Chương 2 - Kết Nối Thời Gian
Tôi dựa vào vali chợp mắt một lúc. Trong cơn mơ màng, điện thoại rung lên rất nhiều lần.
Là tin nhắn trong nhóm lớp.
“Sao Thẩm Dữ không tới buổi tụ tập vậy?”
“Hình như cô ấy cãi nhau với Trần Tinh Hứa rồi.”
“Trần Tinh Hứa đi cùng Bùi Tri Ý đó. Bùi Tri Ý mặc váy trắng xinh thật.”
Tôi chuyển nhóm lớp sang chế độ im lặng.
Khi tàu bắt đầu chạy, trang ẩn danh lại vang lên.
“Em đang trên tàu à?”
“Ừ.”
“Tốt. Đến Nam Thành thì tới trường báo danh trước. Ký túc xá quốc tế tòa B phòng 403, anh tra sẵn giúp em rồi.”
“Đến cả số phòng ký túc của tôi anh cũng biết?”
“Anh biết từng ngày trong mười hai năm tương lai của em.”
Anh ta dừng một chút, rồi gửi tiếp một câu:
“Bao gồm cả chuyện xảy ra bên đó sau khi em rời đi hôm nay.”
“Chuyện gì?”
“Em muốn nghe không?”
Phong cảnh ngoài cửa sổ lùi nhanh về phía sau. Tôi cắn nhẹ môi.
“Nói đi.”
“Hôm nay là buổi tụ tập tốt nghiệp. Trần Tinh Hứa dẫn Bùi Tri Ý tới. Cô ta khoác tay nó bước vào phòng bao.”
“Nó kéo ghế cho cô ta, đưa khăn giấy, chắn rượu giúp cô ta. Cả lớp đều nhìn thấy.”
“Nửa chừng, nó ra hành lang hút thuốc, tiện tay nhắn cho em một tin.”
Tôi vô thức nhìn vào danh bạ. Trong danh sách đen yên tĩnh không có động tĩnh.
“Cậu ấy nhắn gì?”
“Hôm nay tụ tập sao cậu không tới?”
“Rồi sao nữa?”
“Tin nhắn hiển thị bị từ chối nhận. Nó sững ra hai giây, rồi quay lại phòng bao tiếp tục bóc tôm cho Bùi Tri Ý.”
Tôi bật cười, chẳng biết là vì tức hay vì bị hai giây sững sờ ấy đâm đau.
“Nói tiếp.”
“Lúc buổi tụ tập tan, giáo viên chủ nhiệm gọi nó lại.”
“Thầy hỏi: ‘Trần Tinh Hứa, em biết thủ khoa khối tự nhiên toàn tỉnh năm nay là ai không?’”
“Nó nói không biết.”
“Thầy nói: ‘Là Thẩm Dữ. Hai đứa chẳng phải lớn lên cùng nhau sao?’”
“Cô ấy thi được 713 điểm, đứng đầu toàn tỉnh. Thư mời phỏng vấn của sở giáo dục sáng nay đã gửi tới trường rồi.”
“Thầy tìm cô ấy cả ngày mà không tìm thấy.”
Tôi không gõ chữ.
Đầu bên kia vẫn tự nói tiếp.
“Giáo viên chủ nhiệm còn nói, ban đầu Thẩm Dữ đăng ký Cáp Nhĩ Tân, sau đó nửa đêm đổi sang Đại học Nam Thành. Chuyện này không bình thường.”
“Trần Tinh Hứa nghe xong đứng ở hành lang không động đậy. Bùi Tri Ý gọi nó ba tiếng, nó cũng không quay đầu.”
“Nó gọi cho em mười bảy cuộc, tất cả đều không liên lạc được.”
Thành phố ngoài cửa sổ đã lùi xa.
Ánh sáng ngày mới chiếu vào toa tàu, mọi thứ bình thường đến lạ.
Tôi gõ hai chữ:
“Đáng đời.”
