Chương 1 - Khi Bạch Nguyệt Quang Trở Về
Năm thứ ba sau khi kết hôn, “bạch nguyệt quang” của Cố Hoài Chi trở về nước.
Tối hôm đó, tôi đã thấy họ xuất hiện trên hot search.
#Tổng tài nhà họ Cố đón người cũ lúc nửa đêm, nghi ngờ tình cũ quay lại#
Trong bức ảnh, người đàn ông vốn lười nắm tay tôi thường ngày, đang cẩn thận mở cửa xe cho một cô gái mặc váy trắng.
Trời mưa rất to, anh ta che ô cho cô ấy, nửa vai bị ướt sũng, đường nét gương mặt vừa sắc lạnh vừa dịu dàng.
Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.
Còn tôi, đang ngồi trước một bàn đồ ăn nguội ngắt, giống hệt một trò cười.
01
Điện thoại rung lên một cái, là tin nhắn WeChat của Cố Hoài Chi, ngắn gọn súc tích:
【Tối nay bận, không về. Ngủ sớm đi.】
Tôi nhìn chằm chằm vào cái ảnh đại diện màu đen ấy rất lâu, cố nhịn nước mắt không để rơi xuống.
Cuối cùng, tôi đổ hết toàn bộ cơm canh trên bàn vào thùng rác.
Tôi nghĩ, có lẽ nên buông tay rồi.
Cố Hoài Chi không yêu tôi, đó là bí mật công khai trong giới.
Năm đó liên hôn, tôi là người mặt dày bám riết không buông.
Anh ta là thanh niên tài tuấn nổi tiếng cả nước, là bạch mã hoàng tử trong lòng hàng ngàn thiếu nữ.
Tôi vừa gặp đã yêu, còn dựa vào mối hợp tác làm ăn giữa hai nhà ép anh cưới tôi.
Ba năm sau hôn nhân, anh cho tôi thể diện của một mợ Cố, cho tôi thẻ đen không giới hạn, nhưng duy chỉ không cho tôi tình yêu.
Ở nhà, anh tiết kiệm từng lời, thái độ với tôi vĩnh viễn luôn là công việc là trên hết.
Trước đây tôi nghĩ, chỉ cần tôi tốt với anh, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày anh rung động.
Giờ xem ra, tất cả chỉ là tôi tự mình đa tình.
Tôi về phòng, soạn một bản thỏa thuận ly hôn.
Khoảnh khắc đặt bút ký tên, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
Ba năm nay, tôi thu lại tính cách nóng nảy, học cách trở thành một người vợ hiền thục dịu dàng trong giới hào môn.
Nhưng kiểu phụ nữ dè dặt này, tôi không muốn diễn nữa.
Tôi muốn trở về làm chính mình, cho dù tính cách tôi có tệ cỡ nào, thì trên đời này cũng chỉ có một phiên bản giới hạn là tôi.
Sáng hôm sau, tôi đặt bản ly hôn lên chiếc tủ đầu giường nổi bật nhất.
Cố Hoài Chi, tôi không hầu nữa.
Tôi không về nhà mẹ đẻ, sợ bố mẹ lo, mà chuyển thẳng đến căn hộ áp mái của bạn thân Tống Nhiễm.
“Lần này thật đấy à?” Tống Nhiễm nhìn mắt tôi sưng đỏ, đưa cho tôi một lon bia.
“Lâm Lộc, cậu đừng có lại đánh trống bỏ dùi, vài bữa nữa Cố Hoài Chi ngoắc tay một cái là cậu lại chạy về như cún con.”
“Lần này khác.” Tôi ngửa đầu uống một ngụm lớn, vị đắng lan đầy khoang miệng.
“Chu Chu về rồi.”
Chu Chu, tên đầy đủ là Thẩm Chu Chu.
Là bạch nguyệt quang mà Cố Hoài Chi không bao giờ có được.
Tống Nhiễm im lặng hai giây, sau đó đập tay cái bốp: “Má! Con trà xanh ấy về rồi á? Bảo sao cậu bỏ nhà đi. Nhưng mà ly hôn cũng tốt, với thân phận tiểu thư nhà họ Lâm của cậu, thiếu gì đàn ông tốt? Cần gì phải treo cổ trên cái cây cong què như hắn?”
“Chuẩn luôn!” Tôi mượn rượu hò hét, tắt nguồn điện thoại, ném luôn lên sofa.
“Tối nay không say không về! Tôi muốn tìm mười nam người mẫu!”
Mồm thì gào to vậy thôi, chứ đêm đó tôi chẳng đi đâu cả, ôm Tống Nhiễm khóc như chó.
Tôi thật sự rất yêu Cố Hoài Chi.
Yêu đến mức dù biết trong lòng anh có người khác, tôi vẫn nhắm mắt gả cho anh.
Nhưng tôi cũng có lòng tự trọng của mình.
02
Có lẽ là tôi say quá, khi tỉnh dậy thì đã là giữa trưa ngày hôm sau.
Đầu tôi đau như búa bổ.
