Chương 6 - Kết Hôn Rồi Ly Hôn Chỉ Trong Một Ngày
Tôi cúi mắt xuống, nhớ lại những chuyện năm xưa, mơ hồ như đã qua một kiếp.
Bị đưa tới một thế giới xa lạ, đương nhiên tôi sợ hãi.
Nhưng những năm tháng ấy, sự cưng chiều của các anh và sự dịu dàng của Tạ Thanh Hàn đã xoa dịu tất cả bất an trong tôi.
Tim tôi vẫn không nhịn được co thắt một chút.
Những tốt đẹp ngày trước không phải giả, nhưng những tổn thương về sau cũng đều là thật.
【Nhưng trước khi ngủ đông, tôi đã làm một lần can thiệp cuối cùng, để bạn bước vào thế giới đó với thân phận một đứa trẻ sáu tuổi.】
【Khi Lâm Sương Hoa tìm đến bọn họ, các bạn đã sống bên nhau hơn mười năm, tình cảm cực kỳ sâu đậm.】
【Cho dù Lâm Sương Hoa nói cho họ biết thân phận người công lược của bạn, họ cũng hoàn toàn không để tâm.】
Tâm cảnh tôi yên bình đến kỳ lạ, tôi khẽ thở dài:
【Cho dù tình cảm có sâu đậm đến đâu, cuối cùng bọn họ chẳng phải vẫn chọn Lâm Sương Hoa sao?】
Hệ thống cũng thở dài theo, giọng nói mang theo vài phần nhân tính:
【Không phải vậy đâu ký chủ, là do Lâm Sương Hoa thấy cách này không có tác dụng, nên đã bịa ra một lời nói dối.】
【Cô ta nói với họ rằng, một khi bạn hoàn thành nhiệm vụ công lược, bạn sẽ lập tức bị tôi đưa rời khỏi thế giới đó.】
【Vì vậy cô ta khuyên họ phối hợp diễn kịch với cô ta, cố tình lạnh nhạt bạn, để tôi — hệ thống — cho rằng bạn không có khả năng hoàn thành nhiệm vụ. Khi đó tôi sẽ từ bỏ bạn, để bạn vĩnh viễn ở lại thế giới ấy.】
Sự thật phơi bày, nhưng tôi lại không thể sinh ra bất kỳ cảm xúc nào.
Ngày qua ngày bị lạnh nhạt, hiểu lầm và tổn thương, vậy mà lại bắt nguồn từ tình yêu của họ dành cho tôi.
Tôi chỉ cảm thấy tất cả thật hoang đường đến buồn cười.
Giọng nói của hệ thống trở nên dịu dàng hơn:
【Ký chủ, tôi biết bạn đã chịu rất nhiều uất ức. Bây giờ họ đã biết được sự thật, mỗi ngày đều sống trong hối hận vô tận.】
【Nếu bạn cần, trước khi tôi rời đi, tôi có thể mở lại một lần thông đạo, để họ trực tiếp xin lỗi bạn.】
Tôi nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ, im lặng rất lâu.
Bọn họ hối hận rồi, thì sao chứ?
【Không cần đâu.】
Tôi nhẹ nhàng mở miệng, giọng nói kiên định:
【Bất kể bọn họ xuất phát từ mục đích gì, những tổn thương đó đã khắc sâu trong tim tôi rồi.】
【Có xin lỗi bao nhiêu đi nữa cũng không thay đổi được gì, chỉ càng thêm phiền lòng.】
Hệ thống không ép buộc tôi, giọng nói trở nên vui vẻ hơn:
8
【Được rồi ký chủ, vậy chúc bạn quãng đời còn lại bình an vui vẻ, không còn uất ức hay bệnh tật. Tạm biệt.】
Tôi trở về viện phúc lợi nơi mình từng lớn lên.
Kể từ khi viện trưởng mẹ Hoàng qua đời, nơi này vì thiếu kinh phí mà phải đóng cửa.
Tòa nhà nhỏ hoang phế đã không còn sự náo nhiệt năm xưa, tường viện phủ đầy rêu xanh cánh cổng sắt cũng đã rỉ sét.
Tôi đứng ngoài cổng, vành mắt hơi cay.
Từ rất nhỏ, tôi đã bị bỏ lại trước cổng viện phúc lợi.
Chính mẹ Hoàng đã nhặt tôi về, nuôi nấng tôi khôn lớn.
Bà từng là nguồn ấm áp duy nhất trong cuộc đời tôi, nhưng lại qua đời vì bệnh khi tôi còn đang học đại học.
Tôi còn chưa kịp báo đáp bà, đã mất đi người thân duy nhất trên đời này.
Bà luôn nói:
“Hòa Hòa, con phải trở thành người trong lòng có ánh sáng.”
Câu nói ấy, tôi đã ghi nhớ suốt nhiều năm.
Giờ đây tôi đã có năng lực, đương nhiên phải thay bà giữ gìn phần ấm áp ấy.
Tôi dành ba tháng để tu sửa lại viện phúc lợi.
Tôi đặt lại tên cho viện là Ánh Dương.
Hy vọng tôi có thể giống như mẹ Hoàng năm xưa, chiếu sáng cho những đứa trẻ không nơi nương tựa này.
Tôi lần lượt nhận nuôi rất nhiều trẻ mồ côi.
Nhìn ánh mắt vừa rụt rè vừa khát khao của bọn trẻ, tôi như nhìn thấy chính mình năm đó.
Tôi học theo dáng vẻ của mẹ Hoàng, mỗi ngày đều ở bên các em.
Trong viện có một bé gái luôn trốn trong góc, có một ngày bỗng đưa cho tôi một bức tranh vẽ bằng bút sáp.
Trong tranh là một nhóm người nhỏ và một cô gái cao hơn một chút,
bên cạnh còn viết nguệch ngoạc “chị Hòa Hòa” và “chúng em”.
Con bé nhỏ giọng nói:
“Có thể trở thành người nhà của chị, em rất vui.”
Khoảnh khắc ấy, tôi không kìm được nữa, mắt đỏ hoe, ôm chặt con bé vào lòng.
Sau ba năm, tôi cuối cùng cũng lại có một mái nhà của riêng mình, có những người thân do chính tay tôi lựa chọn.
Bên cạnh viện phúc lợi mở thêm một tiệm hoa mới, ông chủ tên là Lục Trạch, là một chàng trai có đôi mày ánh mắt dịu dàng.
Anh thường mang những bó hoa tươi vừa cắt tỉa xong sang.
Anh chưa từng làm phiền quá mức, chỉ lặng lẽ giúp tôi chăm sóc bọn trẻ,
thỉnh thoảng dạy các em nhận biết những loài hoa khác nhau.
Lục Trạch là người rất biết chừng mực.
Anh nhớ rằng tôi không thích mùi hoa quá nồng, mỗi lần mang tới đều là những loại thanh nhã dịu nhẹ.
Khi tôi nhắc đến mẹ Hoàng, anh sẽ lặng lẽ lắng nghe, rồi khẽ nói:
“Mẹ Hoàng nhất định rất tự hào về em.”
Khi tôi vì những tổn thương trong quá khứ mà đôi lúc buồn bã, anh không khơi gợi cũng không truy hỏi,
chỉ ngồi cùng tôi trong sân, nhìn bọn trẻ chơi đùa, cho đến khi tôi tự điều chỉnh lại.
Mối quan hệ của chúng tôi trong sự đồng hành bình dị mà ấm áp ấy dần dần trở nên thân mật,