Chương 9 - Khế Ước Nước Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ta rất tỉnh táo.”

Yết hầu hắn khẽ chuyển động.

Ta kéo hắn cúi xuống một chút rồi chủ động hôn lên môi hắn.

Toàn thân Mặc Kế Châu cứng đờ.

Dường như hắn không dám tin.

Một lát sau, cuối cùng hắn cũng đưa tay ôm lấy eo ta, nhẹ nhàng đè ta xuống trong rèm đỏ.

Nến đỏ lay động.

Những ngọn đèn biển ngoài rèm lần lượt sáng lên.

Ta nghe thấy hắn ghé sát bên tai, giọng nói khàn khàn đến mức khác thường.

“Âm Âm, nếu nàng hối hận, bây giờ vẫn còn kịp.”

Ta vòng tay qua cổ hắn, nhẹ giọng nói:

“Mặc Kế Châu, ta không hối hận.”

Trong khoảnh khắc ấy, chút kiềm chế cuối cùng trong mắt hắn hoàn toàn tan vỡ.

Rèm đỏ buông xuống.

Căn phòng tràn ngập hương thơm của hoa hải đường.

Gió xuân ấm áp trong màn ngọc.

Một đêm dịu dàng dài vô tận.

## 12

Khi trời vừa sáng, tiếng chuông của điện Hải Thần bỗng vang lên ba lần.

Ta vẫn còn mơ màng ngủ, nghe thấy Mặc Kế Châu nhỏ giọng nói bên tai:

“Đừng sợ, là Hải Thần giáng hình phạt.”

Ta lập tức tỉnh táo.

Mặc Kế Châu dịu dàng kéo chăn phủ kín người ta.

“Ân Tắc đã tặng giọt nước mắt đầu tiên cho người khác, lại bị giải trừ khế ước vào ngày cuối cùng trước hôn lễ.”

“Đây là chuyện mất mặt chưa từng xảy ra trong mấy trăm năm qua của tộc người cá.”

“Hải Thần đương nhiên sẽ không bỏ qua cho hắn.”

“Nếu bỏ mặc chuyện này, những người cá khác sẽ bắt chước theo.”

“Đến lúc đó, sẽ có thêm nhiều nữ tử bị tổn thương.”

Sau này ta mới biết, khi Ân Tắc vừa đi đến trước điện Hải Thần, nước biển dưới chân đột nhiên cuộn trào.

Một luồng thần quang màu xanh từ trên trời giáng xuống, ép chặt chàng trên bậc thang nước.

Đầu gối Ân Tắc mềm nhũn.

Chàng nặng nề quỳ xuống.

Trong gương Hải Thần, tất cả những chuyện xấu xa chàng từng làm đều được tái hiện.

Mọi người đều nhìn thấy rõ ràng.

Trưởng lão nhắm mắt lại.

“Ân Tắc, ngươi vứt bỏ người đã kết khế ước, sỉ nhục khế ước người cá, chưa thành hôn đã đánh mất sự trong sạch.”

“Ngươi đã phạm vào đại kỵ của tộc người cá.”

“Từ hôm nay, ngươi bị xóa tên khỏi danh sách hôn phối, khai trừ khỏi gia phả.”

“Sau khi chịu ba đạo lôi phạt, ngươi sẽ bị đưa vào rãnh biển không ánh sáng, canh giữ đèn Hải Thần ba trăm năm.”

n Tắc lập tức ngẩng đầu.

“Không!”

“Ta còn phải đi tìm Âm Âm.”

“Ta vẫn chưa xin lỗi nàng.”

Nhưng không ai để ý đến chàng.

Trong chớp mắt, ba đạo lôi phạt đồng thời giáng xuống.

Vảy trên người Ân Tắc lập tức vỡ nát.

Một ngụm máu tươi phun ra khỏi miệng.

Ngay sau đó, một luồng thần quang chui vào giữa trán chàng.

Chàng hét thảm một tiếng.

Khóe mắt chảy xuống hai giọt lệ máu.

Nhưng sau khi những giọt lệ máu rơi xuống đất, chúng không còn kết thành ngọc.

Chỉ biến thành một vũng nước đục ngầu.

Trưởng lão thở dài.

“Hải Thần đã thu hồi năng lực kết ngọc của ngươi.”

n Tắc cứng đờ tại chỗ.

Giống như toàn bộ linh hồn đã bị rút khỏi cơ thể.

Đúng lúc ấy, Ôn Tửu Nhi cũng bị người áp giải đến.

Quần áo nàng ta lộn xộn.

Trên cổ tay vẫn đeo viên ngọc vốn không thuộc về mình.

Khi nhìn thấy Ân Tắc, nàng ta theo bản năng lùi về sau một bước.

Nhưng khoảnh khắc Ân Tắc nhìn thấy nàng ta, sự chết lặng trong mắt đột nhiên biến thành hận ý ngập trời.

“Ôn Tửu Nhi!”

Chàng gần như nghiến ba chữ này qua kẽ răng.

Ngay sau đó, chàng lập tức lao về phía nàng ta.

Nếu không phải xiềng xích Hải Thần đột nhiên hạ xuống, quấn chặt cổ tay chàng, có lẽ chàng đã bóp gãy cổ Ôn Tửu Nhi ngay tại chỗ.

Ôn Tửu Nhi sợ hãi hét lên:

“Ân Tắc ca ca!”

“Đừng gọi ta như vậy!”

Đôi mắt Ân Tắc đỏ ngầu.

Hận ý mãnh liệt khiến tất cả mọi người đều kinh hãi.

“Ta hận không thể nghiền xương nàng thành tro.”

“Sao nàng vẫn còn mặt mũi sống trên đời?”

Ôn Tửu Nhi bị sát ý trong mắt chàng dọa đến mức cả người run rẩy.

Nhưng xiềng xích Hải Thần vẫn quấn chặt lấy Ân Tắc.

Chàng càng giãy giụa, xiềng xích càng siết chặt.

Từng mảnh vảy bị cạo xuống.

Máu tươi chảy dài theo bậc thang nước.

Trưởng lão chán ghét nói:

“Hải Thần không cho phép ngươi giết nàng ta.”

“Nàng ta có tội, ngươi cũng có tội.”

“Một người lừa lấy ngọc lệ trong tim.”

“Một người vứt bỏ người đã kết khế ước.”

“Kẻ lừa ân tình, người phụ bạc.”

“Không ai có thể sạch sẽ thoát khỏi chuyện này.”

Ôn Tửu Nhi khóc lóc lắc đầu.

“Không liên quan đến ta.”

“Là chính hắn tin ta.”

“Là chính hắn tự nguyện tặng viên ngọc cho ta.”

Nghe thấy vậy, Ân Tắc bỗng bật cười.

Tiếng cười khàn khàn khiến người khác rợn tóc gáy.

“Đúng vậy.”

“Là ta ngu ngốc.”

“Cho nên người ta hận nhất là nàng.”

“Cũng là chính bản thân ta!”

Vừa dứt lời, viên ngọc màu xanh lam trên cổ tay Ôn Tửu Nhi đột nhiên nứt vỡ.

Những mảnh sáng nhỏ như kim chui vào da thịt nàng ta.

Nàng ta hét thảm, quỳ xuống đất, ôm ngực đau đớn co giật toàn thân.

Trưởng lão nhìn nàng ta, giọng nói không có chút thương hại.

“Phàm nhân trộm ngọc lệ trong tim của người cá, lừa lấy ân tình, làm ô uế sự trong sạch của người cá.”

“Nhưng hai người đã có quan hệ xác thịt.”

“Sau này hai người sẽ trở thành phu thê, vận mệnh đời đời kiếp kiếp gắn liền với nhau.”

“Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha.”

“Phạt ngươi chịu mảnh ngọc nhập cốt, ngày ngày bị lửa thiêu đốt trái tim.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)