Chương 1 - Kẻ Khác Loài Trong Gia Tộc
Tôi là kẻ khác loài duy nhất trong gia tộc ma cà rồng.
Khi anh trai đang thảo luận làm thế nào để rạch động mạch một cách tao nhã, tôi đang trồng rau.
Khi chị gái mài nanh chuẩn bị vồ “lợn dê”, tôi đang trồng rau.
Khi cả nhà mở tiệc ăn mừng huyết nguyệt sắp đến, tôi vẫn đang trồng rau.
Để trồng rau cho thật tốt, tôi thậm chí còn cải tạo tầng hầm thành phòng giữ nhiệt, huấn luyện đám dơi ma sai thành ong thợ chuyên thụ phấn.
Bố mẹ nhìn sân nhà xanh um rau cỏ, vừa hận sắt không thành thép vừa bất lực, cuối cùng dứt khoát dẫn cả nhà đi du lịch, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Thế là tôi được sống một quãng thời gian rất dài nhàn nhã như hái cúc dưới hàng rào phía đông.
Cho đến một ngày, khi tôi đang bắt sâu cho dưa chuột, một chiếc xe sang đột ngột phanh gấp trước cửa.
Một thiên kim mặc váy ren chỉ vào lâu đài của tôi, nũng nịu hét với tám người anh trai:
“Bé đây muốn cải tạo nơi này thành lâu đài Barbie trong mơ, đây mới là nhà của công chúa!”
1
Tôi là kẻ khác loài duy nhất trong gia tộc ma cà rồng.
Khi anh trai đang thảo luận làm thế nào để rạch động mạch một cách tao nhã, tôi đang trồng rau.
Khi chị gái mài nanh chuẩn bị vồ “lợn dê”, tôi đang trồng rau.
Khi cả nhà mở tiệc ăn mừng huyết nguyệt sắp đến, tôi vẫn đang trồng rau.
Để trồng rau cho thật tốt, tôi thậm chí còn cải tạo tầng hầm thành phòng giữ nhiệt, huấn luyện đám dơi ma sai thành ong thợ chuyên thụ phấn.
Bố mẹ nhìn sân nhà xanh um rau cỏ, vừa hận sắt không thành thép vừa bất lực, cuối cùng dứt khoát dẫn cả nhà đi du lịch, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Thế là tôi được sống một quãng thời gian rất dài nhàn nhã như hái cúc dưới hàng rào phía đông.
Cho đến một ngày, khi tôi đang bắt sâu cho dưa chuột, một chiếc xe sang đột ngột phanh gấp trước cửa.
Một thiên kim mặc váy ren chỉ vào lâu đài của tôi, nũng nịu hét với tám người anh trai:
“Bé đây muốn cải tạo nơi này thành lâu đài Barbie trong mơ, đây mới là nhà của công chúa!”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, một lượng lớn đồ nội thất màu hồng đã bị thô bạo chuyển vào trong.
Khi đi ngang qua tôi, cô thiên kim ghét bỏ bịt mũi:
“Con nhà quê này toàn mùi bùn đất với phân, tránh xa bé dâu tây thơm thơm mềm mềm này ra!”
Tôi nhìn những quả cà chua bị giẫm nát, im lặng rất lâu, cuối cùng nghiến răng gọi một cuộc điện thoại quốc tế:
“Bố mẹ, nhà mình có buffet tự tìm tới cửa rồi, còn là vị dâu tây mà mọi người thích nhất.”
…
“Này, con nhà quê chết tiệt, tai cô điếc à?”
Một tiếng quát chói tai cắt ngang cuộc gọi của tôi, Thịnh Noãn Noãn, người luôn miệng tự xưng là bé, chống nạnh trừng tôi:
“Bé đây đang nói chuyện với cô đấy, mau dọn sạch mảnh đất rách này đi, cô nghe không hiểu tiếng người à?”
Mảnh đất rách mà cô ta nói chính là vườn rau của tôi.
Lúc này rau đang vào độ phát triển tốt nhất, nào cà tím, dưa chuột, cải thảo.
Còn có giống cà chua đột biến mà tôi vất vả lắm mới lai tạo được, quả nào quả nấy to bằng miệng bát.
