Chương 4 - Kế Huynh Không Muốn Ta

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Huynh bảo: “Trần Tiểu Viên, ta vẫn tin vào bản thân. Gom đủ ngân lượng rồi, ta sẽ vào châu học đọc sách, đến lúc đó mang ngươi theo. Nhiều nhất chỉ khổ hai năm, ta sẽ thi đậu tú tài. Có danh tú tài, thì không cần làm phu khuân vác nữa, có thể dạy học trong tư thục. Gom thêm chút bạc, rồi tính đường thi tiếp. Tóm lại, chỉ thiếu ba mươi lượng thôi.”

Ta nghe mà cũng ngóng trông theo: “Ca à, huynh vào châu học, muội sẽ đến thư viện tìm việc giặt đồ nấu ăn, ngày ngày bầu bạn với huynh. Huynh mỏi, muội xoa lưng. Huynh khát, muội rót nước. Huynh đêm đọc sách, muội sẽ mài mực.”

Từ Dao bật cười: “Chẳng có chí khí! Thanh Châu rộng lớn, cơ hội cũng nhiều, nơi ấy nữ tử cũng được học chữ đọc sách. Khi ấy, ngươi cứ suy nghĩ xem bản thân muốn học gì.”

Ta ngốc nghếch cười: “Vâng, chỉ cần được theo bên ca, huynh bảo sao muội nghe vậy.”

Thanh Châu.

Là nơi đầu tiên trong đời khiến ta khát khao mãnh liệt đến thế.

Từ sau khi Từ Dao đi, những điều về Thanh Châu, ta đều chăm chú lắng nghe.

Triệu Tiểu Cúc từng đến đó, nàng kể: “Phủ Thanh Châu rộng lớn lắm, trên đường toàn là cô nương xinh đẹp, má hồng phấn mịn, tiểu thư nhà quan còn dùng sa che nắng. Váy áo họ rất đẹp, hoa văn thêu như thật, dưới nắng còn ánh lên sắc sáng.”

Ta nghe đến mê mẩn.

Triệu Tiểu Cúc lại nói: “Đợi ngươi đến Thanh Châu, cũng sẽ thành cô nương xinh đẹp như vậy!”

Đêm ấy, ta mộng một giấc đẹp.

Mộng thấy Từ Dao thi đậu tú tài.

Mộng thấy ta trở thành cô nương rạng rỡ như lời Triệu Tiểu Cúc kể.

Nhưng hiện tại nương ta đã trộm bạc của Từ Dao.

Giấc mộng tan thành mây khói.

Ta cúi đầu nhìn số bạc trong vò sành.

Một trăm lượng, đủ để bù lại chỗ hụt của Từ Dao.

Sau khi gả đi, lại có thêm hai trăm lượng, đủ cho Từ Dao nhập học châu học.

Nhưng ta không cam lòng rời đi như thế.

Ta muốn Từ Dao.

Ta lấy gói thuốc đã mua ra.

Thầm nhủ trong lòng: ca à, muội chẳng thể làm muội muội của huynh nữa…

Làm một đêm thê tử vậy.

Bên ngoài vọng vào tiếng Từ Dao.

“Trần Tiểu Viên!”

“Trần Tiểu Viên, ta đến đón ngươi về nhà rồi!”

07

Từ Dao rời đi suốt ba mươi bảy ngày.

Huynh đen đi, cũng gầy hẳn.

Ta ôm chặt lấy huynh mà khóc một trận dữ dội, thế nào cũng chẳng chịu buông tay.

Từ Dao hết cách, đành phải cõng ta về nhà.

Tấm lưng huynh rộng rãi vững chãi, ta nằm sấp trên vai huynh, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Từ Dao cười hỏi: “Nhớ ta đến vậy sao?”

Ta sụt sịt, nghẹn ngào đáp: “Ừm! Nhớ lắm lắm! Trong mộng cũng nhớ.”

Ta lại hỏi huynh: “Ca, huynh có nhớ muội không?”

Từ Dao không đáp.

