Chương 11 - Kẻ Thế Thân Trở Về
Tôi không chỉ là thần y, còn là Các chủ Ám Ảnh Các.
Nhưng tôi nắm giữ sinh tử của người trong thiên hạ, vậy mà lại không cứu nổi người đàn ông mình yêu.
“Không, tôi tuyệt đối không để anh chết!”
Tôi đột ngột rút cây trâm ngọc trên đầu, mạnh tay rạch cổ tay mình.
Máu đỏ tươi lập tức tuôn ra, tôi không chút do dự đưa cổ tay tới bên môi tái nhợt của Phó Thâm, cạy hàm răng anh ra để máu mình chảy vào miệng anh.
Từ nhỏ tôi đã thử độc, máu của tôi chính là thuốc giải bá đạo nhất trên đời.
“Lấy máu đổi máu, cửu tử hoàn hồn.”
Tôi dùng hết chút nội lực cuối cùng, đâm mạnh cây kim vàng tượng trưng cho sinh tử vào tử huyệt trước tim anh.
Cơn đau dữ dội cùng việc cạn kiệt nội lực khiến tầm nhìn của tôi bắt đầu mơ hồ.
Trong giây cuối cùng trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, tôi dường như cảm nhận được một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng phủ lên khóe mắt mình.
19
Khi mở mắt lần nữa, thứ đập vào mắt tôi là chiếc đèn chùm pha lê xa hoa.
Chóp mũi quanh quẩn mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt cùng hương lạnh quen thuộc.
Tôi đột ngột ngồi bật dậy, kéo căng vết thương trên vai, đau đến hít vào một hơi lạnh.
“Đừng động.”
Một giọng nói trầm thấp khàn khàn nhưng chứa đựng sự dịu dàng vô tận vang lên bên tai.
Tôi quay đầu.
Phó Thâm mặc bộ quần áo bệnh nhân rộng rãi, đang tựa ngồi bên giường bệnh.
Sắc mặt anh vẫn tái nhợt, nhưng luồng khí đen quanh quẩn giữa hai chân mày đã hoàn toàn biến mất, đôi mắt đen sâu không thấy đáy lúc này chăm chú nhìn tôi không chớp, như muốn khắc hình bóng tôi sâu vào linh hồn.
“Anh… anh không sao rồi?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh, giọng hơi khô khốc.
Phó Thâm không nói gì, chỉ nghiêng người về phía trước, dùng cánh tay không bị thương ôm chặt tôi vào lòng.
Anh ôm rất chặt, như thể muốn hòa tôi vào tận xương máu.
“A Sênh.”
Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, hơi thở nóng rực gấp gáp.
“Anh tưởng anh sắp mất em.”
Cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ truyền từ lồng ngực anh, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng hoàn toàn hạ xuống.
Tôi không giãy giụa mà chậm rãi nâng tay, ôm lại tấm lưng rộng của anh.
“Phó Thâm.”
Tôi khẽ gọi tên anh.
“Anh đây.”
“Phó Chính Đình đã bị người của Ám Ảnh Các mang đi, ông ta sẽ phải đền mạng cho sư phụ tôi. Lâm Uyển Nhi phát điên, bị đưa vào bệnh viện tâm thần dành cho bệnh nhân nặng, nhà họ Lâm và nhà họ Cố cũng hoàn toàn sụp đổ rồi.”
Tôi bình tĩnh kể lại tất cả, giọng không chút gợn sóng, chỉ có cảm giác nhẹ nhõm khi mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.
“Từ nay về sau, tôi không còn là thiên kim thật phải giãy giụa nơi nông thôn nữa, không ai có thể tiếp tục giẫm tôi dưới chân.”
Phó Thâm hơi buông tôi ra, cúi đầu nhìn vào mắt tôi.
Ánh mắt anh chuyên chú và thành kính, như đang nhìn một báu vật hiếm có trên đời.
“A Sênh, em chưa từng là người phải giãy giụa trong bùn lầy.”
Anh cầm bàn tay từng bị tôi rạch cổ tay để cứu mình, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đó.
“Em là nữ vương ở trên cao, là thần linh của anh.”
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm thấp mà trịnh trọng.
“Tất cả mọi thứ thuộc đế chế họ Phó đã được chuyển sang tên em. Phó Thâm anh nguyện dùng cả giới quyền quý Kinh Thành làm sính lễ, làm lưỡi dao sắc bén nhất trong tay em, làm bề tôi trung thành nhất bên cạnh em.”
“A Sênh, em có đồng ý cho anh một cơ hội yêu em không?”
Ánh nắng xuyên qua cửa kính sát đất rơi trên gương mặt anh, phủ lên một tầng ánh sáng vàng.
Tôi nhìn người đàn ông vì mình mà đến mạng cũng không cần này, tảng băng đã đóng kín suốt mười tám năm trong lòng cuối cùng cũng hoàn toàn tan chảy, hóa thành một dòng nước xuân.
Tôi trở tay nắm lấy tay anh, khóe môi cong lên nụ cười rực rỡ đến cực điểm, như con bướm phá kén mà ra.
“Được.”
“Có điều, tôi không dễ nuôi đâu, Phó gia sau này e rằng phải vất vả rồi.”
Phó Thâm sững ra một chút, sau đó bật cười trầm thấp đầy vui vẻ.
Anh lại ôm tôi vào lòng, cúi đầu hôn lên môi tôi.
“Anh cam tâm tình nguyện.”
Hết truyện