Nhưng bây giờ tất cả đều bị đám công nhân chuyển đồ giẫm nát, nước quả bắn tung tóe.
Phá rau đã đành, như vậy còn rất dễ thu hút côn trùng.
Tôi quay người múc một gáo tro bếp, phủ lên đống cà chua đã nát.
Sau đó lại cầm chổi lên, thong thả quét sạch.
“Hôi chết đi được!”
Thịnh Noãn Noãn ôm búp bê giậm chân, quay đầu chui vào lòng anh cả của mình, véo giọng mách:
“Anh ơi, bé sắp bị hun đến không thở nổi rồi.”
“Trong sân chỗ nào cũng toàn bùn, bàn chân bé nhỏ mềm mại của bé mới không thèm giẫm lên đâu.”
Anh cả nhà họ Thịnh nhẹ giọng dỗ dành cô ta, sau đó rút một tấm thẻ đen, khinh miệt ném vào mặt tôi:
“Nhà của cô bị trưng dụng rồi.”
“Tiền trong này đủ cho cô cả đời ăn uống không lo.”
Anh ta nhìn tôi từ trên cao xuống.
Anh hai nhà họ Thịnh cũng khoanh tay, giọng nói đầy vẻ ban ơn và ưu việt:
“Đừng có không biết điều. Nếu không phải Noãn Noãn muốn có một tòa lâu đài làm quà sinh nhật, lại chê xây mới mất quá nhiều thời gian, thì làm gì đến lượt cô gặp được cơ hội này. Cầm tiền rồi mau cút.”
Bọn họ tràn đầy tự tin, như thể trên đời này chẳng có chuyện gì tiền không giải quyết được.
Nhưng tôi chỉ nhặt tấm thẻ lên, nhét lại vào túi anh cả nhà họ Thịnh, phủi tro trên tay:
“Không bán.”
Chưa nói đến chuyện cả vườn rau này tôi đã tốn bao nhiêu tâm huyết mới trồng được.
Chỉ riêng tòa lâu đài có lịch sử mấy trăm năm này, từng món đồ bên trong đều là đồ cổ.
Chút tiền của anh ta còn chẳng đủ mua một viên gạch lát nền.
Thấy tôi từ chối, Thịnh Noãn Noãn lập tức bĩu môi, nước mắt nói đến là đến.
Anh ba nhà họ Thịnh vừa thấy em gái sắp khóc, lập tức quát thuộc hạ:
“Phí lời với cô ta làm gì, nhổ hết cái vườn rau rách này trước, trải thảm màu hồng mà Noãn Noãn thích nhất lên.”
Nghe có người chống lưng, Thịnh Noãn Noãn đắc ý bổ sung:
“Còn phải phun thuốc diệt cỏ mùi dâu tây nữa, bé đây thích dâu tây nhất.”
Một đám người lập tức xắn tay áo, xông về phía vườn rau của tôi.
Tôi tức đến mức tim co thắt từng cơn.
Nhưng hôm nay nắng thật sự quá gắt, chỉ đứng dưới mái hiên thôi mà tôi đã cảm nhận được từng đợt bỏng rát.
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ nhổ tung đám rau mà tôi vất vả trồng được.
Thịnh Noãn Noãn còn ríu rít đưa ra hàng đống yêu cầu vô lý:
“Tường lâu đài xấu quá, bé đây muốn khảm tám mươi tám nghìn viên pha lê lên đó.”
“Cánh cổng kia cũng phải đổi thành hình nơ bướm làm bằng vàng nguyên chất!”
“Ù——”
Máy khoan trực tiếp khởi động, tiếng ồn chói tai lập tức bao trùm cả sân.
Nhưng đúng lúc này, từ sâu bên trong lâu đài bỗng truyền tới tiếng đập cánh dày đặc.
Giây tiếp theo, một đàn dơi ào ạt bay ra.
Chúng lao thẳng về phía Thịnh Noãn Noãn và tám người anh trai của cô ta.
2
“Á! Thứ bẩn thỉu gì vậy, tránh xa bé ra!”
Thịnh Noãn Noãn phát ra một tiếng thét vô cùng chói tai, sợ đến hoa dung thất sắc.
