Chương 6 - Khăn Tay Và Những Bí Mật
Còn nữa, những dược liệu dự trữ trong tiểu trù phòng kia, tuy đa phần đều trân quý, không thường thấy. Nhưng thần thiếp hồi nhỏ cũng đã theo quân y thấy qua chút ít, biết có vài thứ dược tính xung khắc. Điện hạ tôn quý nhường nào, thái y hầu hạ ngài sao có thể phạm phải sai lầm như vậy. Cho nên đủ thấy người này là tâm phúc của Điện hạ, những thang thuốc cứu mạng kia chẳng qua là sắc cho người ngoài xem mà thôi.”
Ánh mắt Nam Cảnh Xuyên nhìn ta hoàn toàn thay đổi.
10.
Ngài im lặng hồi lâu, tao nhã nhấp một ngụm trà.
“Tố Tố thông tuệ hơn người là một lẽ, nàng có thể nói thật những điều này cho biết, e là còn có cầu xin gì khác phải không?”
Ta đặt đồ vật xuống, nghiêm túc nhìn vào mắt ngài.
“Điện hạ, thần thiếp ban đầu tự tiến cử làm Thái tử phi, thực sự là đã tin vào ván cờ ngài bày ra. Thần thiếp không có tâm trèo cao, cũng không dám mơ tưởng đến vị trí Thái tử phi, thậm chí là Hoàng hậu sau này. Ngài cũng biết những lời đàm tiếu trong kinh về thần thiếp trước đây rồi. Thần thiếp bốc đồng mạo muội, khó đảm đương đại nhiệm. Thật sự sợ sau này bản thân phạm lỗi sẽ liên lụy đến cha huynh. Cho nên… Điện hạ, ngài xem nếu lúc này thần thiếp phối hợp với ngài diễn nốt màn kịch này. Chờ khi mọi chuyện ngã ngũ, Điện hạ quyết thắng thiên lý, liệu có thể… ừm… liệu có thể cho phép thần thiếp rời đi?”
Nam Cảnh Xuyên cười như không cười nhìn ta, nhưng hồi lâu vẫn không đáp lại lời đề nghị của ta.
Chậc chậc!
Thiên gia vô tình, lòng vua như sắt!
Ngay khi ta bắt đầu dùng vẻ mặt để mắng thầm thì Nam Cảnh Xuyên cuối cùng không nhịn được mà bật cười.
“Kim bài miễn tử.”
“Cái gì?”
“Cô nếu thành sự, tất sẽ ban cho Lục gia một tấm kim bài miễn tử. Để tránh cho nàng cứ mãi lo lắng bản thân sẽ liên lụy đến cha huynh. Còn về những chuyện khác… đến lúc đó bàn sau.”
Thật đúng là bất ngờ ngoài ý muốn!
Ta sợ Nam Cảnh Xuyên đổi ý, vội vàng cùng ngài đập tay thề ước. Nam Cảnh Xuyên đã dám lộ diện trước mặt ta, vậy chuyện bị ám sát cũng không cần phải giấu ta nữa.
“Quả thực là người của lão Tam đã hạ độc thủ với Cô. Tuy nhiên may nhờ lời nhắc nhở của Tố Tố ngày hôm đó, Cô đã sớm có chuẩn bị, nhờ vậy mới không để chúng đắc thủ. Chỉ là chúng dám động thủ với trữ quân, tất nhiên là đã chuẩn bị vẹn toàn rồi. Phụ hoàng và người của Cô đều đang truy tra, nhưng đến nay thu hoạch được rất ít.”
Ta chống cằm suy nghĩ một lát, cũng có vài ý tưởng.
“Điện hạ, thần thiếp có vài ý kiến thiển cận, nói ra ngài đừng cười chê. Ngài ban đầu là ở ranh giới giữa hai châu Lệ, Hành bị lộ hành tung, vừa đặt chân lên địa giới Hành Châu lập tức bị tập kích, đúng chứ?”
Nam Cảnh Xuyên gật đầu: “Phải, nghĩ lại thì thích khách đã mai phục sẵn trong cảnh nội Hành Châu rồi.”
Ta không mấy đồng tình với cách nói này của ngài.
“Điện hạ, thần thiếp trái lại cảm thấy… Lệ Châu so với Hành Châu càng khả nghi hơn. Thích khách muốn mai phục trữ quân, từ lúc nhận được thông tin tại ranh giới hai châu cho đến khi hoàn thành cuộc ám sát trong cảnh nội Hành Châu. Chu kỳ bố trí này quá ngắn, rất khó để hành sự chu toàn. Nếu muốn vạn vô nhất thất, bọn chúng tất nhiên đã để mắt tới Điện hạ ngay khi còn ở trong cảnh nội Lệ Châu rồi. Hơn nữa nếu không có nội ứng, thông tin cũng sẽ không chính xác đến thế.”
Nam Cảnh Xuyên thực sự nhìn ta với cặp mắt khác xưa. Ta cố gắng huy động những thông tin trong não, cuối cùng cũng nhớ ra điều gì đó.
