Chương 6 - Kế Hoạch Tỏ Tình Bị Lật Tẩy

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nhìn chằm chằm vào thông tin tài khoản nhận tiền cuối cùng của khoản “nợ” lớn nhất, tên của người mở tài khoản khiến máu trong người tôi như đông cứng ngay lập tức.

Không phải Thẩm Nguyệt Khê, cũng không phải bất kỳ người họ hàng nào của Phó Ngôn Châu.

Là Chu Dữ.

7

Tôi chuyển tiếp tệp tin mã hóa đó cùng với mật khẩu giải nén cho luật sư Vương.

Làm xong những việc này, tôi thậm chí còn có tâm trạng pha cho mình một tách hồng trà.

Chu Dữ là người anh em Phó Ngôn Châu tin tưởng nhất, cũng là người thực thi cốt lõi nhất trong kế hoạch tẩu tán tài sản lần này.

Bây giờ, mắt xích kiên cố nhất này, lại trở thành bằng chứng phạm tội chí mạng nhất.

Phó Ngôn Châu và Chu Dữ vẫn còn bị bịt mắt, nhưng Thẩm Nguyệt Khê thì đã đợi không nổi nữa rồi.

Chiều hôm sau, cuộc gọi của Lâm Vãn đã gọi tới, giọng điệu như vừa xem một bộ phim truyền hình dài tập của năm:

“Điên rồi, Thẩm Nguyệt Khê đó thực sự điên rồi!”

“Cô ta trực tiếp xông đến công ty Phó Ngôn Châu, vác cái bụng bầu, cũng không thèm nói năng gì, cứ ngồi ở quầy lễ tân mà khóc, sống chết hệt như hòn vọng phu đến đòi nợ vậy.”

“Trong công ty người ra người vào, khách hàng và nhân viên đều nhìn thấy, mặt Phó Ngôn Châu xanh lè, nửa kéo nửa lôi nhét cô ta vào văn phòng.”

“Mình nghe Chu Dữ về kể, con mụ đó ở trong đó vừa khóc vừa làm loạn, đòi Phó Ngôn Châu lập tức ly hôn với cậu, cho cô ta danh phận,”

“Còn bắt anh ta phải sang tên căn nhà đang ở cho cô ta nữa.”

Tôi bưng tách trà, nhàn nhạt “ừ” một tiếng.

Lâm Vãn ở đầu dây bên kia tức đến nhảy dựng lên:

“Cậu không giận sao? Cô ta đang định leo lên đầu lên cổ, cướp tổ cướp quyền đấy!”

“Phó Ngôn Châu cũng là đồ nhu nhược, nghe nói đã đồng ý ngay tại chỗ, nói rằng chỉ cần cậu ký tên, căn nhà lập tức là của cô ta!”

“Anh ta không có cơ hội đó đâu.”

Tôi nhấp một ngụm trà, không nhanh không chậm nói.

Quả nhiên, sau khi đụng vách ở công ty, Thẩm Nguyệt Khê đã nhanh chóng chuyển đổi chiến trường.

Tối hôm đó, các nền tảng mạng xã hội trên điện thoại của tôi bắt đầu bị oanh tạc bằng đủ loại tag và tin nhắn riêng.

Bấm vào xem, là một trạng thái mới do Thẩm Nguyệt Khê đăng.

Ảnh kèm theo là một góc của tờ hóa đơn viện phí, bên trên lờ mờ thấy dòng chữ khoa sản.

Dòng trạng thái kèm theo càng ra vẻ đáng thương:

“Có những lúc, người không được yêu mới là kẻ thứ ba.”

“Em không cần gì cả, chỉ mong có thể cho bảo bối của em một mái ấm yên bình.”

“Tại sao, ngay cả một mong muốn nhỏ nhoi thế này cũng bị tước đoạt?”

Bên dưới phần bình luận đã bùng nổ, một đám thánh nữ mù mờ sự thật và thủy quân do cô ta thuê đang điên cuồng xuất kích.

“Trời ạ, chị gái đáng thương quá, mang thai rồi mà còn phải chịu ấm ức thế này.”

“Bà cả chiếm hố phân mà không chịu ị, thật tởm lợm!”

“Vì một người đàn ông không yêu mình, mà đi đấu đá với một đứa bé vô tội, có ý nghĩa gì không?”

Tôi nhìn những lời lẽ dơ bẩn đó, chụp màn hình gửi lại cho Lâm Vãn.

Tôi chỉ gửi một câu: “Giao cho cậu đấy.”

Lâm Vãn trả lời trong một giây: “Đợi xem kịch hay đi.”

Nửa tiếng sau, một trận phản công vô cùng đặc sắc nổ ra trong khu vực bình luận của Thẩm Nguyệt Khê.

Người dẫn đầu chính là Lâm Vãn, phía sau cô ấy là Lý phu nhân, Trương phu nhân cùng một loạt “hội các bà vợ” đang nã hỏa lực toàn diện.

Họ không chửi một câu thô tục nào, mà chọn cách nói chuyện bằng chứng cứ.

Lý phu nhân tiên phong quăng ra một bức ảnh chụp màn hình,

Đó là dòng trạng thái đi quẩy bar của Thẩm Nguyệt Khê một tháng trước, kèm theo nội dung:

“Độc thân vui vẻ, không say không về.”

Dòng thời gian hiển thị rõ ràng, lúc đó cô ta đã tuyên bố mình “mang thai” rồi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)