Về đến nhà, huynh tắm rửa một lượt, rồi hai ta đóng cửa phòng lại, bắt đầu đếm ngân lượng.

Từ Dao vuốt ve đám bạc trắng, trong mắt đầy dịu dàng.

Lần này huynh sang Thanh Châu, kiếm được tròn năm mươi lượng.

Cộng thêm một trăm lượng ta bù vào khi trước.

Vậy là chúng ta đã có một trăm năm mươi lượng bạc – một món tài sản lớn.

Từ Dao bới đám bạc, lẩm bẩm tính toán: “Chỗ này dùng để nộp học phí, chỗ này làm sinh hoạt phí. Còn lại, cho ngươi tiêu.”

Ta đẩy lại cho huynh, chỉ giữ một phần nhỏ: “Ca, ngần này là đủ rồi.”

Từ Dao trừng mắt: “Chút đó ngươi ăn gió Tây Bắc mà sống chắc?”

Huynh quay người lấy ra một cái bọc, mở ra, một đống đồ nhỏ lấp lánh làm hoa cả mắt ta.

Lúc này ta mới biết, sau khi đòi xong nợ, huynh cùng huynh đệ dạo chơi một ngày ở Thanh Châu.

Từ Dao đưa ta một bình sứ trắng, bĩu môi nói: “Gái nhà giàu ở Thanh Châu thật biết hưởng. Một lọ cao bôi da bé tí này, giá tận nửa lượng bạc. Nghe bảo trị nứt nẻ rất hay. Nếu xài thấy hiệu nghiệm, ca lại mua thêm cho.”

Huynh lại lấy ra một tấm sa mỏng nhẹ, ướm thử lên mặt ta: “Không tệ, rất hợp với ngươi. Da mặt ngươi mỏng, mùa hè ra nắng là bong tróc, mang cái này là vừa vặn.”

Một bọc to đầy ắp, toàn là đồ cho ta.

Đến khi bày ra hết, Từ Dao nhìn ta, chợt thốt: “Trần Tiểu Viên, ta mua cho ngươi rất nhiều thứ.”

Ta nhào tới ôm chặt lấy huynh, òa khóc lớn.

Bởi ta nghe ra rồi.

Từ Dao đang nói: Trần Tiểu Viên, ta cũng rất nhớ ngươi.

Mắt hoe đỏ, ta nghẹn ngào hỏi: “Ca, còn huynh thì sao? Có mua thứ gì tặng bản thân chưa?”

Từ Dao cười, vươn vai thật dài: “Ta sắp được vào châu học đọc sách rồi! Đó chính là món quà lớn nhất của ta!”

Từ năm mười ba, đến năm hai mươi mốt.

Cuối cùng huynh cũng gom đủ ngân lượng, rốt cuộc có thể sống cuộc đời vốn thuộc về Từ Dao.

Trong lòng, ta lặng lẽ chúc phúc huynh.

Ca à, nhất định huynh sẽ thi đậu tú tài, nhất định sẽ công danh hiển đạt.

Từ Dao thấy ta không nói lời nào, bèn xoa đầu ta, chậc một tiếng: “Lại mấy hôm chưa gội đầu rồi chứ gì? Ta đi nấu nước cho.”

Chờ huynh đi rồi.

Ta lặng lẽ lấy gói thuốc đã mua, bỏ vào rượu.

Từ Dao từng hỏi ta, muốn trở thành người thế nào.

Giờ thì ta đã nghĩ thông rồi.

Ta muốn làm một người hữu dụng với Từ Dao, một người không khiến huynh phải bận lòng.

08

Sau khi ta tắm rửa xong, Từ Dao bước vào thu dọn trong phòng.

Huynh trông thấy bình rượu trên bàn, bật cười: “Trần Tiểu Viên, ngươi biết rõ tửu lượng ta kém, lại còn mua rượu dụ dỗ ta.”

Ta rót đầy một chén, nài nỉ: “Ca, hôm nay là ngày tốt của hai ta, uống một chút cũng chẳng sao đâu.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)