Chương 2 - Khi Bí Mật Được Phơi Bày
Viên Vi nắm chặt vạt áo, hồi lâu chỉ nặn ra được một chữ:
“Tôi…”
Mẹ chồng sốt ruột chớp mắt liên tục, hận không thể thay cô ta bịa ra một đoạn chuyện tình triền miên.
“Con đã dám tìm chúng ta làm chủ thì nói rõ mọi chuyện đi. Con và Châu Nghiễn ở bên nhau từ khi nào?”
“Dì à, cháu có thể không nói không?”
“Con cũng mang thai rồi, còn gì không thể nói?”
Bố chồng trầm giọng ra lệnh:
“Nói.”
Viên Vi nhắm mắt, giọng nhẹ đến gần như không nghe thấy.
“Lần đi công tác tháng trước, tôi từng vào phòng suite của Tổng giám đốc Châu.”
Cô ta dừng rất lâu, hai má dần đỏ lên.
“Tôi lấy thứ đã dùng trong phòng… bao cao su.”
Nắp cốc trong tay mẹ chồng “keng” một tiếng rơi xuống bàn.
Bố chồng đột ngột quay mặt đi, như thể nhìn thêm một cái cũng thấy bẩn mắt.
Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao Châu Nghiễn kiên quyết nói mình chưa từng chạm vào cô ta.
Viên Vi không đến để thừa nhận ngoại tình, mà biến một vụ trộm thành con đường tắt để mang thai rồi trèo lên cao.
Nụ cười trên mặt Trình Dữ hoàn toàn biến mất.
“Đó không gọi là lấy, mà gọi là trộm.”
Anh ấy tiến lên một bước.
“Cô tự ý vào phòng khách sạn, lục lọi đồ của người khác, sau đó dùng cách này để mang thai, rồi còn dám vác bụng bầu tới ép cưới. Viên Vi, cô đã làm mới hiểu biết của tôi về hai chữ hèn hạ.”
Viên Vi khóc lóc phản bác:
“Tôi chỉ quá yêu Tổng giám đốc Châu. Tôi muốn sinh cho anh ấy một đứa con, tôi sai ở đâu?”
Châu Nghiễn nhìn cô ta đầy chán ghét.
“Đừng gọi lòng tham của cô là tình yêu, nghe buồn nôn.”
Trình Dữ nói tiếp:
“Đứa trẻ này không thể giữ.”
Mẹ chồng lập tức nổi giận với anh ấy.
“Ở đây đến lượt cậu lên tiếng sao? Đây là chuyện nhà họ Châu chúng tôi.”
“Anh ấy là người ngoài, vậy cô Viên mà mẹ dẫn vào nhà là gì?” Tôi hỏi.
Mẹ chồng trừng tôi một cái, lại giục Châu Nghiễn tỏ thái độ.
Châu Nghiễn không giữ lại chút thể diện nào cho cô ta.
“Viên Vi, hôm nay rời khỏi đây, ngày mai tới công ty làm thủ tục nghỉ việc. Còn đứa trẻ, cô tự xử lý.”
Viên Vi ôm chặt bụng.
“Tổng giám đốc Châu, nó là con ruột của anh, sao anh có thể không cần nó?”
Mẹ chồng cũng cuống lên.
“Dù cách nó đến không vẻ vang, đó vẫn là một sinh mạng, là máu mủ nhà họ Châu.”
“Con đã nói rồi, không phải con của con.”
“Con không chạm vào cô ấy, nhưng thứ cô ấy lấy là từ phòng của con, chẳng phải vẫn là của con sao?”
Châu Nghiễn im lặng trong chốc lát, ánh mắt lướt qua Trình Dữ.
Tôi nhìn thấy quai hàm Trình Dữ căng cứng, trong lòng lập tức hiểu ra.
Nhưng mẹ chồng đã bị cháu trai làm cho mụ mị đầu óc, căn bản không chú ý tới phản ứng của hai người.
Bà thậm chí còn đề nghị để Viên Vi sinh đứa bé ra, sau đó giao cho tôi nuôi.
Chương 3
“Chẳng phải con không muốn mang thai sao? Đứa trẻ có sẵn bế về, con lại không cần chịu đau đẻ.”
Dạ dày tôi cuộn lên một trận.
“Con không muốn sinh con của mình, càng không thay người khác nuôi một đứa trẻ có được bằng cách trộm cắp.”
Viên Vi lập tức nói:
“Tôi cũng không thể xa con. Tôi muốn gả cho Tổng giám đốc Châu, tự mình chăm sóc nó.”
Ánh mắt mẹ chồng nhìn tôi lập tức trở nên khó xử.
“Vậy thì chỉ có thể mời con nhường vị trí.”
“Con không nhường.”
“Đã thành thế này rồi mà con còn bám lấy không chịu đi?”
Tôi nhìn Châu Nghiễn.
“Trừ khi chính miệng anh ấy nói muốn kết thúc cuộc hôn nhân, nếu không thì không ai có tư cách quyết định thay chúng tôi.”
Châu Nghiễn gật đầu.
“Anh sẽ không ly hôn Tuyết Đường.”
Mẹ chồng vẫn không chịu chấp nhận.
“Hai đứa không gặp nhau thì cô ta không thể tự nhiên mang thai. Nếu thứ đó lấy từ phòng của con, đứa trẻ đương nhiên tính là của con.”
Logic này khiến nhất thời tôi không biết nên bắt đầu phản bác từ đâu.
Châu Nghiễn lên tiếng trước.
“Mẹ coi phòng khách sạn là nơi đăng ký huyết thống à? Ai từng vào đó, ai từng dùng thứ gì đều phải điều tra cho rõ. Không phải chỉ vì cô ta nhắm vào con thì đứa trẻ bắt buộc phải là của con.”
Viên Vi khóc đến mức vai run lên.
“Tôi không muốn làm tổn thương bất kỳ ai. Tôi chỉ biết phu nhân không muốn sinh nên mới muốn giữ lại cho Tổng giám đốc Châu một đứa con.”
Tôi hỏi cô ta:
“Ai nhờ cô thay tôi?”
“Tôi…”
“Cô không hỏi Châu Nghiễn có muốn hay không, cũng không hỏi tôi có để tâm hay không. Cô trộm đồ, mang thai, sau đó tìm bố mẹ anh ấy ép chúng tôi ly hôn. Bây giờ ngược lại thành cô suy nghĩ cho chúng tôi?”
Cô ta tránh ánh mắt tôi, quay sang cầu cứu mẹ chồng.
Mẹ chồng quả nhiên rất ăn chiêu này.
“Tuyết Đường, con đừng cứ bám lấy cách thức không buông. Chuyện đã xảy ra rồi, trước tiên phải nghĩ xem đứa trẻ làm thế nào.”
“Cách thức quyết định bản chất của chuyện này. Nếu ngay cả điều này cũng có thể bỏ qua vậy lần sau có phải ai lấy được một chiếc áo của Châu Nghiễn cũng có thể tới nhận vị trí bà Châu không?”
Bố chồng quát:
“Đừng nói những lời vô căn cứ như vậy.”
“Người vô căn cứ không phải con, mà là màn ép cưới hôm nay.”
Châu Nghiễn nghiêng mặt nhìn tôi, khóe môi động đậy.
Tôi biết anh muốn cười, nhưng ngại bố mẹ nên không dám.
4.
Viên Vi giống như bị câu nói này dồn vào đường cùng, đột nhiên quỳ xuống trước mặt tôi.