Tôi mò mẫm mở điện thoại, hàng loạt tin nhắn như bom dội ầm ầm hiện ra.
Tất cả đều là cuộc gọi nhỡ của Cố Hoài Chi, hơn năm mươi cuộc.
WeChat thì nổ tung.
Cố Hoài Chi: 【Em đi đâu rồi?】
Cố Hoài Chi: 【Lâm Lộc, nghe máy.】
Cố Hoài Chi: 【Giấy ly hôn là có ý gì? Lại giận dỗi gì nữa đây?】
Cố Hoài Chi: 【Tôi ra lệnh cho em, lập tức về nhà.】
Nhìn những lời chất vấn lạnh lùng đó, chút gợn sóng trong lòng tôi cũng lập tức lặng xuống.
Thấy chưa, đây chính là Cố Hoài Chi.
Dù tôi đã muốn ly hôn, thứ anh ta quan tâm vẫn chỉ là việc tôi đang “giận dỗi”, cho rằng tôi đang thách thức quyền uy của anh ta.
Tôi bật cười khinh miệt, chỉ nhắn lại bốn chữ: 【Gặp nhau ở Cục Dân Chính.】
Rồi lại chặn anh ta thêm lần nữa.
Tôi trốn trong nhà Tống Nhiễm ba ngày.
Ba ngày đó, tôi điên cuồng mua sắm, điên cuồng ăn uống, làm hết những chuyện ba năm qua không dám làm.
Đúng lúc tôi tưởng Cố Hoài Chi cuối cùng cũng buông tay, chuẩn bị nói chuyện đàng hoàng về chi tiết ly hôn, thì anh ta lại trực tiếp tìm đến tận nơi.
Hôm đó Tống Nhiễm không có ở nhà, chuông cửa reo liên hồi.
Tôi tưởng là đồ ăn giao đến, hoàn toàn không phòng bị mà mở cửa.
Ngoài cửa, Cố Hoài Chi mặc một bộ vest đen cắt may chỉnh tề, sắc mặt u ám như trời trước cơn giông.
Quầng thâm dưới mắt rõ mồn một, cằm còn lún phún râu xanh cả người nhìn qua có chút tiều tụy.
“Lâm Lộc.” Anh gọi tên tôi, giọng khàn đến đáng sợ. “Chơi đủ chưa?”
Tôi theo phản xạ định đóng cửa, nhưng bị anh ta dùng tay chặn lại.
Anh ta ép người vào nhà, thuận tay đóng cửa, đẩy tôi lùi sát vào tường hành lang.
“Buông tôi ra!” Tôi vùng vẫy. “Đây là nhà tôi… không đúng, đây là nhà bạn tôi, anh đang xâm nhập bất hợp pháp đấy!”
Cố Hoài Chi giả điếc. Ánh mắt anh ta khóa chặt lấy tôi, trong đó hiện rõ một loại điên loạn tôi không sao hiểu nổi.
“Tại sao không nghe máy? Tại sao chặn tôi? Tại sao để lại tờ giấy đó?”
“Vì tôi muốn ly hôn!” Tôi gào lên. “Cố Hoài Chi, anh không hiểu tiếng người à? Tôi không yêu anh nữa, tôi không muốn sống với anh nữa!”
Không khí trong khoảnh khắc đó như đông cứng lại.
Con ngươi Cố Hoài Chi co rút kịch liệt, như thể vừa nghe thấy điều gì không thể tin nổi.
Anh ta đột nhiên cúi đầu, hung hăng hôn tôi.
Không phải hôn, mà là cắn xé.
Mang theo trừng phạt, mang theo phẫn nộ.
“Ưm… Cố Hoài Chi, đồ khốn!”
Tôi dùng sức đẩy anh ra, trở tay tát anh một cái.
“Chát” một tiếng, vang lên giòn tan.
Cố Hoài Chi bị đánh lệch cả đầu.
Anh ta giữ nguyên tư thế đó vài giây, rồi chậm rãi quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt ấy, như một con chó lớn bị chủ vứt bỏ, vừa đáng thương lại vừa hung dữ.
“Em muốn ly hôn với tôi?” Anh ta nghiến răng, “Là để nhường chỗ cho ai? Hả? Thằng mặt trắng đưa em về hôm qua?”
Tôi sững người.
Thằng mặt trắng? Hôm qua là em họ của Tống Nhiễm lái xe đưa chúng tôi về mà.
“Anh theo dõi tôi?” Tôi nhìn anh ta không thể tin nổi.
“Là em chủ động trêu chọc tôi trước.” Cố Hoài Chi siết chặt cổ tay tôi, lực tay mạnh đến đáng sợ. Lâm Lộc, kết hôn là do em đòi. Bây giờ muốn ly hôn? Không có cửa. Trừ khi tôi chết.”
Nói xong, anh ta bế bổng tôi lên, sải bước ra ngoài.
“Cố Hoài Chi, anh thả tôi xuống! Tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”
“Báo đi.” Anh ta vỗ một cái lên mông tôi. “Cảnh sát không quản vợ chồng cãi nhau.”