Tôi có một tật xấu khá kỳ quặc: mua những chai nước nhỏ đắt tiền về nhưng không uống trực tiếp, nhất định phải đổ vào bình giữ nhiệt rồi mới uống.
Thật ra là để giữ lại những chai rỗng, đem tặng cho cô nhặt ve chai ở sân bóng rổ.
Thế nhưng bạn cùng phòng lại ngày nào cũng mắng tôi trong nhóm lớp, nói tôi lén uống trộm nước bình lớn góp tiền chung của ký túc xá.
“Có vài người đúng là không biết xấu hổ, miệng thì bảo không quen uống nước bình lớn, kết quả lúc không có ai lại cầm bình giữ nhiệt ra lén hứng nước, tôi còn nghe thấy cả tiếng nước chảy cơ mà.”
Cô ta càng mắng càng quá đáng, thậm chí còn xúi giục cả lớp cùng nhau cô lập tôi.
Tôi lười giải thích, nghĩ rằng làm việc tốt không cần ai biết, trong sạch thì tự khắc trong sạch.
Một tuần sau, tôi vẫn kiên quyết không góp tiền nước, định đối đầu đến cùng.
Nhưng “người tốt bụng” của phòng ký túc – Sa Sa – lại đột nhiên trước mặt cả lớp, cười tươi như hoa giúp tôi trả hộ khoản tiền đó.
Bình luận