Tám người anh trai của cô ta thấy vậy, theo bản năng chắn trước mặt em gái.
Sau vài tiếng vải bị xé rách, trên mặt mấy anh em nhà họ Thịnh xuất hiện vài vết máu.
Nhưng đòn tấn công tưởng như hung dữ này thật ra chỉ có sấm mà không có mưa.
Nếu là trước kia, đám dơi đã hưng phấn lao lên hút máu từ lâu.
Nhưng từ khi bị tôi nuôi như ong thợ, mỗi ngày đều bị đuổi vào bụi hoa hút mật, thụ phấn, chúng đã mất hứng thú với máu người.
Vì thế chẳng bao lâu sau, chúng đã bị đám công nhân cầm lưới lớn xông tới dễ dàng chụp hết.
Thịnh Noãn Noãn nhìn đàn dơi bò lổm ngổm dưới đất, ôm ngực nôn khan:
“Một lũ chuột chết, bẩn chết đi được, chẳng đáng yêu bằng một phần vạn gấu Teddy của bé.”
“Hu hu hu, hôm nay bé mặc váy đặt may cao cấp đấy, bị chúng làm hỏng hết rồi.”
Anh cả nhà họ Thịnh ôm vết thương đang chảy máu, tức tối gào lên với thuộc hạ:
“Một lũ vô dụng, mấy con chuột cũng không bắt nổi. Mang bật lửa tới đây, thiêu chết hết đám bẩn thỉu này cho tôi!”
“Anh dám!”
Tôi vốn vẫn đứng trong bóng râm dưới mái hiên, cuối cùng không nhịn nổi nữa, nhìn chằm chằm anh ta:
“Nếu anh dám động vào một sợi lông của đám dơi này, bố mẹ tôi sẽ không tha cho anh.”
Đàn dơi này được bố mẹ nuôi mấy chục năm, từ lâu đã giống như một phần của gia đình.
Nhưng người nhà họ Thịnh đông thế mạnh, sao có thể coi tôi ra gì.
Tôi lập tức xìu xuống.
Không ngờ Thịnh Noãn Noãn lại lên tiếng:
“Ôi, đừng giết chúng mà.”
Cô ta vừa dùng đầu ngón tay cuốn tóc vừa nghiêng đầu suy nghĩ:
“Công chúa trong lâu đài đều có thú cưng. Lọ Lem còn có bạn chuột nhỏ, bé đây cũng muốn có bạn chuột nhỏ.”
Cô ta ghét bỏ bịt mũi, lùi về sau hai bước:
“Chỉ là đám chuột nhỏ này xấu quá, đen sì, hoàn toàn không hợp thẩm mỹ của bé.”
“Không được, không được, nhất định phải tắm thơm cho chúng.”
Thịnh Noãn Noãn vung tay, lập tức có vài công nhân bê tới một chậu dung dịch tẩy màu hồng.
“Bé đây muốn nhuộm chúng thành màu hồng phấn.”
“Đừng!”
Tôi lao tới muốn ngăn cản, nhưng bị bảo vệ giữ chặt, chỉ có thể nhìn từng con dơi bị ném vào dung dịch tẩy.
Chúng tuyệt vọng vỗ cánh, sức vùng vẫy ngày càng yếu.
Cuối cùng, cánh của con dơi cuối cùng cũng chìm xuống, bị dung dịch tẩy nuốt mất.
Tôi hận không thể lao tới bóp chết người phụ nữ điên này.
Thịnh Noãn Noãn lại giả vờ tiếc nuối thở dài, lau khóe mắt vốn chẳng hề có nước mắt:
“Ôi, tiếc thật, bé còn chưa kịp làm bạn với chúng nữa.”
“Thật là, đám chuột nhỏ này yếu đuối quá, chẳng kiên cường bằng gấu Teddy của bé.”
Đôi mắt cô ta đảo một vòng, như lại nghĩ ra thứ gì đó, chỉ vào tôi:
“Ngoài bạn động vật nhỏ ra, công chúa trong lâu đài còn cần hầu gái thân cận phục vụ.”
“Chọn cô đi. Tuy quê mùa một chút, nhưng miễn cưỡng dùng được.”
