Chương 9 - Kế Hoạch Trả Thù Từ Biển Cả
Và trong lúc giận dữ mất kiểm soát, Trần Hi đã tự mình buột miệng tiết lộ một bí mật còn sốc hơn:
“Các người ép tôi! Tất cả đều ép tôi!”
“Cuộc hôn nhân này không thể hủy! Tôi đang mang thai! Là con của Cao Tuấn!”
Bác gái nghe xong, vừa bất ngờ vừa mừng rỡ, tưởng rằng đây là chiếc phao cứu sinh cuối cùng, lập tức kéo con gái đến nhà họ Cao đối chất.
Ai ngờ Trần Hi bật khóc nức nở, rồi buông ra một câu khiến cả hai vợ chồng bác hóa đá tại chỗ:
“Đứa bé… không phải của Cao Tuấn!”
Hóa ra, trong lúc yêu đương với Cao Tuấn, Trần Hi còn dây dưa với một thiếu gia giàu có khác.
Cô ta định biến Cao Tuấn thành kẻ “đổ vỏ”, chờ kết hôn xong, sinh con ra rồi tìm cách ly hôn để kiếm một khoản lớn từ nhà họ Cao.
Tính toán hai đường — vừa có danh, vừa có lợi.
Nhưng màn kịch đám cưới cùng khoản nợ khổng lồ đã đẩy quân cờ domino đầu tiên, khiến mọi lời dối trá, mọi âm mưu lộ ra dưới ánh sáng.
Bác cả tức đến toàn thân run rẩy. Ông ta — cả đời chấp chính nghiêm cẩn, cho rằng mình là người đứng đắn — nào ngờ lại nuôi ra một đứa con gái trơ trẽn, mất hết liêm sỉ.
Trong cơn thịnh nộ, ông giáng cho Trần Hi một cái tát như trời giáng:
“Đồ nghiệt súc! Mày làm mất mặt cả nhà họ Trần!”
Cái tát ấy không chỉ đánh nát lớp mặt nạ cuối cùng của Trần Hi,
Mà còn đánh nát nốt ảo ảnh cuối cùng về tình thân trong cái nhà này.
Sau đó, họ bắt đầu quay ra trách móc lẫn nhau.
Bác cả mắng bác gái không biết dạy con.
Bác gái khóc lóc rằng chính vì ông sĩ diện, ép buộc quá mức nên con mới thành ra như vậy.
Trần Hi thì hét lên, gào khóc rằng:
“Tôi thành ra như ngày hôm nay, tất cả đều là lỗi của ba mẹ! Là tham vọng và sĩ diện của hai người đã đẩy tôi vào con đường này!”
Một màn chó cắn chó, bi thảm diễn ra ngay trong chính ngôi nhà họ từng ra sức tô vẽ là “gia đình gương mẫu”.
Tôi nghe những đoạn ghi âm do bà dì gửi tới, lòng bình thản đến kỳ lạ.
Người đáng thương, tất có chỗ đáng hận.
Cái kết hôm nay của gia đình họ — chỉ là quả báo họ tự chuốc lấy mà thôi.
08
Những cú sốc dồn dập khiến sức khỏe của bà nội hoàn toàn sụp đổ.
Bà lên cơn huyết áp cao, ngất xỉu tại nhà và phải đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Nằm trên giường bệnh, sắc mặt bà vàng bệch như giấy, trông già đi cả chục tuổi chỉ trong vài ngày.
Nhưng ngay cả lúc này, trong lòng bà vẫn chỉ nghĩ đến gia đình “trưởng tử” của mình.
Bà gọi điện cho ba tôi, giọng yếu ớt nhưng vẫn mang theo mệnh lệnh không thể cãi lại.
“Thằng hai, con mau đem ít tiền sang đưa cho anh con.”
“Hi Hi giờ thành ra thế này, bên ngoài còn nợ đầm đìa, con làm chú nó, chẳng lẽ đứng nhìn không giúp gì?”
Ba tôi cầm điện thoại, im lặng rất lâu.
Nhiều năm bị đè nén khiến ông nhất thời không biết phản bác từ đâu.
Tôi bước tới, cầm lấy điện thoại trong tay ông.
“Bà à, nhà cháu không có tiền.”
“Con nói bậy!” Giọng bà nội lập tức gắt lên, “Nhà các con vừa lấy lại được căn nhà, bán đi là có tiền rồi!”
Tôi suýt bật cười vì cái lý lẽ ngang ngược ấy.
“Bà ơi, căn nhà đó là của ba con. Tại sao phải bán đi để trả nợ thay cho anh bà?”
“Vì nó là con tao! Là anh con!” Bà gần như gào lên, hơi thở bắt đầu dồn dập, “Tao nói cho mày biết, Trần Niệm, nếu tụi mày không giúp, tao… tao chết cho coi!”
Lại là chiêu lấy cái chết ra uy hiếp.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy đã đến lúc khiến bà hoàn toàn tỉnh mộng.
“Bà à, bà thật sự cho rằng, vì ba con là con ruột của bà, nên bắt buộc phải hy sinh tất cả cho cái người anh mà bà ôm về nuôi sao?”