Chương 7 - Khi Bản Chất Bị Khơi Dậy
07
Cuộc họp gia đình ngày hôm đó chính là bước ngoặt lịch sử của nhà họ Chu.
Kể từ ngày ấy, cán cân quyền lực trong nhà đã âm thầm dịch chuyển từ người bố chồng do dự, thiếu quyết đoán sang người tôi.
Chu Minh Hiên – chồng tôi – bỗng chốc trở thành người thi hành trung thành và tận tụy nhất của tôi.
Ánh mắt anh nhìn tôi mỗi ngày một sáng rực hơn. Thứ ánh sáng ấy, trước đây tôi chỉ thấy khi anh say mê nghiên cứu những cuốn sách cổ quý hiếm – một thứ ánh sáng pha trộn giữa sự mê mẩn, khao khát khám phá và sùng bái tột cùng.
Buổi tối trở về căn hộ nhỏ của hai vợ chồng.
Vừa bước qua cửa, anh đã đè chặt tôi lên cánh cửa gỗ.
“Tô Tình.”
Anh gọi tên tôi, giọng trầm thấp, mang theo một luồng điện tê dại.
“Sao thế anh?” Tôi nhướng mày nhìn anh.
“Hình như… anh chưa từng thực sự hiểu con người em.”
Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má tôi như đang muốn xác thực xem đây là báu vật thật hay giả:
“Rốt cuộc em còn giấu anh bao nhiêu chuyện nữa hả?”
Tôi phì cười, bắt lấy bàn tay đang làm loạn của anh:
“Sao nào? Sợ rồi à?”
“Không,” anh lắc đầu, ánh mắt nóng rực, “Là càng yêu em hơn.”
Nói rồi, anh cúi đầu hôn xuống.
Nụ hôn này hoàn toàn khác biệt so với tất cả những nụ hôn trước đây.
Trước kia, nụ hôn của anh luôn dịu dàng, chừng mực, đầy vẻ nho nhã của một người trí thức.
Nhưng hôm nay, nụ hôn ấy mang tính xâm chiếm, mang theo sự tò mò muốn khám phá, và cả niềm vui sướng cuồng nhiệt như vừa tìm lại được một báu vật đã mất. Anh như muốn lôi hết tất cả những góc khuất gai góc mà tôi đã che giấu suốt ba năm qua ra ngoài ánh sáng.
Một lúc lâu sau, anh mới buông tôi ra, trán tựa vào trán tôi, hơi thở dồn dập:
“Anh xin lỗi.”
“Hửm?”
“Trước đây, anh luôn tự phụ cho rằng em gả cho anh, bước chân vào gia đình này là em trèo cao.”
“Anh bắt em học trà đạo, học nấu ăn, uốn nắn em trở nên dịu dàng nết na… Anh cứ ngỡ làm vậy là tốt cho em, giúp em hòa nhập tốt hơn với cái gia đình nề nếp này.”
“Đến bây giờ anh mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào.”
“Chính tay anh đã bẻ gãy đôi cánh của em, rồi lại đắc ý đứng ngắm nhìn em hót một mình trong chiếc lồng son do chính anh tạo ra.”
“Tô Tình, anh đúng là một thằng tồi tệ.”
Nhìn khuôn mặt vừa hối hận vừa chân thành của anh, góc mềm yếu nhất trong tim tôi khẽ rung động.
Tôi đưa tay, vòng qua ôm lấy cổ anh:
“Chu Minh Hiên, anh không phải thằng tồi.”
“Anh chỉ… hơi ngốc một chút thôi.”
“Em bằng lòng vì anh mà thu lại đôi cánh gai góc, không phải vì chiếc lồng son của anh đẹp đẽ, mà là vì… em yêu anh.”
“Em yêu anh, nên em mới sẵn sàng biến thành dáng vẻ mà anh thích.”
“Nhưng điều đó không có nghĩa là em đã đánh mất đi khả năng bay lượn.”
Anh nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe:
“Vậy sau này… em có thể đừng ngụy trang nữa được không?”
“Anh muốn được nhìn thấy một Tô Tình chân thật nhất.”
“Con người thật của em á?” Tôi ngẫm nghĩ một chút, “Có thể sẽ hơi… thô lỗ đấy.”
“Không sao, anh thích.”
“Tiêu tiền như nước.”
“Anh sẽ nỗ lực kiếm tiền nuôi em.”
“Lại còn biết đánh nhau nữa.”
“Anh sẽ đứng cạnh đưa gạch cho em đập.”
Tôi bị câu nói của anh chọc cho bật cười thành tiếng:
“Được thôi, thầy Chu. Là chính miệng anh nói đấy nhé.”
Đêm hôm đó, thế giới quan của Chu Minh Hiên đã được đập đi xây lại hoàn toàn.
Còn tôi, cuối cùng cũng có thể trút bỏ lớp mặt nạ ngột ngạt để sống đúng với bản chất thật của mình.
Ngày hôm sau, kế hoạch “Dọn dẹp rác rưởi” chính thức lăn bánh.
Chu Minh Hiên bộc lộ một năng lực hành động chưa từng thấy. Anh chủ động liên hệ với em họ tôi – tiến sĩ Luật Tiểu Thất. Hai người vừa gặp đã ăn ý, nhanh chóng chốt hạ toàn bộ các chi tiết pháp lý.
Từ khâu chuẩn bị hồ sơ đến lúc nộp đơn khởi kiện lên tòa án chỉ mất đúng một ngày.
Giấy triệu tập của tòa án được gửi thẳng đến tay Tiền Bân với tốc độ ánh sáng.
Bố chồng tôi thì phát huy tối đa tầm ảnh hưởng của mình, bắt đầu đi lại thăm hỏi bà con họ hàng và lối xóm láng giềng. Ông không khóc lóc kể khổ, cũng chẳng oán thán nửa lời, mà thẳng thắn thừa nhận là do bản thân ngày xưa nhìn lầm người nên mới khiến con gái rơi vào cảnh ngộ bất hạnh.
Ông tự nhận hết mọi trách nhiệm về phần mình. Thái độ đường hoàng, thẳng thắn ấy trái lại nhận được sự đồng cảm và thấu hiểu của đại đa số mọi người. Những kẻ định bụng hóng hớt xem kịch hay cũng tự giác ngậm miệng lại.
Mẹ chồng tôi thì dồn toàn tâm toàn ý vào việc chăm sóc Chu Minh Nguyệt. Bà không còn ngồi một chỗ khóc lóc nữa, mà đổi món liên tục nấu những món ăn bổ dưỡng tẩm bổ cho con gái, trò chuyện cùng con, đưa con đi dạo công viên hít thở không khí trong lành.
Dưới sự nỗ lực của cả gia đình, tình trạng của Minh Nguyệt khá lên từng ngày. Nụ cười đã bắt đầu xuất hiện trở lại trên môi, con bé cũng nói cười nhiều hơn.
Còn tôi phụ trách ngồi ở hậu phương điều phối chung, đồng thời xử lý vài “rắc rối nhỏ” nằm ngoài vòng pháp luật.
Thằng Tiền Bân sau khi nhận được giấy triệu tập của tòa án quả nhiên không chịu ngồi yên chờ chết. Hắn gọi điện cho Minh Nguyệt không được liền mò đến tận cổng trường đại học nơi Chu Minh Hiên công tác để chặn đường quấy rối.
Chu Minh Hiên làm đúng theo lời tôi dặn: tuyệt đối không thèm đôi co nửa lời, lập tức gọi bảo vệ tới xử lý.
Tiền Bân đứng trước cổng trường lăn lộn ăn vạ, lu loa chửi bới Chu Minh Hiên là kẻ vong ân bội nghĩa, cấu kết với người nhà lừa gạt người vợ “ngây thơ chất phác” của hắn. Hắn muốn dùng áp lực dư luận để bôi nhọ thanh danh của Chu Minh Hiên.
Tiếc thay, hắn đã đánh giá quá thấp chúng tôi.
Hắn vừa làm loạn ở cổng trường xong thì ở đầu bên kia thành phố, cô bồ nhí Tiểu Lợi của hắn đã nhận được một kiện hàng chuyển phát nhanh nặc danh.
Bên trong là toàn bộ ảnh chụp Tiền Bân bạo hành Chu Minh Nguyệt, kèm theo sao kê tài khoản ngân hàng chứng minh khoản tiền năm mươi vạn tệ hắn vay thế chấp để thuê nhà mua túi hiệu cho ả.
Kèm theo đó là một mảnh giấy nhắn vỏn vẹn vài chữ:
“Thứ tình yêu đích thực mà cô tưởng bở thực chất chỉ là một kẻ bất tài ăn bám, bạo hành và nghiện cờ bạc. Nạn nhân tiếp theo chính là cô đấy.”
Tiểu Lợi sợ mất mật ngay tại chỗ.
Ngay trong đêm hôm đó, ả đã vơ vét toàn bộ những món đồ có giá trị mà Tiền Bân từng mua cho rồi cao chạy xa bay.
Lúc Tiền Bân mò về căn nhà thuê cho nhân tình, thấy cảnh tượng vườn không nhà trống, hắn tức đến mức suýt hộc máu mồm.
Đường lui cuối cùng của hắn đã chính thức tan thành mây khói.
08
Kế hoạch ăn vạ làm loạn của Tiền Bân hoàn toàn phá sản.
Hắn không những chẳng làm sứt mẻ nổi một sợi lông chân của Chu Minh Hiên, mà còn tự biến bản thân thành trò cười cho thiên hạ. Bảo vệ trường đã nhẵn mặt hắn, hễ thấy bóng dáng hắn lấp ló từ xa là xông ra đuổi thẳng cổ.
Hắn cuống cuồng đi tìm Tiểu Lợi thì phát hiện mình đã bị chặn số, không tài nào liên lạc được.
Hắn lủi thủi quay về nhà mẹ đẻ, đối diện với hắn chỉ là một bà mẹ tối ngày khóc than kể khổ và gian bếp lạnh tanh không có lấy một hạt cơm.
Sạp thịt lợn của bố hắn đã bị dẹp tiệm, nguồn thu nhập duy nhất của cả nhà bị cắt đứt hoàn toàn. Miệng ăn núi lở, bọn họ nhanh chóng nếm trải cảm giác thế nào là khó khăn.
Trước đây, nhờ có tiền trợ cấp của Chu Minh Nguyệt, cuộc sống của nhà họ Tiền vô cùng sung sướng. Mẹ Tiền Bân ngày nào cũng đánh bài hoặc đi trung tâm thương mại sắm sửa, còn Tiền Bân thì cầm tiền của vợ đi bao nuôi gái gú bên ngoài.
Bây giờ, ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Giấy đòi nợ của ngân hàng bay về tới tấp như tuyết rơi mùa đông.
Khoản vay thế chấp năm mươi vạn tệ kia, lãi mẹ đẻ lãi con, nay đã phình to thành một con số khổng lồ nằm ngoài khả năng chi trả của bọn họ.
Cả nhà họ Tiền rơi vào cảnh hỗn loạn cùng cực.
Tiền Bân và mẹ hắn bắt đầu quay sang cắn xé, chửi bới nhau vì tiền nong. Bố hắn thì tối ngày thở ngắn than dài, mượn rượu giải sầu.
Một gia đình vốn dĩ đã bị lòng tham đục khoét mục ruỗng từ bên trong, khi bị cắt đứt nguồn tiếp tế từ bên ngoài, sẽ tự động thối rữa với tốc độ chóng mặt.
Đây chính là kết cục mà tôi mong muốn.
Đối phó với cái loại người này, bạn không thể đập chết chúng nó ngay bằng một gậy. Làm thế thì hời cho chúng nó quá.
Việc bạn cần làm là rút củi đáy nồi, triệt hạ tận gốc cái rễ bám víu sinh tồn của chúng nó, rồi ngồi thong thả ngắm nhìn chúng nó tự khô héo, mục rữa và tan biến thành cát bụi.
Ngày mở phiên tòa xét xử, Tiền Bân và mẹ hắn đều có mặt.
Mới mấy ngày không gặp mà trông hai mẹ con hắn như già đi cả chục tuổi. Hốc mắt Tiền Bân trũng sâu, râu ria lởm chởm, còn bà mẹ thì mặt mày xám ngoét, tóc bạc phơ xác xơ.
Ngồi ở hàng ghế bị cáo, hai cặp mắt độc địa của chúng nó nhìn chằm chằm về phía chúng tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.