“Điện hạ có biết về Trung Võ Thủ bị quân ở gần Lệ Châu không?”
Nam Cảnh Xuyên ngẩn ra, không hiểu điều này có quan hệ gì với Thủ bị quân.
Ta mỉm cười giải đáp thắc mắc cho ngài.
“Điện hạ, không phải thần thiếp đa nghi, Lệ Châu càng như sắt đá một khối thì càng khiến người ta sinh nghi. Ngài lúc này dẫu có triệt tra vùng trọng địa kinh sư, dưới chân thiên tử, cũng chưa chắc làm được mức không một kẽ hở. Một phủ châu hẻo lánh như Lệ Châu, nếu không phải đã sớm chuẩn bị thì làm sao có thể rút lui an toàn. Nhưng nếu nói Lệ Châu có điểm yếu gì, thì đó chính là quan trường Lệ Châu và Trung Võ Thủ bị quân bất hòa. Điều này trong giới võ tướng chẳng phải bí mật gì, từ xưa đến nay quan hệ giữa trú quân và phủ quan địa phương đều rất vi diệu. Chỉ là náo loạn đến mức nước lửa không dung như Lệ Châu thì quả thực không nhiều. Điện hạ nếu muốn tra Lệ Châu, chi bằng hãy lợi dụng lực lượng của Thủ bị quân.”
Nam Cảnh Xuyên đột nhiên âu yếm nhéo mũi ta một cái.
11.
“Tố Tố không biết đó thôi, người của Cô đã sớm tra qua rồi, bên phía Thủ bị quân cũng chẳng thu hoạch được gì.”
Ta không phòng bị, bị ngài làm cho đỏ mặt tía tai, mãi một lúc lâu mới tìm lại được mạch suy nghĩ.
“Điện hạ—ngài thật là!”
Thấy ngài mỉm cười không nói, ta vội vàng tiếp tục nói chính sự.
“Điện hạ, mưu hại trữ quân tội cùng phản quốc, đây là đại sự sao gia diệt tộc. Thủ bị quân dù có thù hận trời cao với quan trường Lệ Châu cũng không dám lội vào vũng nước đục này lúc này đâu. Nhưng rắn có đường của rắn, chuột có đường của chuột. Thường thì giới giang hồ cửa sau ở địa phương có quan hệ khá tốt với trú quân. Người của Điện hạ chi bằng hãy bắt đầu từ hắc đạo, nhất định có thể đào bới được không ít tin đen của quan phủ Lệ Châu. Dẫu cho tạm thời chưa liên quan đến việc trữ quân bị tập kích, nhưng một khi cái lỗ hổng đã được xé ra, Điện hạ muốn tra gì tiếp theo cũng dễ dàng hơn.
Ngài yên tâm, trú quân tự mình không ra mặt, họ vẫn sẽ an toàn. Cho nên nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội báo thù phủ quan địa phương này đâu. Có sự ra hiệu từ trong quân, người của hắc đạo cũng sẽ phối hợp hơn nhiều. Điện hạ thuận theo dây leo mà tìm quả, định có thể tìm thấy chút ít manh mối! Thế gian này không có bức tường nào không lọt gió, một sáng một tối tiến hành đồng thời hai hướng, thần thiếp không tin đối phương có thể tính toán không sai một li!”
Ta thao thao bất tuyệt một hồi, quay đầu lại mới thấy Nam Cảnh Xuyên đang nhìn ta đầy ý cười. Ta ngượng ngùng gãi gãi gò má.
Nam Cảnh Xuyên dịu dàng xoa đầu ta: “Không có gì, là Cô phải đa tạ Tố Tố.”
Ta tự có ưu thế xuất thân từ tướng môn, cho nên lời nhắc nhở của ta quả thực có thể giúp Nam Cảnh Xuyên phá vỡ thế bế tắc.
Thái tử điện hạ tuy lúc đầu chưa tìm ra phương pháp, nhưng dẫu sao cũng là trữ quân, sau khi mở mang đầu óc thì như có thần giúp. Việc phe cánh Tiết Quý phi và Tam hoàng tử mưu hại Thái tử nhanh chóng có tiến triển.
Trên triều đình dưới đình cung, trong kinh thành này vốn chẳng có bí mật nào thực sự. Những cuộc thảo luận về việc Bệ hạ sẽ hỏi tội Tiết Quý phi và Tam hoàng tử như thế nào diễn ra rôm rả, không khí trong thành lại trở nên căng thẳng.
Thanh đao treo trên cổ Tiết gia cuối cùng vẫn ép người ta đến mức phát điên.
Vào một đêm khuya bình thường, mẹ con Tiết Quý phi nội ứng ngoại hợp với Tiết gia, Tiết lão tướng quân đích thân dẫn theo hai trăm thân tín xông vào hoàng cung.
Lấy danh nghĩa thanh quân trắc để đòi giết Hoàng hậu, hơn nữa còn ép Bệ hạ lập chiếu thư, lập tức nhường ngôi cho Tam hoàng tử.
Bọ ngựa bắt ve sầu hoàng tước đứng sau lưng, Nam Cảnh Xuyên để mặc lời đồn đến nay chính là đang ép Tiết gia mưu phản.
Hai trăm quân Tiết gia và năm trăm quân Ngự lâm vốn còn đang ở thế đối đầu. Cho đến khi Nam Cảnh Xuyên cùng đại ca ta dẫn theo ba ngàn thiết giáp quân Lục gia xuất hiện, Tiết gia mới cuối cùng hiểu ra đại thế đã mất.
Đại ca ta một mũi tên bắn xuyên cổ họng Tiết lão tướng quân, quân phản loạn như rắn mất đầu.
Sáng sớm ngày hôm sau, cục diện quyền lực của kinh thành đã được chia lại. Cho đến khi Bệ hạ công bố chỉ dụ sao gia diệt tộc, nhiều người mới hậu tri hậu giác mà toát mồ hôi lạnh.
Mà ta nhìn vị huynh trưởng nhà mình đang ngồi đối ẩm với Nam Cảnh Xuyên, trong lòng cạn lời. Đại ca ta chẳng mảy may nhận ra sự bực bội của ta, chỉ liên tục phàn nàn với ta.
“Lão già nhà họ Tiết kia thật xảo quyệt! Còn biết giấu đứa con trai bảo bối của lão đi! Ta nói cho muội biết, hôm qua ta còn nghĩ, nhất định phải làm thịt cái thằng con rùa Tiết Tứ kia! Dám bắt nạt đến đầu em gái ta, ta nhất định khiến hắn chết không toàn thây!”
Nam Cảnh Xuyên cười híp mắt rót cho đại cữu huynh (anh vợ) một chén rượu.
“Đại ca yên tâm, Cô cũng sẽ không buông tha cho hắn! Nhất định trút giận giúp Tố Tố!”
Hai người đẩy chén đổi chén, chẳng ai để ý đến sự buồn bực của ta.
Vị đại ca ngốc nghếch của ta bị người ta bán đứng mà còn không biết!
12.
Xung quanh kinh thành có bao nhiêu quân đội không thể điều động, Nam Cảnh Xuyên hà tất phải khiến đại ca ta từ ngàn dặm xa xôi bí mật về kinh!
Chàng rõ ràng là muốn dùng công lao cần vương cứu giá của Lục gia để khóa chặt vị trí Thái tử phi của ta!
Đại ca ta không mạo hiểm vào kinh thì ta cũng đã sớm tự mình giành được tấm kim bài miễn tử này cho Lục gia rồi!
Giờ thì hay rồi, cả hai anh em đều bị người ta cầm chân!
Thấy mắt ta sắp trợn ngược lên tận trời, đại ca ta mặt ngơ ngác: “Tố Tố muội sao vậy? Có phải trong người không khỏe không?”
Nam Cảnh Xuyên cười lớn.
“Đại ca không cần lo lắng, Tố Tố là đang vui đấy. Nàng ấy lúc thường hay làm nũng với Cô cũng đều là bộ dạng này, khiến đại ca chê cười rồi.”
Đại ca ta vui mừng khôn xiết: “Điện hạ và Tố Tố tình cảm thật tốt!”
Ta thật muốn cầm búa gõ vào đầu huynh ấy một cái cho tỉnh. Đều là cha mẹ sinh ra, sao huynh ấy ngoài đánh trận ra thì chẳng hiểu cái gì cả!
Nhưng sự thẳng thắn và phóng khoáng của đại ca cũng khiến ta nhìn thấu suốt. Lục gia cần ta ở trong kinh trấn giữ.
Phụ quốc chi thần, quốc chi trọng khí, có người chinh chiến bên ngoài thì phải có người đứng giữa tâm xoáy.
Ta hậm hực liếc nhìn Nam Cảnh Xuyên đang nắm tay mình một cái, bất lực ngồi xuống bên cạnh chàng. Vị trí Thái tử phi này, ta cũng nhận mà không thấy thẹn.
Tám năm sau, Bệ hạ trọng bệnh thoái vị. Khi đó Nam Cảnh Xuyên vốn đã đại quyền độc lãm, một mình quyết đoán mọi việc thuận lợi đăng cơ.
Ngày mùng tám tháng Tư, đại điển đăng cơ và đại điển phong hậu của tân đế đồng thời được cử hành.
Nam Cảnh Xuyên đứng ở nơi cao nhất thế gian, nhìn ta thân mặc hoàng hậu cát phục từ từ bước về phía chàng. Chàng thâm tình khẩn khoản, mày mắt hàm tiếu.
“Đây là đại hôn trẫm còn nợ Tố Tố, hôm nay bù đắp lại. Từ nay về sau, Đế Hậu đồng tâm, nhật nguyệt hợp bích, hà thanh hải yến, thiên hạ thái bình!”
[HẾT]