Chương 8 - Kết Hôn Giữa Đổ Nát
Anh ta là con trai độc nhất nhà họ Bùi, đẹp trai, học giỏi, lại biết dỗ dành. Gần như không có cô gái nào từ chối được sự tiếp cận như vậy.
Tống Vi Vũ cũng không thể.
Cô nhanh chóng chú ý đến anh ta. Lần đầu tiên chủ động nói chuyện với anh ta, cô nghiêng đầu nhìn anh ta, mắt sáng long lanh.
“Anh cố ý đi theo em đúng không?”
Bùi Úc Phong sững ra, tưởng mình bị vạch trần.
Kết quả câu tiếp theo của cô lại là:
“Không sao, anh đẹp trai, em không để ý đâu.”
Anh ta cứ như vậy mỉm cười, từng bước từng bước đi đến bên cạnh cô.
Những chuyện sau đó đều thuận lý thành chương. Anh ta trở thành người thân thiết nhất của cô. Cô bắt đầu ỷ lại vào anh ta, tin tưởng anh ta, thu hết mọi tính khí lại, chỉ dịu dàng với anh ta.
Anh ta nói đi về hướng đông, cô tuyệt đối không đi hướng tây.
Anh ta nói ăn gì, cô liền ăn theo.
Anh ta nói tối nay đi ngắm cảnh đêm, dù nửa đêm hai giờ cô cũng bò dậy đi cùng.
Anh ta từng thật sự thích cô.
Thậm chí từng nghĩ, đợi giải quyết xong chuyện của Đàm Ninh, sẽ sống tốt với cô.
Cô yêu anh ta như vậy.
Anh ta cũng không phải không có cảm giác với cô.
Anh ta nhớ có một lần, cô ngủ quên trong phòng sách nhà anh ta, nằm sấp trên đùi anh ta, hơi thở rất nhẹ, hàng mi khẽ run. Anh ta cúi đầu nhìn cô rất lâu, đưa tay vén tóc vụn trước trán cô ra sau tai, trong lòng nghĩ: đợi báo thù cho Ninh Ninh xong, sẽ cưới cô.
Sau đó Tống Vi Vũ trở thành vị hôn thê của anh ta.
Khi nhìn cô mặc váy dạ hội đi về phía mình, tim anh ta thật sự đập nhanh hơn vài nhịp, thậm chí còn buột miệng nói “anh đồng ý” trước mặt mọi người, khiến tất cả cười ồ lên.
Khi đó cũng là thật lòng.
Nhưng Tống Vi Vũ được cưng chiều quá mức. Cô cậy thế bắt nạt người khác, để người ta ức hiếp Đàm Ninh, ép một cô gái vốn đã không nơi nương tựa ngày càng trở nên trầm lặng.
Mỗi lần Đàm Ninh nhìn thấy Tống Vi Vũ, sắc tối trong đáy mắt luôn không giấu được. Cô ta không nói, chỉ yên lặng ngồi một bên, yên lặng ăn cơm, yên lặng cười, yên lặng không tranh không giành.
Càng như vậy, Bùi Úc Phong càng cảm thấy áy náy.
Anh ta nghĩ, anh ta sẽ từ từ dạy Tống Vi Vũ rằng làm như vậy là sai.
Anh ta phát tán ảnh của cô.
Anh ta đánh sập nhà họ Tống.
Anh ta ngụy tạo tội danh cho Tống Nghiễn Thanh.
Anh ta đưa Tống Vi Vũ đến châu Phi.
Mỗi một bước đi, anh ta đều tự nói với mình:
Đây là lần cuối cùng.
Làm xong lần này sẽ dừng tay.
Đợi cô từ châu Phi trở về, anh ta sẽ sống tốt với cô.
Bùi Úc Phong đứng trước cửa sổ, ngón tay kẹp điếu thuốc vẫn chưa châm, chậm rãi siết chặt.
“Không đâu.” Anh ta thấp giọng nói.
Cô sẽ không thật sự gả cho người khác.
11
Cánh cửa sảnh tiệc đóng chặt suốt hai tiếng bỗng được mở ra từ bên ngoài.
Tiếng bước chân đều đặn giẫm trên nền đá cẩm thạch. Một đội binh sĩ vũ trang đầy đủ nối nhau bước vào, nhanh chóng tách ra đứng hai bên, nòng súng hướng xuống, tư thế nghiêm trang.
Mạnh Phong đi vào từ giữa.
Anh đã thay một bộ quần áo khác, đồ tác chiến màu tối, tay áo xắn đến cẳng tay, để lộ một đoạn cổ tay rắn rỏi săn chắc. Anh không đội mũ quân đội, tóc ngắn bị gió thổi hơi rối, nhưng từng tấc trên người đều căng lên khí thế áp bức lạnh lẽo.
Bùi Úc Phong vô thức bước lên một bước.
“Cạch” một tiếng, hai nòng súng giao nhau chắn trước mặt anh ta.
Ánh mắt Bùi Úc Phong vượt qua nòng súng, nhìn thẳng vào Mạnh Phong. Giọng anh ta hơi khàn, mang theo sự gấp gáp mà chính anh ta cũng không nhận ra.
“Vi Vũ thế nào rồi?”
Mạnh Phong dừng bước.
Anh nghiêng đầu nhìn Bùi Úc Phong, khóe miệng hơi kéo lên. Độ cong ấy không tính là cười, càng giống một kiểu mỉa mai khi tức giận đến cực điểm nhưng ngược lại trở nên bình tĩnh.
“Anh còn có mặt mũi hỏi cô ấy?”
Giọng anh không lớn, nhưng từng chữ như những chiếc đinh tôi băng, từng cái từng cái đóng vào tai Bùi Úc Phong.
“Nhà họ Tống phá sản, là anh làm.”
Ngón tay Bùi Úc Phong co lại.
“Tống Nghiễn Thanh bị vu oan vào tù, là anh làm.”
Mạnh Phong bước lên một bước. Anh không nhìn mặt Bùi Úc Phong, ánh mắt rơi vào một điểm hư vô phía sau anh ta, giọng vững vàng như đang đọc một bản án.
“Tống Nghiễn Thanh bị đánh chết trong tù, là lệnh của anh.”
Môi Bùi Úc Phong động đậy, nhưng không nói được gì.
“Ảnh riêng tư của Tống Vi Vũ bị phát tán khắp mạng, là chính tay anh gửi.” Giọng Mạnh Phong không có bất kỳ dao động nào. “Ba mươi ngày ở khu ổ chuột châu Phi, là anh đưa đi. Tai nạn xe, anh dung túng. Thuốc an thần trong bệnh viện, anh ngầm cho phép. Sáu tiếng phát sóng trực tiếp kiểm tra y tế…”
Anh dừng lại, ánh mắt cuối cùng rơi xuống mặt Bùi Úc Phong.
“Anh đứng ngoài hành lang, xem hết.”
Sắc mặt Bùi Úc Phong trắng thêm một độ.
Giọng Mạnh Phong cuối cùng cũng có dao động. Đó không phải phẫn nộ, mà là thứ gì đó sâu hơn, nặng hơn phẫn nộ, giống như dung nham cuộn dưới lớp vỏ đất.
“Anh là người làm cô ấy tổn thương sâu nhất, anh lấy tư cách gì hỏi tôi cô ấy thế nào rồi?”
Bùi Úc Phong lảo đảo một bước, tay chống lên lưng ghế bên cạnh, khớp ngón tay trắng bệch. Anh ta hít sâu một hơi, nâng cằm lên, giọng căng chặt nhưng vẫn nói ra.