Anh cả nhà họ Thịnh ra hiệu, bảo vệ lập tức không nói không rằng giữ lấy hai tay tôi, cưỡng ép mặc cho tôi một bộ đồ hầu gái màu hồng.
Thậm chí còn khóa quanh cổ tôi một chiếc vòng cổ chó đính pha lê.
Thịnh Noãn Noãn túm dây xích chó, giật mạnh một cái, kéo tôi tới trước mặt cô ta.
Cô ta nhìn làn da trắng nõn lộ ra của tôi, trong mắt lóe lên vẻ ghen tị.
Sau đó chẳng biết lấy từ đâu ra một cây bút lông dầu, ngang ngược nói:
“Bé đây muốn vẽ, không được động đấy.”
Cô ta cầm bút lông dầu liên tục vẽ bậy lên mặt tôi, đầu tiên vẽ hai vòng tròn méo mó làm mắt, sau đó lại vẽ một cái mũi lợn.
“Ha ha ha, xấu quá!”
Thịnh Noãn Noãn cười đến nghiêng ngả, còn tám người anh trai của cô ta chẳng những không ngăn cản mà còn nhìn cô ta đầy cưng chiều.
Anh cả nhà họ Thịnh lại nhét tấm thẻ đen vào túi tạp dề của tôi, ban ơn nói:
“Cầm lấy đi. Cô có thể khiến Noãn Noãn vui cũng coi như làm được một việc tốt, số tiền này là thứ cô đáng được nhận.”
Vừa rồi tôi bị kéo lê dưới ánh nắng, cơ thể đã yếu đến cực điểm, chỉ có thể ngoan ngoãn nhận lấy.
Thấy tôi không phản kháng, Thịnh Noãn Noãn vẽ thêm vài nét cũng cảm thấy chán.
Cô ta mất hứng ném bút đi, ngáp một cái:
“Bé chơi mệt rồi, phải ngủ trưa.”
Nói xong, cô ta chu môi với tám người anh trai nhà họ Thịnh, lần lượt ghé tới đòi hôn chúc ngủ ngon.
Hôn xong, Thịnh Noãn Noãn đá một cái vào cẳng chân tôi, vênh váo ra lệnh:
“Phòng của bé ở đâu? Cô là hầu gái mà còn không mau dẫn đường?”
3
Tôi âm thầm đếm thời gian bố mẹ trở về.
Hít sâu một hơi, tôi dẫn Thịnh Noãn Noãn đến phòng dành cho khách.
Vừa đẩy cửa ra, cô ta chỉ liếc một cái đã ghét bỏ đá đổ tủ giày cạnh cửa:
“Đây là cái chỗ rách nát gì vậy?”
“Bé đây là công chúa, công chúa tất nhiên phải ngủ trên chiếc giường công chúa màu hồng, chứ không phải thứ giường gỗ cứng lỗi thời này. Lỡ làm đau eo của bé thì sao?”
Cô ta quay người chạy ra ngoài:
“Bé tự đi tìm. Tòa lâu đài này chắc chắn phải có phòng dành riêng cho bé.”
“Đừng chạy lung tung!”
Tôi theo bản năng đưa tay kéo cô ta lại.
Tòa lâu đài có tận bảy tầng, Thịnh Noãn Noãn như phát hiện ra thế giới mới, hưng phấn chạy loạn khắp nơi.
Đầu tiên cô ta đá đổ bộ áo giáp ngoài hành lang, sau đó lại giật tranh sơn dầu trên tường xuống.
Còn tôi chỉ có thể nghiến răng đi theo sau, từng chút một thu dọn hậu quả.
Cho đến khi Thịnh Noãn Noãn xông vào hầm rượu của bố. Bên trong cất những loại rượu ngon mà ông đã sưu tầm từ khắp nơi trên thế giới suốt mấy trăm năm, mỗi chai đều là báu vật vô giá.
Thịnh Noãn Noãn nhìn cả bức tường đầy kệ rượu, mắt lập tức sáng lên.
Nhưng cô ta đổ một chút ra lòng bàn tay nếm thử, rồi ghét bỏ nhíu mày: