Khi Bất Ngờ Chạm Đáy Nỗi Đau

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Chương trình trao đổi kết thúc sớm, tôi tạm thời đổi vé về nước.

Vừa bước vào bãi đỗ xe của sân bay, tôi liền nhìn thấy người bạn trai đã yêu đương lén lút suốt hai năm của mình đang cầm bảng đón người khác.

Trên tấm bìa cứng màu trắng viết rõ ràng ba chữ.

Tống Thanh Hòa.

Quý Hành Xuyên cũng nhìn thấy tôi.

Anh hơi cau mày, bước về phía tôi. Không hỏi tôi có mệt không, câu đầu tiên mở miệng lại là:

“Sao em lại về sớm thế?”

Ngón tay đang nắm cần kéo vali của tôi khẽ cứng lại.

“Muốn cho anh một bất ngờ.”

Ánh mắt anh lướt qua tôi, nhìn về phía cửa đón khách, giọng rất trầm:

“Sao không nói trước?”

Tôi khẽ cười.

“Nói trước rồi, còn gọi là bất ngờ nữa sao?”

Anh không đáp, nhận lấy vali của tôi cất vào cốp xe.

Ban nãy anh trai vừa gọi điện bảo, địa điểm tổ chức tiệc đính hôn tạm thời xảy ra chút vấn đề, tài xế trong nhà đều được gọi đến giúp đỡ.

Quý Hành Xuyên tình cờ đang ở sân bay nên bảo tôi đi nhờ xe anh về.

Khoảnh khắc đó, tôi còn tưởng anh đến đón mình.

Cho đến khi một bóng dáng thanh mảnh từ lối ra bước tới.

Người phụ nữ mặc chiếc áo măng tô dài màu trắng sữa, mái tóc uốn lọn màu hạt dẻ xõa ngang vai, từ xa đã vẫy tay với Quý Hành Xuyên.

“Hành Xuyên.”

Vẻ mặt vốn đang căng thẳng của Quý Hành Xuyên chợt giãn ra.

Anh bước nhanh tới đón lấy chiếc vali trong tay cô ấy.

“Đi đường suôn sẻ chứ?”

“Cũng tạm, chỉ là chuyển bay mệt quá.”

Tống Thanh Hòa nói xong mới chú ý đến tôi đang đứng cạnh xe.

Cô ấy ngẩn người, rồi nhanh chóng nở nụ cười:

“Tinh Vãn? Em cũng về hôm nay à?”

“Vâng.”

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...