Chương 10 - Khi Bố Làm Con Gái Trong Game
Hoàng Hoài nghiêm túc suy nghĩ.
“Vậy nhắc Tiểu Tiên Nữ Nhuyễn Nhuyễn Ngọt Ngào nhé?”
Bố tôi suýt rời khỏi bàn ăn ngay tại chỗ.
Nửa sau bữa cơm hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo.
Bố bị ép kể lại chuyện lúc đầu mình đã đi nhầm vào con đường chơi nhân vật nữ như thế nào.
Kể được một nửa, ông còn cố gắng cứu vãn danh dự:
“Thật ra thao tác của chú rất tốt.”
Hoàng Hoài gật đầu:
“Chuyện này là thật.”
Mắt bố sáng lên.
“Thấy chưa, Tiểu Hoàng hiểu chú!”
Hoàng Hoài:
“Nhưng giọng làm nũng của chú cũng là thật.”
Bố tôi:
“…”
Mẹ cười đến mức không cầm nổi đũa.
Sau bữa cơm, tôi tiễn Hoàng Hoài xuống lầu.
Trong thang máy, cậu ấy đột nhiên nắm tay tôi.
Tôi cúi đầu nhìn.
“Đây là?”
Hoàng Hoài nói:
“Thử xem.”
“Thử gì?”
“Xem bây giờ tôi có muốn gọi cô là Nhuyễn Nhuyễn không.”
Tim tôi đập dữ dội.
“Vậy kết quả thì sao?”
Thang máy xuống tầng một.
Cửa mở ra.
Hoàng Hoài nắm tay tôi đi ra ngoài.
Dưới ánh đèn đường trong khu nhà, cậu ấy nhìn tôi, đôi mắt rất sáng.
Giống ngày đầu tiên gặp nhau.
Nhưng lại không giống.
Lúc đó, người cậu ấy nhìn là “Nhuyễn Nhuyễn” trong game.
Bây giờ người cậu ấy nhìn là tôi.
Lâm Nhuyễn.
Cậu ấy nhỏ giọng gọi:
“Nhuyễn Nhuyễn.”
Mặt tôi lập tức nóng lên.
Cậu ấy cười, lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ.
“Lần này là gọi em.”
12
Giới thiệu nội bộ trong doanh nghiệp gia đình
Ba tháng sau, Hoàng Hoài được điều tới Bắc Kinh.
Không phải vì tôi mà nhất thời bốc đồng.
Vốn dĩ cậu ấy đã nộp hồ sơ cho các vị trí ở Bắc Kinh, đúng lúc công ty có nhóm mở rộng tuyển dụng.
Cậu ấy vượt qua phỏng vấn, ngày chuyển nhà tới, bố tôi chủ động lái xe đi giúp.
Suốt đường đi, bố biểu hiện vô cùng nhiệt tình.
“Thùng này để chú.”
“Cái đó nặng, chú chuyển.”
“Tiểu Hoàng cứ nghỉ đi.”
Hoàng Hoài nhìn ông:
“Chú không cần khách sáo như vậy đâu.”
Bố nghiêm túc nói:
“Nên làm mà.”
Hoàng Hoài nói:
“Chú như vậy khiến cháu hơi không quen.”
Bố hạ thấp giọng:
“Vậy chú gọi cháu là anh nhé?”
Hoàng Hoài:
“…”
Tôi:
“Bố!”
Mẹ đứng bên cạnh cười đến mức phải vịn cửa xe.
Sau khi Hoàng Hoài chuyển tới Bắc Kinh, chúng tôi chính thức ở bên nhau.
Nói là chính thức, thật ra cũng không có nghi thức gì.
Chỉ là một tối nọ, tôi tăng ca đến mười một giờ.
Khi bước ra khỏi công ty, tôi nhìn thấy cậu ấy đứng dưới lầu.
Trong tay cầm cháo nóng và một cốc trà sữa.
Tôi hỏi:
“Sao cậu lại tới?”
Cậu ấy nói:
“Đón bạn gái tan làm.”
Tôi sững người.
“Ai là bạn gái của cậu?”