Gửi xong vẫn thấy chưa đủ, tôi bổ sung thêm một câu.
“Cậu ấy bảo tôi lên trang ẩn danh than thở. Bây giờ tôi than rồi, chẳng phải rất tốt sao?”
Đối phương rất lâu không trả lời.
Tròn ba phút sau, tin nhắn hiện lên.
“Không tốt chút nào.”
“Thẩm Dữ, trong dòng thời gian của nó, nó đã tìm em mười hai năm nhưng vẫn không tìm thấy.”
“Trong thế giới của anh…”
“Sai khi em lên chuyến tàu này, em không bao giờ xuất hiện nữa.”
Chương 2
5
“Không bao giờ xuất hiện nữa là sao?”
Tôi gõ câu này ba lần, mỗi lần đều dùng sức bấm gửi.
Con trỏ trong trang ẩn danh nhấp nháy rất lâu.
“Em thật sự muốn nghe?”
“Nói.”
“Trong dòng thời gian của anh, em tới Cáp Nhĩ Tân.”
“Tháng mười hai năm nhất đại học, bạn cùng phòng của em báo cảnh sát, nói em ra ngoài lúc ba giờ sáng rồi không bao giờ quay lại.”
“Họ tìm thấy thẻ sinh viên của em bên bờ sông Tùng Hoa.”
“Những thứ khác thì không còn gì.”
Ngón tay tôi cứng lại trên màn hình. Ánh sáng ngoài cửa sổ tàu biến thành một vệt trắng.
“Cảnh sát tìm kiếm suốt một tháng. Mặt sông đóng băng, chẳng tìm được gì.”
“Khi anh nhận được điện thoại của mẹ, anh đang trong phòng thi cuối kỳ. Trong điện thoại, mẹ anh khóc đến mức không nói nổi một câu hoàn chỉnh.”
“Anh ngồi tàu ba mươi sáu tiếng tới Cáp Nhĩ Tân. Đứng bên bờ sông Tùng Hoa, âm ba mươi lăm độ, anh đứng cả ngày.”
“Sau khi mùa xuân đến, băng tan, anh từng nhảy xuống đó một lần. Bị người qua đường kéo lên.”
“Sau đó mỗi mùa đông, anh đều bay tới Cáp Nhĩ Tân, đứng bên bờ sông ấy cả ngày.”
“Mười hai năm.”
Tôi nhìn những dòng chữ ấy, dạ dày cuộn lên, nước mắt rơi xuống màn hình.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó anh bán công ty, bán nhà. Tìm được một người nghiên cứu thông tin thời gian. Tất cả mọi người đều nói anh điên rồi.”
“Anh mất bốn năm, chỉ làm được một việc: gửi tin nhắn chữ tới một thời điểm cố định.”
“Thời điểm đó là đêm kết thúc kỳ thi đại học.”
“Người nhận chỉ có thể là em.”
“Vậy trang ẩn danh là do anh tạo.”
“Đúng. Anh để bản thân mười tám tuổi gửi link cho em, vì đó là cách duy nhất anh chắc chắn em nhất định sẽ mở.”
“Cậu mười tám tuổi không biết chuyện này?”
“Nó không biết. Nó chỉ nghĩ cho em một chỗ than thở là đủ rồi. Nó không biết trang ẩn danh ấy nối với toàn bộ hối hận trong quãng đời còn lại của nó.”
Tàu chạy xuyên qua đường hầm, tín hiệu mất vài giây rồi lại có.
“Thẩm Dữ, bây giờ em đã đổi nguyện vọng, tới Nam Thành. Em còn sống.”
“Đó là toàn bộ mục đích anh làm mọi chuyện.”
Tôi lau nước mắt, đầu ngón tay run rẩy gõ một dòng.
“Tôi sẽ không chết bên bờ sông Tùng Hoa. Dù có tới Cáp Nhĩ Tân, tôi cũng sẽ không.”
Anh trả lời rất chậm.
“Em không phải tự mình đi tới bờ sông.”