Chương 7 - Kẻ Thế Thân Trong Bóng Tối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Hạo Hạo, xin lỗi cậu… bọn tớ không nên bắt nạt cậu.” Giọng Trương Hạo rất nhỏ, mang theo tiếng nức nở, “Bọn tớ không biết cậu sống khổ như vậy, không nên nói cậu là quái vật, không nên lột quần áo cậu… cậu tha thứ cho bọn tớ được không?”

Tôi lơ lửng trước mặt họ, nhìn dáng vẻ hối hận ấy, trong lòng không hề có chút oán hận nào.

Thật ra, họ cũng chỉ là những đứa trẻ, chỉ là bị sự ngu dốt và ác ý che mờ đôi mắt.

Tôi muốn nói với họ rằng tôi đã tha thứ rồi, nhưng họ không thể nghe thấy.

Mẹ mặc bộ đồ đen, ôm chặt bức ảnh của tôi, nước mắt chưa từng ngừng rơi.

Trong ảnh, tôi vẫn là cậu bé tóc dài, mặc chiếc váy hoa cũ của em gái — là mẹ ép tôi chụp, bà nói chỉ như vậy mới giống Tiểu Kỳ.

Bà Trương đặt chiếc áo sơ mi màu hồng trước bia mộ tôi, tay khẽ chạm lên cái tên khắc trên bia, nghẹn ngào nói:

“Hạo Hạo à, mặc sơ mi thật sự rất đẹp, bà còn mua cho cháu nhiều cà vạt nữa, đều để ở đây rồi.”

Những chiếc cà vạt mà bà mang tới — có màu hồng, màu đen, có cả sọc caro — xếp thành một góc nhỏ trước bia mộ, giống như một khu vườn nhỏ đầy sắc màu.

Bố đứng cạnh đó, tay cầm con búp bê vải mà tôi thích nhất.

Ông đặt nó lên bia mộ, giọng thấp như đang thì thầm một mình: “Hạo Hạo, bố xin lỗi… trước đây không bảo vệ được con.”

Mẹ dán ảnh tôi lên bia mộ, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt trong ảnh: “Hạo Hạo, mẹ sai rồi… mẹ không nên trút hết nỗi nhớ Tiểu Kỳ lên người con. Con quay về được không? Mẹ sẽ không ép con mặc đồ con gái nữa, cũng không mắng con nữa.”

Bà lấy ra từ túi một chiếc khóa bình an, trên mặt khắc ba chữ “Trường mệnh bách tuế”:

“Đây là mẹ mua cho con, nhưng vẫn chưa kịp tặng…”

Chiếc khóa lấp lánh dưới nắng, giống hệt cái tôi từng đeo khi còn nhỏ.

Tôi lặng lẽ bay bên cạnh mẹ, nhìn bà treo chiếc khóa lên bia mộ, nhìn bà vừa khóc vừa nói:

“Hạo Hạo, mẹ nhớ con.”

Trong lòng tôi bỗng nhói lên một chút.

Giá mà trước đây mẹ cũng đối xử với tôi như vậy, thì tốt biết bao.

7

Sau khi xuất viện, mẹ dọn dẹp phòng tôi thật sạch sẽ.

Bà cất hết ảnh của em gái, thay vào đó là tấm ảnh duy nhất tôi mặc sơ mi — tấm ảnh được bà Trương chụp lén vào sinh nhật tám tuổi của tôi.

Hôm đó, tôi mặc chiếc sơ mi nhỏ bà tặng, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Mẹ đặt ảnh lên bàn học, mỗi ngày đều lau sạch một lần.

Bà còn mang chiếc nôi màu hồng trở lại phòng tôi, đặt ngay cạnh cửa sổ.

“Hạo Hạo,” mẹ vuốt nhẹ thành nôi, nói khẽ, “chiếc này mẹ mua cho Tiểu Kỳ, giờ để dành cho con. Lúc con còn nhỏ chưa từng được nằm nôi, mẹ muốn bù đắp lại.”

Bà trải ga giường màu hồng, trên đó thêu hình khủng long nhỏ — rất hợp với chiếc áo sơ mi bà Trương đã tặng tôi.

Bà Trương mỗi ngày đều đến nhà, giúp mẹ nấu cơm, trò chuyện cùng mẹ.

Bà kể cho mẹ nghe những chuyện tôi từng làm ở trường — tôi giúp bạn thế nào, hỗ trợ thầy cô ra sao — nói rằng tôi là một đứa trẻ ngoan.

Mẹ lắng nghe chăm chú, nước mắt lăn dài, nhưng miệng vẫn mỉm cười:

“Hạo Hạo của mẹ ngoan thật.”

Ngày tháng trôi qua bụng mẹ ngày càng lớn.

Bà thường ngồi trong phòng tôi, kể cho tôi nghe chuyện bà và bố, kể chuyện tôi hồi nhỏ.

“Mẹ trước kia lúc nào cũng nghĩ đến Tiểu Kỳ, nên mới quên mất con. Giờ mẹ biết mình sai rồi… Hạo Hạo, con có thể tha thứ cho mẹ không?”

Tôi bay bên cạnh bà, mỉm cười gật đầu.

Mẹ à, con đã tha thứ cho mẹ từ lâu rồi.

Thấy mẹ bây giờ như vậy, con thật sự rất vui.

Đến mùa đông, mẹ sinh một bé gái.

Mắt con bé to tròn, vừa giống Tiểu Kỳ, lại vừa giống tôi.

Bố đặt tên con là Sở Niệm Nhiên, nghĩa là “nhớ đến Hạo Hạo”.

Mẹ ôm Niệm Nhiên, mỉm cười dịu dàng:

“Hạo Hạo, nhìn xem, đây là em gái con. Mẹ sẽ chăm sóc con bé thật tốt, cũng sẽ mãi mãi nhớ về con.”

Niệm Nhiên rất ngoan, không khóc không quấy.

Mẹ thường ôm con bé vào phòng tôi, kể những câu chuyện nhỏ: “Hạo Hạo, hôm nay Niệm Nhiên biết cười rồi, giống y như con lúc nhỏ.”

“Hạo Hạo, hôm nay Niệm Nhiên mọc răng rồi, còn cắn mẹ một cái, nhưng không đau chút nào cả.”

Tôi lặng lẽ bay bên họ, nhìn Niệm Nhiên từng ngày lớn lên.

Khi biết bò, con bé thích chui vào nôi của tôi chơi;

Khi biết đi, nó luôn mang theo búp bê của tôi chạy khắp nơi;

Khi biết nói, từ đầu tiên nó học không phải là “mẹ”, cũng không phải “bố”, mà là “anh ơi”.

Lúc nghe thấy Niệm Nhiên gọi “anh ơi”, mẹ ôm con bé khóc nức nở: “Hạo Hạo, con nghe thấy không? Niệm Nhiên đang gọi con đấy.”

Mẹ bế con đến trước mộ tôi: “Nào, gọi anh đi, nói với anh là chúng ta rất nhớ anh.”

Niệm Nhiên tròn xoe mắt nhìn ảnh tôi trên bia mộ, dõng dạc nói: “Anh ơi, nhớ anh!”

Ánh nắng rọi lên tấm bia, chiếc khóa bình an lấp lánh ánh sáng.

Tôi lơ lửng trước mộ, nhìn bóng lưng họ, thì thầm trong lòng: “Bố mẹ, tạm biệt. Mong hai người bình an. Chúc Niệm Nhiên lớn lên an nhiên, vui vẻ.”

Gió nhẹ thổi qua mang theo hương hoa thoang thoảng.

Tôi biết, đã đến lúc mình phải đi rồi.

Lần này, tôi không còn lưu luyến, cũng không tiếc nuối.

Vì tôi biết, bố mẹ sẽ sống tốt, Niệm Nhiên sẽ sống thay phần của tôi.

Tâm nguyện của tôi, cuối cùng cũng được thực hiện.

Tôi bay về phía hoàng hôn, ý thức dần tan biến.

Tạm biệt nhé, thế giới mà tôi từng yêu, từng hận, từng đau đớn, cũng từng luyến tiếc này.

Kiếp sau, mong tất cả chúng ta… đều sẽ được dịu dàng đối đãi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)