Chương 5 - Khi Beta Quyết Định Đổi Kim Chủ
Ngày thứ hai Phó Tây Châu đi công tác, nữ chính xuất hiện.
Là tôi biết được từ đám bình luận.
【A a a a a nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện rồi!】
【Gặp nhau ở sân bay! Nữ chính giúp nam chính nhặt tài liệu, hai người nhìn nhau đúng một cái đó, tôi chết mất.】
【Đây chính là tình yêu định mệnh sao.】
Tôi nhìn vài dòng, ép bản thân chuyển dời ánh mắt.
Nhưng mấy ngày tiếp theo, đám bình luận gần như phát sóng trực tiếp từng giây động thái của Phó Tây Châu và nữ chính.
【Nam nữ chính lại gặp nhau rồi!】
【Nam nữ chính cùng nhau đi ăn rồi!】
【Nữ chính sờ vào nam chính rồi! Trời ơi, bọn họ sắp ở bên nhau rồi sao.】
Tôi nằm trên giường, nhìn những dòng bình luận không cách nào biến mất ấy, trong lòng cũng không biết là cảm giác gì.
Có chút chua xót, có chút se sắt, nhưng nhiều hơn cả là một sự nhẹ nhõm như bụi trần cuối cùng cũng lắng xuống.
Chẳng trách mấy ngày nay Phó Tây Châu không nhắn tin cho tôi, hóa ra là đang bận bồi dưỡng tình cảm với nữ chính.
Quả nhiên, sức mạnh của cốt truyện là không thể chống lại.
Nếu đã không thể thay đổi, ít nhất cũng đừng để bản thân quá chật vật.
Tôi lập tức thu dọn hành lý, mua một tấm vé máy bay.
Trước khi đi lại quay về một chuyến đến biệt thự sườn núi, dán một tờ giấy lên cửa phòng ngủ.
「Đừng nói là anh thật sự nghĩ kỹ thuật của mình tốt lắm chứ? Ông già!」
「Anh thật sự nuôi tôi quá tệ rồi.」
「Tôi quyết định đổi kim chủ!」
Sau đó còn tặng Phó Tây Châu nguyên gói dịch vụ chặn liên lạc rồi xóa sạch, ngay cả nền tảng xã hội mà anh đã lâu không dùng tôi cũng không bỏ qua.
Cú thao tác này khiến đám bình luận nhìn đến ngây người.
【Cười chết mất, ông già, nam chính mới 28 tuổi thôi mà cô gọi anh ta là ông già.】
【Nam phụ buồn cười quá, nam chính cứ thế bị đá một cách trơn tru luôn.】
【Nam phụ không ồn ào nữa à? Cốt truyện gì thế này, nguyên tác đâu có như vậy.】
【Anh ta đi thẳng như thế luôn? Cũng quá rẻ cho anh ta rồi.】
【Ơ… vậy kỹ thuật của nam chính thật sự rất tệ sao? Đừng hiểu lầm, tôi chỉ thay nữ chính hỏi thôi.】
Tôi mặc kệ đám bình luận, tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Hai giờ sáng, máy bay cất cánh đúng giờ.
Ánh đèn thành phố càng lúc càng xa, càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến mất trong tầng mây.
8
(Góc nhìn thứ ba)
Ngày thứ ba Phó Tây Châu đi công tác, anh tiện đường ghé sang một thành phố khác để thị sát.
Rồi ở sân bay gặp một Omega rất kỳ lạ.
Còn kỳ lạ ở chỗ nào, bản thân anh cũng không nói rõ được, chỉ là cảm thấy không được thoải mái cho lắm.
Anh cũng không để tâm.
Không lâu sau khi lên xe, Phó Tây Châu kết thúc một cuộc họp điện thoại ngắn.
Vừa định gọi điện cho Giang Vũ xem cậu đang làm gì thì xảy ra tai nạn xe.
Hôn mê hai ngày, đến khi tỉnh lại thì đang ở bệnh viện.
Bác sĩ điều trị chính là Omega trẻ tuổi hôm đó gặp ở sân bay, tên là Hạ Tình.
Hạ Tình nói với anh rằng cơ thể anh không có gì đáng ngại, chỉ là tuyến thể bị thương, dẫn đến việc anh mất đi một phần ký ức.
Trực giác nói với Phó Tây Châu rằng phần ký ức đã mất ấy rất quan trọng.
Nhưng anh nghĩ thế nào cũng không nhớ ra được.
Lúc này, trợ lý mang điện thoại của anh đến.
Vừa mở ra xem, ảnh đại diện được ghim đầu WeChat là một con mèo Ragdoll, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
Xem lịch sử trò chuyện, giống như người yêu, nhưng phần lớn thời gian đều là anh chủ động.
Phó Tây Châu học theo giọng điệu trong lịch sử chat, thử gửi một câu: “Bảo bối, em ăn cơm chưa”.
Rồi trên màn hình hiện ra một dấu chấm than đỏ chót.
Anh bị chặn rồi.
Ngay khoảnh khắc đó, anh chợt linh quang lóe lên, mở tất cả những phương thức có thể liên lạc với mình, không ngoại lệ, tất cả đều bị chặn.
Đây là phạm thiên điều rồi sao?