Chương 3 - Khẩu Súng Màu Hồng Tại Địa Phủ
Ta mở mắt ra, chỉ thấy không biết từ đâu A Võ đã rút ra một tấm… khiên chống bạo động bằng giấy, vững vàng chặn được đòn tấn công của Hắc Sơn Lão Quỷ.
Trên tấm khiên còn in một gương mặt cười hoạt hình thật lớn.
Ta nhớ ra rồi, đây là sản phẩm từ trận cãi nhau tuần trước của cha mẹ ta.
Mẹ ta muốn đốt một chiếc túi, cha ta muốn đốt một bộ giáp, cuối cùng kết quả thỏa hiệp chính là chiếc khiên chống bạo động họa tiết monogram LV in mặt cười này.
Lúc đó ta còn chê gu thẩm mỹ của cha, không ngờ bây giờ lại cứu mạng.
Hắc Sơn Lão Quỷ một đòn không thành, mặt mũi có chút khó coi. Hắn gầm lên, âm khí trên người tăng vọt, rõ ràng là định dùng thật.
A Võ tuy có thể chặn lại, nhưng rõ ràng cũng bắt đầu vất vả.
Ta không thể trốn tiếp được nữa.
Ta hít sâu một hơi, bước ra từ sau lưng A Võ, giơ khẩu Gatling Hello Kitty của mình lên.
“Không được bắt nạt cha ta!”
Ta giận dữ hét một tiếng, bóp cò.
3.
“Tạch tạch tạch tạch tạch——!”
Tiếng súng đinh tai nhức óc vang vọng khắp hang núi, những viên đạn cấu thành từ âm khí trút ra như mưa bão.
Hắc Sơn Lão Quỷ rõ ràng không ngờ thứ màu hồng này lại có hỏa lực mạnh đến vậy. Hắn bị màn đạn dày đặc bắn đến liên tục lùi lại, áo giáp trên người bị bắn lỗ chỗ, âm khí tản ra khắp nơi.
“Lão đại!” Con quỷ cụt tay và đám đàn em khác sợ đến hồn bay phách lạc, muốn xông lên giúp, lại bị A Võ dùng khiên chống bạo động đập bay từng con một.
Hắc Sơn Lão Quỷ vừa kinh hãi vừa tức giận. Hắn không ngờ bản thân lại chịu thiệt trước một con ma mới và một đống đồ chơi bằng giấy.
“Ngươi muốn chết!”
Hắn gào lên, cắm đại đao xuống đất, hai tay kết ấn. Một luồng hắc khí còn đậm đặc hơn trước tuôn ra từ cơ thể hắn, hình thành một cái đầu lâu khổng lồ trước mặt hắn.
Cái đầu lâu đó há to miệng, phát ra tiếng gào không âm thanh. Một lực hút mạnh mẽ truyền tới, ta cảm giác hồn thể của mình sắp bị hút qua đó.
Đạn của ta bắn vào đầu lâu chỉ có thể tạo ra từng vòng gợn sóng, căn bản không thể làm nó bị thương.
“Đây là tuyệt chiêu của ta, ‘Phệ Hồn Hống’. Con nhóc, hóa thành mảnh vụn cho ta!”
Hắc Sơn Lão Quỷ cười dữ tợn.
Ta cảm giác sức mạnh của mình đang trôi đi với tốc độ cực nhanh, tiếng súng Gatling cũng trở nên yếu ớt.
Không được, cứ tiếp tục thế này ta chết chắc.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, sau lưng ta lại một lần nữa sáng lên ánh lửa ấm áp.
Lần “thả dù” này có quy mô đặc biệt hoành tráng.
Đầu tiên là một gói hàng giấy khổng lồ rơi xuống. Trên gói hàng dùng nét chữ xiêu vẹo viết:
“Con gái, nghe nói con làm đại ca rồi, mẹ làm cho con bộ đồ mới, ra ngoài phải có thể diện!”
Gói hàng bung ra, bên trong là một chiếc… váy phượng hoàng bảy màu đính đầy kim sa và kim cương nhựa, vạt váy còn có dải đèn LED, nhấp nháy liên tục, chói đến mức ta hoa cả mắt.
Gu thẩm mỹ của mẹ ta lúc nào cũng có thể cho ta một đòn chí mạng ở những nơi không ngờ nhất.
Nhưng vẫn chưa hết.
Ngay sau đó, một cái thùng còn lớn hơn rơi xuống. Bên trên là nét chữ rồng bay phượng múa của cha ta:
“Sợ thiếu hỏa lực, hiểu không?”
Cái thùng nứt ra, bên trong là một khẩu… RPG, đầu đạn hình trái tim.
Ta: “…”
Cha, có phải cha hiểu lầm con hơi sâu rồi không?
Hắc Sơn Lão Quỷ nhìn thấy cảnh tượng buồn cười này, đầu tiên sững ra, sau đó cười lớn điên cuồng:
“Ha ha ha ha! Đây là viện trợ của ngươi à? Một đống rác rưởi! Chết cho ta!”
Hắn tăng sức mạnh, lực hút của đầu lâu càng mạnh hơn.
Ta bị hút đến đứng không vững, mắt thấy sắp bị nuốt chửng.
A Võ xông tới muốn kéo ta, nhưng cũng bị lực hút ảnh hưởng, hành động trở nên chậm chạp.
Trong lúc tuyệt vọng, ta ma xui quỷ khiến nắm lấy chiếc váy phượng hoàng bảy màu kia.
Ngay khi tay ta chạm vào chiếc váy, vô số mảnh kim sa và kim cương nhựa khảm trên váy bỗng bùng lên ánh sáng chói mắt. Dải đèn LED càng sáng như ban ngày.
Ánh sáng này có tác dụng áp chế cực mạnh với quỷ hồn. Hắc Sơn Lão Quỷ bị chói đến hét thảm một tiếng, ngay cả đầu lâu của Phệ Hồn Hống cũng mờ đi vài phần.
Có tác dụng!
Ta không kịp nghĩ nhiều, cố hết sức khoác chiếc váy chẳng khác gì biển hiệu đèn neon này lên người.
Trong nháy mắt, ta cảm giác bản thân như mặc lên một lớp áo giáp kiên cố, lực hút khủng bố kia vậy mà bị ngăn cách hơn phân nửa.
Mẹ ta, trong lúc đánh bừa đánh bạ, vậy mà đốt cho ta một trang bị phòng ngự pháp thuật cấp cao!
Hắc Sơn Lão Quỷ rõ ràng cũng phát hiện điểm này, hắn tức đến hỏng cả người, gào lên:
“Không thể nào! Đây chỉ là đồ giấy bình thường!”
“Không có gì là không thể!”
Ta ổn định cơ thể, ném khẩu Gatling đã gần hết đạn đi, vác khẩu RPG hình trái tim cha ta vừa đưa tới.