Chương 5 - Kế Hoạch Trả Thù Mẹ Chồng Điên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bác sĩ nói em có thể bị ung thư…”

Chiếc cốc nước trong tay tôi lập tức rơi xuống đất.

Hóa ra bệnh ung thư của tôi đã có từ sớm…

So với kiếp trước khi tôi bị chẩn đoán ung thư, lần này lại sớm hơn tận năm năm!

Chồng tôi nắm chặt tay tôi.

“Bây giờ bệnh tình vẫn chưa xác định rõ, lúc đó chúng ta lên bệnh viện lớn trên thành phố kiểm tra.”

Tâm trạng tôi lập tức bình tĩnh lại.

Không ngờ kiếp này lại phát hiện ung thư sớm như vậy.

Sau khi trở về nhà, tôi lại lén nghe được cuộc nói chuyện giữa mẹ chồng và em chồng.

Mẹ chồng cười trên nỗi đau của người khác.

“May mà mày qua đây, biết con chó đó sẽ kiểm tra thuốc của tao nên đã đổi trước.”

Giọng em chồng truyền từ đầu dây bên kia.

“Ôi mẹ à, mẹ phải để ý hơn chứ. Con thấy dạo này nó giống như bị tà nhập vậy, sao tự nhiên lại như biến thành người khác thế.”

“Nó làm sao biết mẹ giả điên?”

Mẹ chồng cũng nghi ngờ.

“Đúng vậy, tao cũng không biết, sao đầu óc con tiện đó đột nhiên lại sáng ra vậy?”

“Thôi mẹ cứ tiếp tục giả điên đi, dạo này nó thay đổi chắc chắn là vì nghĩ mẹ đang giả vờ. Đợi đến khi nó tin mẹ thật sự điên, chẳng phải nó lại ngoan ngoãn để mẹ bắt nạt như trước sao?”

Mẹ chồng cười gian xảo.

“Con nhóc thối này, từ nhỏ đã tinh ranh!”

Tôi cười lạnh.

Nếu tôi không tìm được chứng cứ bà giả điên, vậy thì tôi sẽ khiến bà hối hận vì đã giả điên!

Đến chiều, chồng tôi bỏ ra mấy trăm tệ mua một con gà thả vườn để bồi bổ cho tôi.

Anh vui vẻ xách con gà, cười với tôi.

“Vợ à nhìn này, anh mua cho em đó, cả con gà này là để em ăn hết! Cơ thể em yếu quá, phải bồi bổ cho tốt.”

Nhưng anh không phát hiện ra phía sau lưng, mẹ chồng đang nhìn chằm chằm con gà đó với ánh mắt đầy ác độc.

Chồng tôi cho gà vào nồi hầm rồi ra chợ mua thêm thức ăn cho tôi.

Anh bảo tôi ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.

Khi tôi nhìn theo bóng lưng chồng biến mất khỏi tầm mắt, tôi quay vào phòng thì thấy mẹ chồng đang cầm một gói thuốc chuột rắc vào nồi gà đang hầm.

Bà cười hì hì, miệng lẩm bẩm.

“Cho mày ăn! Cho mày ăn! Đồ tham ăn, xem tao có cho mày ăn chết không!”

Tôi đứng nấp ngoài cửa lặng lẽ nhìn tất cả, không vạch trần bà.

Đợi gà hầm gần xong, tôi múc đầy một bát canh gà.

Mẹ chồng nằm trên ghế nằm nhìn tôi múc canh, khóe miệng thỉnh thoảng lộ ra một nụ cười nhạt.

Tôi đặt bát canh gà lên bàn, còn phần canh còn lại thì đổ đi ngay trước mặt mẹ chồng.

Ánh mắt mẹ chồng thoáng hiện một tia kinh ngạc, nhưng lập tức khôi phục bình thường. Tôi biết bà vẫn muốn tiếp tục giả làm một kẻ điên loạn thần trí.

Tôi cầm muỗng, thổi thổi bát canh. Bà tưởng tôi định uống, mắt mở càng lúc càng to.

Tôi cười nhìn sang mẹ chồng.

Bà sững lại.

Tôi cầm bát đi về phía bà, miệng bà phát ra mấy tiếng ú ớ.

Tôi ghé sát tai bà nói nhẹ nhàng.

“Lại đây mẹ, đây là canh gà hầm từ gà thả vườn mà con trai mẹ mua, mẹ nếm thử xem có ngon không.”

Mẹ chồng cố sống chết quay đầu sang một bên, miệng hét.

“Không! Không uống…”

Tôi cười lạnh một tiếng, bà già này vẫn còn giả điên.

Tôi hoàn toàn không nghe lời bà, tiếp tục đưa bát canh về phía miệng bà.

Thấy bát canh ngày càng gần miệng mình, mẹ chồng bật dậy khỏi ghế.

Bà gào thét.

“Giết người rồi! Giết người rồi!”

Chồng tôi ở cách đó không xa nghe thấy tiếng liền chạy tới.

“Mẹ, mẹ lại làm sao vậy?”

Những hàng xóm rảnh rỗi xung quanh cũng bị tiếng kêu của mẹ chồng thu hút.

“Nhà các người sao ngày nào cũng có chuyện, lần này lại xảy ra chuyện gì nữa?”

“Kiến Quốc à, mẹ cậu lại sao rồi?”

Thấy chồng tôi, mẹ chồng như vớ được cọng rơm cứu mạng, bà chỉ vào tôi.

“Nó muốn hại chết tôi!”

Tôi cầm bát canh, vẻ mặt vô tội.

“Con cũng không biết nữa, con định đút canh gà cho mẹ uống thì mẹ lại nói con muốn hại bà.”

Tôi rơi vài giọt nước mắt.

“Con dễ dàng gì đâu, mấy chục năm nay con chăm sóc mẹ cẩn thận như vậy, còn mệt đến mức cơ thể suy sụp, suýt nữa thì thần trí không bình thường. Bây giờ đem canh gà bồi bổ cơ thể cho mẹ uống còn bị hiểu lầm.”

Dân làng đều bị tấm lòng hiếu thảo của tôi cảm động.

“Lệ Bình à, cô cũng không dễ dàng gì, chúng tôi trước giờ đâu có trách nhầm cô.”

“Đúng đó, chúng tôi cũng biết mẹ cô thích nói nhảm, giờ trong làng còn ai tin mấy lời linh tinh của bà nữa đâu.”

Chồng tôi nhận lấy bát canh gà từ tay tôi, an ủi tôi.

“Vợ à, em đi nghỉ đi, để anh đút canh cho mẹ.”

Mẹ chồng lập tức cảm thấy tình hình không ổn, điên cuồng lắc đầu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)