Chương 3 - Kết Hôn Ba Năm Và Một Căn Nhà Của Em Gái
“Anh không có ý đó… Minh Nguyệt, em đừng kích động. Chúng ta… chúng ta bàn bạc lại.”
Anh ta quay đầu, dời ánh mắt về phía tôi.
Anh ta như thể ngay lập tức tìm ra được giải pháp tối ưu nhất.
“Thẩm Duyệt, em xem, Minh Nguyệt nó là con gái, nhát gan, sức khỏe cũng yếu.”
“Hơn nữa nó vừa gánh khoản vay mua nhà, áp lực lớn. Ca phẫu thuật ghép thận này… đối với nó mà nói đúng là hơi khó khăn.”
Tôi lặng lẽ lắng nghe, không lên tiếng, đợi anh ta nói hết câu.
Anh ta hít sâu một hơi, cuối cùng cũng lộ ra mục đích thực sự.
“Hay là… em đi đóng trước hai mươi vạn tiền cọc đi. Chuyện tiền bạc bây giờ là quan trọng nhất.”
“Em không có tiền.” Tôi nhả ra ba chữ, rõ ràng, dứt khoát.
Mặt Chu Minh Hiên lập tức sa sầm. “Thẩm Duyệt, bây giờ không phải lúc làm mình làm mẩy! Mạng bố đang chờ cứu đấy!”
“Em không làm mình làm mẩy,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ một nói rõ, “Em nói lại lần nữa, em, không, có, tiền.”
“Không thể nào!” Anh ta gần như hét lên, “Mấy triệu tệ tiền tiết kiệm của em đâu! Đừng tưởng anh không biết! Em nghĩ em làm bộ làm tịch mua dăm ba món đồ đắt tiền là anh tin à? Chút tiền đó với em chỉ là muối bỏ bể!”
“Ồ? Tiền tiết kiệm của em?” Tôi làm như vừa nghe chuyện nực cười, “Chu Minh Hiên, anh quên rồi sao? Chúng ta là AA. Tiền của em, là tài sản trước hôn nhân của em, và là thu nhập cá nhân của em. Với anh, với nhà anh, không liên quan một đồng một cắc nào.”
Chương 5
Tôi đem bộ lý thuyết của anh ta, trả lại y nguyên cho anh ta.
Anh ta tức giận đến toàn thân run rẩy, chỉ thẳng vào mặt tôi, “Thẩm Duyệt! Cô… cô đúng là máu lạnh! Đó là bố tôi! Cũng là bố cô! Cô thấy chết không cứu sao?”
“Đừng có chụp mũ cho tôi.” Giọng tôi lạnh như băng, “Thứ nhất, đó là bố anh, không phải bố tôi. Về mặt pháp luật, tôi không có nghĩa vụ phụng dưỡng ông ấy. Thứ hai, người thấy chết không cứu là các người. Anh, và cái cô em gái ngọc ngà của anh. Bác sĩ nói rồi, người thân trực hệ có tỷ lệ tương thích cao nhất, hai người, mới là ứng cử viên sáng giá nhất để cứu mạng ông ấy.”
Lời của tôi như một cái tát vang dội, tát thẳng vào mặt Chu Minh Hiên và Chu Minh Nguyệt.
Chu Minh Nguyệt hét lên: “Chị nói láo! Anh tôi đã hy sinh bao nhiêu cho cái nhà này! Anh ấy mua nhà cho tôi cũng là để nhà họ Chu có cội rễ! Chị là một người ngoài, lấy quyền gì mà chỉ tay năm ngón!”
“Người ngoài?” Tôi cười lạnh một tiếng, “Đúng, cô nói không sai. Trong cái nhà này, tôi đúng là luôn luôn là người ngoài. Một người ngoài chỉ khi cần bỏ tiền ra mới được coi là ‘người nhà’.”
Tôi quay sang Chu Minh Hiên, nhìn khuôn mặt méo mó vì tức giận của anh ta.
“Chu Minh Hiên, bây giờ anh có hai lựa chọn. Một, anh hoặc em gái anh, đi làm xét nghiệm tương thích, cứu bố anh. Hai, bán căn nhà một tỷ hai mà anh mua cho em gái anh đi, dùng số tiền đó chữa bệnh cho bố anh, trong lúc chờ nguồn thận từ xã hội.”
“Chị đừng hòng!” Chu Minh Nguyệt nhảy dựng lên, “Căn nhà đó là của tôi! Dựa vào cái gì mà bán nhà của tôi!”
“Dựa vào việc căn nhà đó được đổi bằng ‘cội rễ’ của nhà họ Chu các người.” Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, “Bây giờ, là lúc cô dùng cái ‘cội rễ’ này đi đổi mạng cho bố cô rồi đấy.”
Nói xong, tôi không thèm để ý đến gia đình gà bay chó sủa của bọn họ nữa, quay người bỏ đi.
“Thẩm Duyệt! Cô đứng lại đó cho tôi!” Chu Minh Hiên gầm lên sau lưng tôi.
Tôi không dừng bước.
Anh ta lao tới, tóm chặt lấy cánh tay tôi, lực mạnh như muốn bóp nát xương tôi.
“Tiền! Nôn tiền ra đây! Nếu không hôm nay cô đừng hòng đi khỏi đây!”
Mắt anh ta vằn vện tia máu, bộ dạng như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.
Những người xung quanh đều nhìn sang, chỉ trỏ vào chúng tôi.
Tôi ghê tởm hất tay anh ta ra.
“Chu Minh Hiên, đừng có làm loạn ở đây, khó coi lắm.”
“Tôi khó coi?” Anh ta tức quá hóa cười, “Bố tôi nằm trong kia sống chết chưa rõ, vợ tôi cầm mấy triệu tệ thấy chết không cứu, cô bảo tôi làm sao cho dễ coi?”
Anh ta bắt đầu công khai hắt nước bẩn vào tôi, mưu đồ dùng áp lực dư luận ép tôi phải nhượng bộ.
Mẹ chồng cũng lập tức phản ứng lại, ngồi phịch xuống đất, bắt đầu vỗ đùi gào khóc.
“Trời cao có thấu không! Con trai tôi rước về một con đàn bà lòng dạ rắn rết! Trơ mắt nhìn bố chồng đi vào chỗ chết! Mọi người ra đây mà phân xử xem!”
Trong chốc lát, tôi trở thành mục tiêu chỉ trích của đám đông.
Những ánh mắt thương hại, trách móc, khinh bỉ, như những mũi kim đâm vào người tôi.
Tôi nhìn màn hài kịch xấu xí trước mắt, chút hơi ấm cuối cùng trong lòng cũng tan biến.
Tôi lấy điện thoại ra, trước mặt tất cả mọi người, bấm ba con số.
110 (Cảnh sát).
“A lô, đồng chí cảnh sát phải không? Tôi đang ở sảnh cấp cứu bệnh viện trung tâm, có người quấy rối thân thể và bôi nhọ tôi, tôi cần được giúp đỡ.”
Tiếng gào khóc của Chu Minh Hiên và mẹ chồng, đột nhiên im bặt.
Chương 6
Cảnh sát đến rất nhanh.
Sau khi hỏi sơ qua tình hình, họ đưa chúng tôi đến phòng hòa giải của bệnh viện.
Cách một chiếc bàn, ánh mắt của Chu Minh Hiên nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.