Hoàng Hoài nhìn tôi.
“Không phải em sao?”
Ban đầu tôi muốn làm bộ một chút.
Nhưng tôi quá mệt.
Hơn nữa trà sữa quá thơm.
Thế là tôi gật đầu.
“Là em.”
Cậu ấy cười.
“Vậy đi thôi, bạn gái.”
Đơn giản như vậy.
Không có hoa hồng.
Không có bóng bay tỏ tình.
Cũng không có phần đệm bằng phần mềm đổi giọng của bố tôi.
Cảm ơn trời đất.
Sau đó, trong một buổi tụ họp họ hàng.
Cuối cùng mẹ cũng dẫn Hoàng Hoài ra mắt toàn bộ gia đình.
Người trong bàn nhìn thấy cậu ấy đều rất kinh ngạc.
Bác cả kéo tôi sang một bên, nhỏ giọng hỏi:
“Nhuyễn Nhuyễn, cậu thanh niên này bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi ba.”
Mắt bác cả trợn tròn.
“Không phải cháu ba mươi rồi sao?”
“Vâng.”
“Vậy cậu ấy thích cháu ở điểm nào?”
Tôi còn chưa nói, Hoàng Hoài đã bưng trà đi tới.
“Thích cô ấy biết mắng khách hàng.”
Bác cả:
“Hả?”
Hoàng Hoài nghiêm túc nói:
“Áp lực công việc của cháu rất lớn, cần một người bạn đời có cảm xúc ổn định.”
Tôi:
“…”
Cậu gọi việc tôi mắng khách hàng là cảm xúc ổn định sao?
Bác cả lại hỏi:
“Hai đứa quen nhau thế nào?”
Bàn ăn lập tức yên tĩnh.
Bàn tay cầm đũa của bố tôi dừng lại.
Mẹ cúi đầu uống canh.
Tôi nhìn Hoàng Hoài.
Hoàng Hoài cũng nhìn tôi.
Sau đó cậu ấy cười, nói:
“Quen nhau trong game.”
Bố tôi ho một tiếng.
Bác cả cảm thấy hứng thú:
“Ôi chao, người trẻ bây giờ thời thượng thật, chơi game cũng có thể yêu nhau.”
Bố tôi ho càng dữ dội.
Tôi bình tĩnh bổ sung:
“Nói chính xác hơn là được giới thiệu nội bộ trong doanh nghiệp gia đình.”
Hoàng Hoài cúi đầu cười.
Bố tôi ôm mặt.
Bác cả không hiểu:
“Doanh nghiệp gì?”
Mẹ chậm rãi gắp một đũa thức ăn:
“Tập đoàn lừa đảo.”
Bố tôi:
“…”
Cả bàn cười điên đảo.
Bố đỏ mặt, nhỏ giọng phản đối:
“Qua rồi nhé, chuyện này qua lâu rồi.”
Hoàng Hoài rót cho ông một cốc trà.
“Chú uống nước đi.”
Bố cảm động nhận lấy.
Hoàng Hoài lại bổ sung:
“Bảo vệ cổ họng.”
Tay bố run lên, trà suýt đổ.
Tôi cười đến mức nằm bò trên bàn.
Trước đây tôi cảm thấy xem mắt chính là đặt điều kiện của hai người lên bàn, lựa tới lựa lui giống như mua thức ăn.
Có nhà không?
Có xe không?
Lương năm bao nhiêu?
Ổn định không?
Có đáng tin không?
Sau này bố dùng hành động thực tế để cho tôi biết, chuyện có đáng tin hay không đôi lúc cũng khá khó nói.
Ông năm mươi sáu tuổi, đã nghỉ hưu, hói đầu.
Dùng phần mềm đổi giọng giả gái.
Trong game lừa được một chàng trai sinh sau năm 2000.
Theo lý mà nói, chuyện này hoang đường đến mức đáng được viết vào sổ tay tuyên truyền phòng chống lừa đảo.
Nhưng cố tình chính sự hiểu lầm này lại đẩy Hoàng Hoài tới trước mặt tôi.
Tất nhiên.
Tôi không cảm ơn bố.