Chương 1 - Kế Hoạch Trả Thù Trong Hầu Phủ
Ngày đầu tiên trở về Hầu phủ, Thẩm Như Sương đã cho ta một đòn phủ đầu.
“Muội muội từ nhỏ lớn lên ở thôn quê, không hiểu lễ nghi cung đình.”
“Thọ yến của Thái hậu vẫn đừng đưa nàng theo thì hơn, kẻo va chạm quý nhân.”
Nàng ta đắc ý chờ phụ mẫu nghe lời khuyên, nhốt kẻ nhà quê là ta lại trong phủ.
Nhưng Trấn Quốc hầu chỉ lạnh lùng liếc nàng ta một cái.
“Yến Yến không đi, chẳng phải chén trà độc ngươi bỏ ba trăm lượng bạc mua từ chợ đen sẽ lãng phí sao?”
Sắc mặt Thẩm Như Sương nháy mắt trắng bệch, nàng ta nhìn về phía mẫu thân.
Lại thấy Hầu phu nhân cũng đầy mặt thất vọng.
“Nuôi ngươi mười tám năm, vốn định chuẩn bị cho ngươi một phần của hồi môn thật hậu hĩnh, để ngươi nở mày nở mặt xuất giá.”
“Kết quả ngươi lại không dung nổi cốt nhục ruột thịt của ta như vậy. Chi bằng đưa ngươi về nhận lại đôi phụ mẫu ruột làm nghề giết lợn kia đi.”
1
Ta được đón về Hầu phủ, giả thiên kim Thẩm Như Sương không những không biểu hiện chút địch ý nào, ngược lại còn thân thiết kéo tay ta, chủ động đề nghị tổ chức một buổi thưởng hoa yến ở hậu hoa viên.
Ngoài mặt, nàng ta muốn đích thân giới thiệu ta với các quý nữ danh môn trong kinh thành, giúp ta đặt chân vững vàng ở kinh thành.
Làm ra đủ dáng vẻ một quý nữ có khí độ tốt đẹp.
Nhưng sau lưng, mưu kế của nàng ta lại bị ta biết được.
Nàng ta sai nha hoàn thân cận Thúy Liễu cầm ngân phiếu thuê một tên ăn mày mắc bệnh nan y.
Thông qua tên ăn mày đó đến chợ đen dưới lòng đất mua một gói độc dược tên là “Thất Tâm Tán”.
Uống vào sẽ khiến người ta trong vòng một canh giờ thần trí điên cuồng, trông như chó dại.
Chỉ cần ta ở thưởng hoa yến phát điên trước mặt mọi người, bất kể làm bị thương quý nữ nào, đều sẽ không thể cứu vãn.
Còn Thẩm Như Sương, nàng ta sẽ đợi ta phát điên đủ rồi mới lao ra, bất chấp tất cả chắn giữa ta và mọi người.
Tốt nhất còn hô thêm vài câu.
“Ta thay muội muội xin lỗi các vị, nàng còn nhỏ, xin các vị tha cho nàng đi.”
Trong lúc ta bị người ta xem như điên phụ, nàng ta lại có thể để lại tiếng tốt.
Vì giữ thể diện cho Hầu phủ, phụ thân mẫu thân cũng chỉ có thể đối ngoại tuyên bố ta mắc bệnh điên.
Tốt nhất là ném ta đến trang tử tự sinh tự diệt, để cho mọi người một lời bàn giao.
Mà tên ăn mày kia đã đột ngột chết vào ngày trước hoa yến.
Cho dù sau đó có người nghi ngờ, cũng không tra được đến đầu nàng ta.
Nàng Thẩm Như Sương sẽ trở thành thiên kim tiểu thư duy nhất của Hầu phủ này.
Nàng ta tính chuẩn từng nước cờ trong trạch đấu, lại chỉ tính sót một chuyện.
Trấn Quốc Hầu phủ là nơi dùng quân pháp trị gia.
Phụ mẫu ruột của ta, trong mắt còn không dung nổi hạt cát hơn cả ta!
2
Ngày hoa yến, nàng ta bưng chén Long Tỉnh kia đến trước mặt ta, cười ôn nhu động lòng người.
“Muội muội, đây là Vũ Tiền Long Tỉnh ngự ban, muội nếm thử đi.”
Ta nhận lấy chén trà, cúi đầu ngửi thử.
Lão đầu nuôi ta ở thôn quê từng là trinh sát tinh nhuệ nhất của biên quân.
Ông không dạy ta nữ công thêu thùa, chỉ dạy ta làm sao ngửi ra mùi độc khí và mùi máu tanh trong đống người chết.
Trong chén trà kia, giấu một mùi hạnh nhân đắng cực nhạt.
Ta không lập tức hất đổ chén trà, cũng không ầm ĩ chỉ trích nàng ta hạ độc.
Ta chỉ bình tĩnh đi đến bên đình hóng mát, đổ hết chén nước trà kia vào hồ cá chép gấm.
Chưa đến nửa chén trà sau, trong hồ đã nổi lên ba con cá chép gấm lật bụng trắng.
Các quý nữ kinh hãi kêu lên, Thẩm Như Sương cũng làm ra dáng vẻ kinh hoàng vạn phần.
Ta không để ý màn diễn của nàng ta, vớt một con cá chết lên, xách theo chén trà rỗng kia, đi về phía thư phòng của phụ thân.
Nghe ta kể xong, phụ thân ngay cả mí mắt cũng chẳng nâng lên.
Ông không gọi Thẩm Như Sương đến đối chất, cũng không dùng gia pháp thẩm vấn nha hoàn.
Ông chỉ giơ tay lên.
Mười hai ám vệ Hầu phủ ẩn trong bóng tối dốc toàn bộ lực lượng xuất động.
Sát cục mà Thẩm Như Sương tưởng đã chết không đối chứng, trước mạng lưới tình báo quân sự chân chính, quả thực chỉ là một trò cười thô kệch.
Chưa đến một ngày, ám vệ đã đào được thi thể của tên ăn mày ở ngoại ô.
Từ cặn bã trong dạ dày tên ăn mày, tra đến tiệm bánh bao ở thành nam.
Cầm chân dung của Thúy Liễu cho ông chủ tiệm bánh bao nhận diện.
Lần theo manh mối, trói tên buôn thuốc chợ đen vào địa lao Hầu phủ.
Thẩm Như Sương hoàn toàn không hay biết gì.
Nàng ta ở hoa yến hại ta không thành, lại đánh chủ ý lên cung yến.
Buổi tối, cố ý nhắc với phụ thân mẫu thân chuyện đưa ta tham gia yến tiệc trong cung.
Thấy sắc mặt phụ thân mẫu thân không được tốt lắm, nàng ta cố ý dịu dàng nói:
“Muội muội cũng đáng thương, mới vào kinh còn chưa được mở mang tầm mắt.”
“Sau khi vào cung, để muội ấy theo sát con một bước không rời. Con bảo đảm sẽ trông chừng muội ấy, không để muội ấy làm mất mặt trước mọi người. Làm tỷ tỷ, con còn có thể thay muội ấy xem xét vài lang quân không tệ, để phụ thân mẫu thân yên lòng.”
Không ngờ, phụ thân phẫn nộ ném một quyển sổ ghi đầy chứng cứ xuống bên chân nàng ta.
“Yến Yến không đi, chẳng phải chén trà độc ngươi bỏ ba trăm lượng bạc mua từ chợ đen sẽ lãng phí sao?”
Nghe thấy hai chữ “trà độc”, trên mặt Thẩm Như Sương thoáng lộ vẻ hoảng loạn.
Nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn định, nàng ta quay đầu nhìn mẫu thân:
“Nữ nhi không biết mình đã nói sai ở đâu, mong phụ thân mẫu thân chỉ rõ.”
Mẫu thân vuốt chuỗi Phật châu trên cổ tay.
“Trấn Quốc Hầu phủ trấn thủ biên quan mấy chục năm, loại độc dược hạ lưu gì chưa từng thấy. Ngươi dùng thứ này đến hại nữ nhi ruột của ta, chẳng khác nào tự tìm đường chết.”
“Thúy Liễu đã nhận tội. Ngươi nhận hay không cũng vô dụng.”
Lời vừa dứt, đã có thị vệ ném Thúy Liễu bị đánh đến toàn thân đầy máu đến trước mặt nàng ta.
Thúy Liễu trước mặt tất cả mọi người nói hết chỉ thị và mưu kế của Thẩm Như Sương ra.
Cuối cùng còn quỳ rạp đến trước mặt ta, liều mạng dập đầu.
“Tất cả đều là Thẩm Như Sương sai nô tỳ làm, nô tỳ cũng thân bất do kỷ.”
Thẩm Như Sương ngơ ngác nhìn cảnh này, bịch một tiếng quỳ xuống trước mặt mẫu thân.
Nước mắt nàng ta lã chã rơi xuống, khóc đến đáng thương biết bao.
“Mẫu thân, con là nữ nhi do chính tay người dạy dỗ lớn lên, sao con có thể làm ra chuyện ác độc như vậy?”
“Là muội muội hận con chiếm thân phận thiên kim tiểu thư của nàng hơn mười năm, cố ý mua chuộc Thúy Liễu thiết kế trả thù để đuổi con đi.”
“Bây giờ nàng cuối cùng đã được như ý rồi.”
Nói rồi, nàng ta còn trừng mắt nhìn ta.
“Thẩm Thanh Yến, không ngờ một thôn cô lớn lên bằng nghề cho lợn ăn ở thôn quê như ngươi lại có tâm cơ như vậy.”
Ta thở dài một hơi, ngay cả nhìn nàng ta cũng không nhìn.
Ngu xuẩn đến vậy, quả thật không đáng để so đo.
Phụ thân ta ở bên cạnh đã sớm mất kiên nhẫn nói:
“Người đâu, lập tức đưa nàng ta đến nhà Triệu Đại Cường ngoài thành.”
Triệu Đại Cường là một đồ tể giết lợn, cũng là phụ thân ruột của Thẩm Như Sương.
Thẩm Như Sương thấy mấy bà tử thô tráng xông lên trói nàng ta lại như trói bánh chưng, lập tức sốt ruột khóc lóc la hét.
“Phụ thân mẫu thân, các người không thể đối xử với con như vậy, con là Sương nhi do chính tay các người nuôi lớn mà.”
“Khoan đã.”
Mẫu thân đột nhiên lên tiếng.