Chương 6 - Kẻ Lừa Đảo Và Tình Yêu Đơn Phương

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tôi còn tưởng em muốn tôi tới chống lưng, đang định dọa bọn họ cho một trận.”

“Ai ngờ đồ ngốc nhà em lại cúp máy.”

Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Không phải tôi cúp.”

“Trần Mặc Bạch nói sợ anh tức giận.”

Anh ấy liếc ngang tôi rồi kéo tôi đứng dậy.

“Cái gì cũng nghe lời nó. Nó là anh em hay tôi mới là anh em?”

“Đi thôi. Tôi dẫn em đi xem thế nào mới gọi là người có tiền, đừng ra ngoài làm mất mặt tôi.”

Tôi lại nghẹn họng.

Bị anh ấy kéo đi xa.

16

Bước đầu tiên để trở thành người có tiền.

Mạnh Kỳ An thay đổi hình tượng cho tôi.

Bên cạnh anh ấy toàn là đội ngũ tạo hình chuyên nghiệp, chẳng thua gì trang bị của minh tinh.

Bọn họ vây quanh tôi cả buổi, cắt cho tôi mái tóc tỉa ngang vai.

Phần đuôi tóc được uốn nhẹ.

Một nhà thiết kế khác mang ra một chiếc váy voan xanh nhạt.

“Da tiểu thư trắng, có thể thử kiểu này.”

Tôi nhìn nhãn giá.

Nhẹ giọng nói:

“Thôi đi, tôi… không thích lắm.”

Mạnh Kỳ An gõ lên đầu tôi một cái.

“Giả vờ cái gì! Trước đây chuyện gì cũng dám lừa, bây giờ lại biết dè dặt rồi à?”

Anh ấy lại chọn cho tôi vài bộ quần áo.

Còn có một hộp mỹ phẩm lớn.

Khi tôi đứng trước mặt anh ấy, anh ấy nhìn tôi, vẻ mặt bỗng trở nên hơi dịu dàng.

“Cũng được.”

“Trước đây gầy nhom trông đáng thương như thế.”

“Bảo em là em gái tôi, chắc cũng chỉ có đám ngốc trong lớp em tin thôi.”

Khi Mạnh Kỳ An đưa tôi về trường.

Anh ấy chọn mấy hộp bánh ngọt rất đắt.

Dặn trợ lý bên cạnh:

“Dù sao cũng là bạn học của em gái tôi.”

“Tôi không thể tỏ ra quá keo kiệt.”

Tôi định ngăn nhưng trợ lý đã nhanh chóng xuống xe.

Mạnh Kỳ An tặc lưỡi:

“Mạnh Uyển, tặng quà ấy mà.”

“Ở chỗ bọn tôi phải tặng mấy thứ hào nhoáng chẳng có tác dụng thế này.”

“Mấy cái bánh ngọt này cứng đến mức cắn cũng không nổi.”

“Vừa hay cho đám bạn học vong ân bội nghĩa của em.”

Tôi im lặng.

Xem ra chuyện trước đây tôi giả làm người có tiền, mua KFC rồi tặng vé xem phim.

Anh ấy đã điều tra rõ từ lâu.

Do dự rất lâu.

Tôi vẫn hỏi:

“Mạnh Kỳ An, thật ra anh không cần phải làm thế này.”

“Rất lãng phí tiền, hơn nữa tôi không biết phải trả anh thế nào.”

Anh ấy không nhìn tôi.

Châm một điếu thuốc:

“Ừ, đúng là không cần thiết.”

“Nhưng tôi khó chịu.”

“Bọn họ chẳng phải nghi ngờ thân phận của em sao? Vậy thì để họ nhìn cho rõ.”

17

“Mạnh Uyển chắc chắn điên rồi!”

Hạ Sơ khó tin kéo tay áo Trần Mặc Bạch.

“Mặc Bạch, cậu nói xem cô ta lấy tiền đâu ra?”

“Chỉ riêng bánh ngọt cô ta phát hôm trước đã là mẫu mới của Paris Baguette.”

“Một hộp đã hơn một nghìn tệ.”

Trần Mặc Bạch mím chặt môi.

Cậu ấy không ngốc.

Loại bánh đó trước đây được vận chuyển bằng đường hàng không từ Paris tới.

Cô còn từng hỏi cậu ấy có muốn mang vài hộp không.

“Mặc Bạch, cậu nói gì đi!”

“Có phải cậu lén giúp cô ta không? Tiền là cậu cho cô ta?”

“Cậu tưởng nếu để lộ thân phận, cô ta sẽ cảm kích cậu sao?”

“Cô ta chỉ càng tránh xa cậu hơn…”

Trần Mặc Bạch mất kiên nhẫn hất tay cô ta ra.

“Tôi đã nói rồi.”

“Chuyện giữa tôi và cô ấy không liên quan đến cậu.”

Cậu ấy đang định rời đi.

Suýt nữa đụng phải tôi vừa bước vào cửa.

Ánh mắt cậu ấy dừng trên mặt tôi, dường như có chút vui mừng.

“Sao cậu lại tới đây?”

Tôi không để ý đến cậu ấy.

Làm theo lời Mạnh Kỳ An dạy.

Tiện tay đưa một tấm thẻ cho Hạ Sơ ở bên cạnh.

“Trong này có hai triệu.”

“Sợi dây chuyền tôi nhận, cảm ơn nhé.”

Cô ta sững người, giọng lập tức trở nên chói tai:

“Sao cậu có nhiều tiền như thế được!”

“Chẳng phải các cậu đều biết rồi sao?”

Tôi lười để ý đến cô ta.

Hạ Sơ giật mạnh tôi lại, tức đến đỏ cả mắt:

“Không được, trả dây chuyền cho tôi! Đó là đồ tôi mượn của chị họ.”

Thật ra từ đầu sợi dây chuyền chỉ là một cái bẫy.

Cô ta chắc chắn tôi không thể lấy ra hai triệu, nên mới cố tình lấy sợi dây chuyền chị họ vừa sưu tầm.

Có giá hơn ba triệu tệ.

Giả vờ bán rẻ cho tôi.

Nhưng ai mà ngờ được.

Tôi thật sự lấy ra được số tiền đó.

Như vậy cô ta sẽ lỗ hơn một triệu.

Trong lúc hai người đang giằng co.

Một giọng nói lười biếng vang lên:

“Sao thế, bắt đầu cuống rồi à?”

Hiệu trưởng đi phía sau anh ấy, căng thẳng lau mồ hôi trên mặt.

Mạnh Kỳ An trực tiếp bỏ qua tất cả mọi người.

Đi tới trước mặt tôi, ánh mắt dừng trên người tôi một lúc.

“Không đánh nhau đấy chứ?”

Tôi ngẩn ra rồi lắc đầu.

Anh ấy khẽ hừ:

“Nếu đánh nhau thì phạt em chép bản kiểm điểm ba nghìn chữ.”

Tôi:

“…”

Giọng điệu dạy dỗ hậu bối này là sao vậy?

18

Những người khác cuối cùng cũng phản ứng lại.

Có nữ sinh che miệng:

“Thật sự là Mạnh Kỳ An kìa, đẹp trai quá.”

“Trẻ vậy sao? Sao anh ấy lại đích thân tới đây?”

Có người mắng cô ấy:

“Ngốc à? Em gái ruột của mình bị bắt nạt, chẳng lẽ không tự tay tới trả đũa?”

Trần Mặc Bạch đứng bật dậy.

Sắc mặt trắng bệch như giấy:

“Anh họ… sao anh lại tới?”

Mạnh Kỳ An thản nhiên liếc cậu ấy một cái.

Ánh mắt dừng trên người Hạ Sơ:

“Cô là em họ của Hạ Dĩ An?”

Nhà họ Hạ không quá nổi tiếng, anh ấy căn bản không nhớ nổi tên người trước mặt.

Hạ Sơ ngây người tại chỗ.

Xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm khe đất chui xuống.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)