Chương 6 - Khi Bệnh Tình Yêu Đến

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau đó, tôi mua cho ông rất nhiều quần áo mới, dẫn ông đi ăn ở nhà hàng ngon nhất—giống như ngày xưa ông từng dắt tôi đi.

Suốt cả hành trình, bố tôi đều rất ngại ngùng, liên tục nói: “Đắt quá, đắt quá, đừng hoang phí.”

“Bố à, đây đều là tiền của chính bố.” Tôi cười nói.

“Bố dành dụm cả đời, cũng nên hưởng thụ một chút rồi.”

Bố tôi sững người, rồi vành mắt ông đỏ hoe.

Sáng thứ Hai, tôi đưa bố đến đúng giờ, đứng trước phòng khám của giáo sư Sầm Vọng tại bệnh viện Nhất Thành.

Trong lúc chờ, tim tôi cứ đập thình thịch.

Tôi không biết Giang Dự có đến gây chuyện không, cũng không biết anh ta sẽ dùng thủ đoạn gì để ngăn cản tôi.

Đúng 9 giờ, y tá bắt đầu gọi tên.

“Người tiếp theo, Thư Chí Cường.”

Tôi đỡ bố đứng dậy, hít sâu một hơi, đẩy cánh cửa thay đổi số mệnh ấy.

Trong phòng khám, giáo sư Sầm Vọng đang ngồi sau bàn, ông ấy trông còn hiền từ hơn trong ảnh.

Tôi vừa định mở miệng, thì cửa phòng khám bị người ta đẩy mạnh ra từ bên ngoài.

Giang Dự và bố mẹ anh ta xông vào.

“Khoan đã!”

Giang Dự lao đến trước mặt giáo sư Sầm, chỉ vào tôi nói lớn:

“Giáo sư Sầm, ngài đừng bị cô ta lừa! Cô ta đăng ký số khám này là dùng tên của bố tôi – Giang Kiến Quốc, bây giờ lại đưa người khác đến khám! Đây là lừa đảo!”

9

Bố tôi bị tình huống bất ngờ dọa đến sợ hãi, nắm chặt lấy tay tôi đầy lo lắng.

Tôi vỗ nhẹ mu bàn tay ông trấn an, rồi lạnh lùng nhìn Giang Dự.

“Giang Dự, ăn có thể ăn bậy, nhưng nói không được nói bậy. Tôi dùng tên ai để đăng ký, hệ thống bệnh viện có ghi chép rõ ràng. Không tin, anh có thể nhờ giáo sư Sầm kiểm tra.”

Giáo sư Sầm Vọng cau mày, rõ ràng rất khó chịu với việc lớn tiếng cãi vã trong phòng khám.

Ông mở máy tính, xem thông tin đăng ký khám, liếc qua một cái rồi ngẩng đầu nhìn Giang Dự nói:

“Thưa anh, trong hệ thống đăng ký khám, tên bệnh nhân được ghi rõ là ông Thư Chí Cường. Số chứng minh nhân dân cũng đã đối chiếu chính xác.”

Sắc mặt Giang Dự lập tức trắng bệch.

Chắc anh ta nghĩ tôi ngu đến mức dùng tên bố anh ta để đăng ký, rồi lén đổi người.

“Không thể nào! Không thể như vậy được!” Anh ta mất kiểm soát hét lên, “Chắc chắn cô ta đã dùng thủ đoạn gì đó!”

“Thưa anh, mời anh ra ngoài.”

Giọng của giáo sư Sầm đã mang theo sự giận dữ rõ rệt.

“Nếu anh còn tiếp tục làm loạn ở đây, tôi sẽ gọi bảo vệ.”

Mẹ chồng Chu Lan thấy vậy, lập tức đổi sang vẻ mặt đáng thương, bắt đầu khóc lóc om sòm.

“Giáo sư Sầm, xin ngài làm ơn cứu lấy ông Giang nhà chúng tôi với! Cả nhà tôi chỉ trông chờ vào ngài! Người phụ nữ này, cô ta là con dâu nhà tôi, vậy mà lại cướp mất suất khám cứu mạng của ông Giang!”

Vừa khóc, bà ta vừa cố kéo tay áo của giáo sư Sầm.

“Đủ rồi!”

Một tiếng quát lớn vang lên, không phải của tôi, cũng không phải của giáo sư Sầm—mà là của người cha im lặng đứng phía sau tôi bấy lâu.

Bố tôi đứng dậy, dù ông gầy yếu, nhưng lưng vẫn thẳng tắp.

Ông bước lên, chắn trước mặt tôi, dùng đôi mắt từng trải nhìn chằm chằm vào cả nhà Giang Dự.

“Các người đừng ép con gái tôi nữa!”

Giọng ông khàn khàn, nhưng vang dội đầy khí thế.

“Cái số này là do con bé Diêu nhà tôi vất vả bao ngày mới đăng ký được! Các người dựa vào đâu mà cướp?”

“Nó là con dâu nhà tôi! Dựa vào đó!” Mẹ chồng ngẩng cao đầu, hùng hồn đáp.

“Chỉ vì nó là con dâu của các người, nên nó phải làm trâu làm ngựa, đến cả bố ruột mình cũng không được quan tâm sao?”

Bố tôi tức đến toàn thân run rẩy.

“Con gái tôi ở chỗ tôi là bảo bối quý như vàng. Ở nhà các người, còn không bằng một con chó!”

“Ông nói bậy!” Chu Lan hét lên.

“Tôi có nói bậy không, trong lòng các người tự biết rõ!” Bố tôi chỉ vào Giang Dự.

“Cậu, nếu có một chút tôn trọng dành cho con gái tôi, dành cho ông già này, con bé đã không phải khổ sở đến bước này!”

“Số khám này, các người đừng mơ! Hôm nay cho dù tôi có chết ở đây, cũng tuyệt đối không nhường!”

Cả phòng khám lặng như tờ.

Giáo sư Sầm Vọng nhìn cảnh trước mặt, dường như đã hiểu ra điều gì đó.

Ông thở dài, nói với y tá ở cửa: “Mời bọn họ ra ngoài, chúng tôi phải bắt đầu khám bệnh.”

Bảo vệ nhanh chóng có mặt, mời mẹ chồng vẫn đang gào khóc, cùng Giang Dự và bố chồng thất thần, rời khỏi phòng.

Giáo sư Sầm Vọng tiến hành kiểm tra rất chi tiết cho bố tôi.

Ông nhìn bản báo cáo, hơi nhíu mày, nhưng giọng nói vẫn rất ôn hòa:

“Cụ đừng lo lắng. Dù tên gọi là xơ gan, nhưng hiện tại vẫn ở giai đoạn bù rất sớm. Chỉ cần điều trị đúng cách, tái khám định kỳ, kiểm soát tốt, sẽ không ảnh hưởng nhiều đến chất lượng cuộc sống và tuổi thọ.”

Câu nói ấy như một luồng ánh sáng xuyên qua mây mù, xua tan hết u ám trong lòng tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)