
【Nam chính Phó Gia Xuyên trước khi tự sát đã mở ra một khế ước cấm kỵ.】
【Anh ta dùng luân hồi đời đời kiếp kiếp của mình làm vật hiến tế.】
【Đổi lấy quyền được giao tiếp xuyên vị diện một lần.】
【Anh ta hèn mọn cầu xin hệ thống, muốn được gặp cô thêm một lần trong thế giới này.】
【Tự miệng nói với cô một câu xin lỗi.】
【Dù không được nói chuyện cũng được.】
【Chỉ cần lấy thân phận một người qua đường xa lạ, lướt qua cô ở góc phố.】
【Chỉ cần nhìn cô một cái là đủ.】
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: